watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2422 Lượt

chuyển đề tài">
_Gì?

_Nhà hàng mẹ bồ có thiếu nhân viên hok, mình zô làm zới.

Nhỏ Lam há hốc:

_Trời, bồ ở nhà nằm ăn không cũng hok hết tiền, đi làm chi cho cực.

Nó nhăn nhó:

_Biét thế nhưng ở nhà không chán chết, còn chỗ cho mình làm zới, hok cần lãnh lương
đâu, mình chỉ muốn ziết thời gian thôi hà?

_Hok có lương sao được, nhà hàng mẹ mình 3 sao đấy, hok trả lương nhân viên cho chít
ak?

Mắt nó