|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ở đây, ko đi đâu hết.-tôi vuốt nhẹ tóc của Uno và đáp.
-Thật ko? Em phải hứa ko được bỏ đi đâu đấy-Uno buông tôi ra nhưng tay thì nắm chặt lấy tay tôi.
-Uh, em hứa-tôi gật đầu-bây giờ thì nằm xuống ngủ đi cho chóng khỏe-tôi giúp anh ấy nằm xuống.
Uno nhắm mắt, hơi thở đều đều. Chắc là ngủ rồi! Thế nhưng vẫn cứ nắm chặt tay tôi, ko buông ra. Thật là…tin gì ko tin lại đi tin giấc mơ. Trẻ con quá! Tôi phì cười trước hành động hệt như con nít của Uno. Ngồi thêm một lúc nữa, tôi nhẹ nhàng gỡ tay anh ấy ra và bước ra ngoài.
Bây giờ chỉ còn việc đi mua thuốc cho 5 người bọn họ nữa là xong. Cũng đã hơn 2h chiều rồi. Mệt, nhưng vui. Cái cảm giác được tận tay chăm sóc cho những người mà mình yêu quý cũng hay đấy chứ nhỉ? Có lẽ đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi được chăm sóc cho họ như thế này. Từ ngày tôi bước vào ngôi nhà này, bước vào cuộc đời của 5 người bọn họ đã gần một năm, nhiệm vụ cũng hoàn thành xong. Sắp đến ngày tôi phải ra đi rồi còn gì? Bất chợt nhớ đến lời của Uno khi nãy. Sao giấc mơ của anh ấy lại đúng thế nhỉ? Một cảm giác nhói đau ở ngực, ko lẽ tôi lại ko nỡ rời khỏi nơi này, rời khỏi họ?
Không được Jen! Mày phải tỉnh lại! Như thế này là đủ rồi, mày phải ra đi. Như vậy sẽ tốt ày và cả 5 người bọn họ nữa. Mày ko được lún sâu vào thêm, nhất định ko được…
Sáng hôm sau.
Tôi mở cửa bước ra khỏi phòng. Và một điều lạ là 5 người kia cũng đang làm động tác giống hệt tôi. Bọn họ ai cũng ăn mặc tươm tất, có lẽ là định ra ngoài.
-Các anh đang ốm mà định đi đâu vậy hả? Vào phòng nằm ngay!-tôi ra lệnh.
-Ko được! Anh Vincent bảo phải đến gấp.-Max thông báo.
-Bọn anh khỏe rồi mà, ko sao đâu. Em đừng lo-Hero trấn an tôi.
-Trông người nào cũng trắng bệch thế kia mà dám bảo là khỏe hả?-tôi nhíu mày.-để em kiểm tra đã.
Nói rồi tôi bước đến và đặt tay lên trán từng người một. Đúng là cả 5 người đều ko còn sốt nữa.
-Nhưng phải ăn sáng đã chứ?-tôi hỏi.
-Thôi, ko cần đâu-Xiah
lắc đầu.
-Đến trễ thì ông Vincent lại cằn nhằn nữa thì đau đầu lắm-Mic nhăn mặt.
Tôi liếc xéo bọn họ rồi bỏ đi. Thật tức quá đi mất! Tôi lo lắng cho họ nên mới thế, vậy mà người nào cũng từ chối. Ừ, có giỏi thì đi đi. Thử ốm thêm một lần nữa xem, đừng hòng tôi chăm sóc cho nữa…
Tuy đã tự nhủ với mình đừng quan tâm đến họ nữa thế nhưng sao tôi ko làm được. Tôi sợ 5 người vừa mới ốm dậy, chưa được ăn lại phải làm việc, họ sẽ kiệt sức mất. Thế nên cuối cùng tôi quyết định làm món cơm cuộn trứng và đem đến SM cho bọn họ.
Cũng may là anh Vincent trước đây có đưa cho tôi một tấm card, nên tôi chỉ cần trình nó ra cho người bảo vệ xem là có thể dễ dàng đi vào trong. Khó khăn lắm tôi mới tìm được đến phòng tập của 5 người họ…
-Các cậu làm cái trò gì vậy? Như thế mà gọi là nhảy đó sao?-giọng anh Vincent to đến nỗi đứng ngoài tôi cũng có thể nghe thấy-còn cậu nữa, nhóm trưởng mà bất tài và vô trách nhiệm như thế hả? Hừ tôi nói à biết, nếu ko muốn tôi giải tán cái nhóm này thì các cậu liệu hồn mà tập cho đàng hoàng vào.
-Xin lỗi! Bọn em sẽ cố gắng-giọng Uno vang lên.
Vincent ko nói thêm gì nữa mà hầm hầm bỏ ra ngoài. Cái ông Vincent này cũng thật là quá đáng. Rõ ràng là 5 người đó đang bị bệnh thế mà anh ta lại bắt bọn họ tập nhiều như thế. Còn 5 người này nữa, bình thường nói nhiều lắm mà, sao hôm nay ai cũng câm như hến thế? Bắt Uno phải chịu đựng một mình. Cảm giác vừa tức giận thay Uno lại vừa thương anh ấy cứ như là một vật nặng đè lên ngực tôi, khiến tôi thấy khó thở ghê gớm. Cổ họng như có vật gì chặn ngang. Và nước mắt thì chực trào ra ngoài. Ngay lúc này tôi chỉ muốn đuổi theo Vincent cho anh ta một trận nhưng cũng may là kiềm lại được. Đứng ngoài một lúc cho cảm xúc dịu xuống. Sau đó tôi cố gắng nở một nụ cười thật tươi và bước vào.
-Các anh ko đói sao?-tôi lên tiếng.
-Jen?-cả 5 người trợn mắt nhìn tôi và đồng thanh thốt lên.
-Nhìn em làm gì? Đến đây ăn đi!-tôi vừa nói vừa giơ cao giỏ đựng thứcăn.
Thế nhưng họ vẫn cứ đứng yên một chỗ và há hốc mồm nhìn tôi ko chớp mắt. Tôi đành phải bước đến, đặt giỏ thức ăn vào tay Uno rồi bước ra ngoài. Nếu tôi mà ko đi chắc họ sẽ đứng sững đó mà nhìn tôi suốt cả buổi sáng mất. Như sực tỉnh, Uno đẩy cái giỏ thức ăn sang cho Xiah đứng bên cạnh và đuổi theo tôi. Anh ấy nắm tay tôi kéo đến một cầu thang thoát hiểm khá vắng vẻ. Uno cứ đứng tròn mắt nhìn tôi mà ko nói một lời nào. Tôi ko nghĩ việc mình đến đây lại khiến ọi người ngạc nhiên đến thế.
-Này! Sao anh ko nói chuyện các anh bị bệnh cho anh Vincent biết mà lại đứng ra nhận lỗi một mình thế hả?-tôi lên tiếng.
-Một ca sĩ thì ko thể viện cớ bị ốm để biện hộ ình được.-Uno cười buồn và lắc đầu-vả lại anh là nhóm trưởng, phải có trách nhiệm chứ.
-Là lỗi của em. Đáng ra em ko nên kéo các anh ra mưa như thế-tôi cúi đầu.
-Ngốc quá! Em ko có lỗi gì hết. Là do sức khỏe bọn anh yếu quá thôi.-Uno mỉm cười và xoa nhẹ đầu tôi.
-Nhưng…có thật là nhất định ko được nói ra chuyện các anh bị ốm với anh Vincent ko? Em thật ko đành lòng đứng nhìn anh phải gánh hết mọi trách nhiệm và cũng ko muốn thấy anh bị anh ấy mắng như thế.-tôi nói bằng giọng ấm ức.
-Ko sao đâu mà, em đừng lo. Những chuyện này đối với anh chẳng là gì hết. Em nên nhớ rằng anh đã làm nhóm trưởng của DBSK 3 năm rồi, anh đã quá quen với những áp lực này.
-Nhưng…
-Em ko tin sao? Đây, đây! anh vẫn bình thường, vẫn cười được nè-Uno vừa nói vừa nhe răng ra cười thật tươi.
-Phì…-tôi phì cười.-thôi được rồi, em tin rồi! Anh ko cần phải cố cười như thế đâu, em sợ tối mình sẽ bị ám ảnh mất.-tôi phẩy tay.
-Em thật là…Anh đẹp trai thế này mà lúc nào em cũng chê là sao hả?-Uno nhăn nhó.
-Thôi ko nói nữa, anh mau vào ăn đi, ko thì 4 người kia sẽ ăn hết, ko chừa lại miếng nào đâu. Em cũng về đây!
-Uh, em đi cẩn thận đấy!-Uno dặn dò.
Nói xong anh ấy nhanh chóng bước về phía trước. Tôi cũng đang định quay lưng đi thì đột nhiên một ý tưởng lóe sáng trong đầu. Tôi đuổi theo Uno và giữ tay anh ấy lại:
-Uno, anh nghe cho rõ đây! Chiaki, cố lên!
Uno tròn mắt nhìn tôi, có lẽ là sock lắm thì phải. Miệng anh ấy mấp máy nhưng ko thể nói thành lời.
-Thôi em về đây, bye!
Nói rồi tôi chạy nhanh khỏi chỗ đó. Nói thật, trước giờ tôi chưa từng nói ra những câu như thế với Uno. Hôm nay là lần đầu cho nên hơi ngượng một chút. Mà sao tôi lại hành động như thế cơ chứ? Càng ngày càng ko làm chủ được bản thân nữa rồi. Chắc phải mua thuốc uống cho tỉnh lại quá! Ôi! sao mặt mình lại đỏ phừng phừng thế này cơ chứ?…
Đang miên man suy nghĩ thì bỗng nhiên mọi thứ trước mặt tôi tối sầm lại, đầu óc choáng váng. Tôi ngã khụy xuống đất. Từng giọt máu từ mũi chảy ra. Sao tự dưng lại chảy máu cam chứ? Lạ thật!…Bỗng chiếc điện thoại rung lên bần bật, anh Kuo gọi. Bằng một giọng hốt hoảng xen lẫn lo lắng, anh ấy bảo tôi phải đến bệnh viện ngay lập tức…
————————
Tại bệnh viện.
-Dạo này em có thấy có điều gì bất thường ko?-Kuo nhìn tôi dò hỏi.
-Bất thường? để em xem đã…-ngồi ngẫm nghĩ một lúc lâu tôi mới lên tiếng-dạo này em rất hay bị chóng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




