watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6550 Lượt

tình yêu ko?
Chạy ra khỏi vườn. Tôi leo lên sân thượng ngồi để hít thở không khí trong lành, với hy vọng có thể bình tâm trở lại. Nhìn chiếc nhẫn trên tay mà lòng tôi cứ rối bời.
-Này! Làm gì mà ngồi lảm nhảm như… “người bệnh” vậy?-giọng Max vang lên từ sau lưng.
Thánh thần thổ địa ơi! Sao mà thiêng thế ko biết. Ko lẽ ông trời đã nghe được lời thỉnh cầu của tôi? Vậy có nghĩa là tôi phải nói hết mọi chuyện cho anh ta nghe? Ko được! nếu Max mà biết chuyện Uno thì thể nào anh ta cũng hét toáng lên và làm ầm ĩ cả nhà à xem. Nhưng nếu ko nói ra, tôi chắc sẽ chết mất. Ngồi đắn đo một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng mở miệng:
-Em hỏi anh chuyện này nhé?-tôi nhìn Max bằng ánh mắt dò xét.
-Làm gì mà phải rào trước đón sau vậy chứ?-Max mỉm cười.
-…anh có biết…thế nào là…tình yêu ko?-tôi ngập ngừng hỏi.
-…Có lẽ khi yêu người ta sẽ luôn nhớ đến người mình yêu, luôn mong muốn người mình yêu được hạnh phúc…anh cũng ko rõ nữa-Max nhíu mày ra vẻ suy nghĩ. Bất chợt anh ta quay sang nhìn chằm chằm vào tôi, gằn giọng- em…ko lẽ…em yêu ai sao?
Lúc ấy trông anh ta rất đáng sợ. Khuôn mặt đanh lại. Hai mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào tôi. Hai tay Max bóp chặt vai tôi khiến tôi thấy đau đớn vô cùng.
-Ko…ko có-tôi lắc đầu-em chỉ hỏi cho biết thôi mà-tôi nói bằng giọng run run xen lẫn sợ hãi.
Max dần dần buông tôi ra, ánh mắt cũng dịu lại. Anh ta thở hắt ra. Im lặng một lúc lâu, đột nhiên anh ta lên tiếng:
-Jen! Chúng ta thỏa thuận một việc được chứ?
Lúc nãy đã bị Uno cho vào tròng nên bây giờ tôi “khôn” hơn, ko chấp nhận ngay mà hỏi bằng giọng cảnh giác cao độ:
-Là chuyện gì? Anh phải nói ra, nếu em thấy hợp lý, em mới chấp nhận.
-Nếu sau này em yêu một ai đó thì nhất định anh phải là người đầu tiên được biết. Có lẽ em sẽ ko thích chuyện này nhưng đối với anh là rất quan trọng. Anh cần phải chuẩn bị tâm lý, chứ nếu em bất ngờ đưa đến trước mặt anh một người con trai nào đó và bảo đó là người mà em yêu, anh sợ mình ko chịu nổi và sẽ giết thằng đó mất.
Nói rồi Max đứng dậy bỏ đi. Tôi há hốc mồm nhìn bóng anh ấy khuất dần sau cánh cửa. Thái độ đó là sao chứ? Tôi đã làm gì nên lỗi sao? Tôi yêu ai là chuyện của tôi, liên quan gì đến anh ta mà lại tức giận đến thế? Lại còn bảo phải báo trước để chuẩn bị tâm lý gì gì đó…Ôi trời! Không lẽ anh ta thích tôi sao?… Không, làm sao chuyện đó xảy ra được chứ? Chẳng phải cómột lần Max đã nói thẳng với tôi rằng dù trời có sập xuống, thế gian này chỉ còn lại tôi và anh ta thì anh ta cũng chẳng thèm lấy tôi đó sao?…Nhưng nếu ko phải vì thích tôi thì là vì cái gì mà Max lại đùng đùng nổi giận như thế?…Tôi đã căng thẳng muốn chết mới tìm anh ta để giải tỏa, vậy mà giờ anh ta lại trút thêm cho tôi một nỗi thắc mắc nữa là sao? Điên lên mất!…
****************************
Max.
Tôi làm sao thế này? Cái cảm giác vừa tức giận lại vừa đau đớn khiến tôi khó chịu vô cùng. Chỉ cần nghĩ đến việc Jen đang yêu một ai đó là máu trong người tôi lại sôi lên, cả người như muốn nổ tung. Là ai? Người đó là ai mà có thể cướp mất Jen của tôi? Trong giây phút này, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng mình đã giành rất nhiều tình cảm cho cô ấy từ rất lâu rồi. Tại sao? Tại sao tôi lại ko phát hiện ra hình ảnh của cô ấy đã sớm khắc sâu vào trái tim tôi? Tôi hận chính bản thân mình đã quá ngu ngốc. Tôi phải làm sao, làm sao thì mới có thể giữ Jen lại ở bên cạnh đây? Tôi ko muốn mất cô ấy, ngàn lần ko muốn…Đau quá!… Tôi đau quá!… Rất đau!…Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào…rỉ máu…từng giọt…từng giọt…
Suy nghĩ mãi mà vẫn ko thông nên quyết định ko nghĩ nữa, cứ để mọi chuyện tới đâu thì tới. Tôi tháo chiếc nhẫn trên tay ra và đặt vào ngăn kéo của bàn trang điểm. Dù gì thì cũng chưa đến lúc ọi người trong nhà biết chuyện Uno đã bày tỏ tình cảm với tôi.
-Cạch…-vừa lúc đó Micky đẩy cửa bước vào.
Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến tôi khẽ rùng mình. Tôi vừa mới gác mọi chuyện sang một bên, bây giờ tôi chỉ muốn được thoải mái một chút. Nhưng Mic lại vào tận phòng để tìm tôi thế này thì tôi biết mình ko thể thoát khỏi những chuyện rắc rối này bởi ông trời đã muốn đày đọa tôi đến cùng. (T_T)
Ngồi im lặng bên cạnh tôi một lúc lâu, Micky từ từ rút trong túi ra một thứ gì đó và đặt lên tay tôi.Tôi suýt một chút nữa là ngã từ trên ghế xuống. Cũng may, trước mặt là một cái bàn nên tôi bám vào đó và ko bị ngã lăn quay xuống sàn. Trên tay tôi là một chiếc nhẫn.
-Jen! Có phải em đã từng nói nếu như anh cảm thấy buồn, cảm thấy cô đơn, cảm thấy mệt mỏi, cần một chỗ dựa thì em sẽ đến bên anh đúng ko?-Mic nhìn tôi bằng một ánh mắt dịu dàng, ấm áp.
-Uh-tôi gật đầu-nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến chuyện này? Cái này là sao đây?-tôi nhăn mặt.
-Anh sợ một ngày nào đó em sẽ quên lời hứa, sẽ ko còn đến bên anh mỗi khi anh cần nữa. Cái này…anh muốn em đeo nó, coi như là bằng chứng cho lời hứa đó. Hai chúng ta, mỗi người giữ một chiếc. Để mỗi khi nhìn thấy nó, anh có thể yên tâm hơn, sẽ có cảm giác rằng em đang ở bên cạnh anh.
-Em…em…-tôi nói ko nên lời.
-Em nhất định phải luôn giữ nó bên mình, nếu em đánh mất nó thì điều đó đồng nghĩa với việc em đánh mất luôn cả anh. Nhất định em phải nhớ điều đó.-Mic nghiêm giọng.
Nói rồi anh ấy mở cửa bước ra ngoài. Tôi ko thể ngờ rằng những lời nói và hành động trước đây của mình lại có ngày đẩy chính bản thân vào tình huống khó xử này. Nếu biết mọi chuyện sẽ trở nên rắc rối thế này, hôm đó tôi đã ko hứa gì với anh ấy. Micky luôn là một người chín chắn, luôn suy nghĩ thấu đáo trước khi làm một việc gì đó, vậy mà hôm nay anh ấy lại cư xử cứ như là một người thiếu suy nghĩ vậy. Phải làm sao với chiếc nhẫn này đây chứ? Trả lại cho anh ấy cũng ko được mà giữ lại bên mình thì càng ko thể. Nhưng tại sao Micky lại làm thế này? Chẳng lẽ anh ấy ko tin tưởng tôi đến thế, nghĩ tôi là một đứa ko giữ lời hứa? Hay là…cũng như Uno?…Ôi, tôi đến chết mất!
-Cộc…cộc…cộc…-có ai đó đang gõ cửa.
Tôi ko muốn có thêm bất cứ một chuyện nào xảy ra nữa, tôi sắp ko chịu nổi rồi. Những chuyện ngày hôm nay làm tôi cảm thấy đau đầu kinh khủng. Tôi nhanh chóng chạy đến tắt đèn phòng và leo lên giường đắp chăn kín mít. Hy vọng người ngoài đó sẽ nghĩ rằng tôi đã ngủ và sẽ từ bỏ ý định gặp tôi.Thế nhưng mọi chuyện ko như tôi nghĩ, người đó ko những ko bỏ đi mà còn mở cửa bước vào.
-Jen! Em ngủ rồi sao?-giọng Xiah vang lên.
Cả căn phòng im ắng, ko một tiếng động. Chỉ nghe thấy tiếng Xiah thở dài. Anh ấy khẽ đặt cái gì đó lên bàn rồi bước đến và ngồi xuống một chiếc ghế đặt cạnh giường tôi.
-Như thế này cũng hay. Anh sẽ ko còn phải sợ bị em từ chối nữa.-giọng Xiah vang lên trầm trầm, đều đều-anh biết mình ko nên làm thế này. Nhưng thật sự anh ko thể giấu tình cảm của mình

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT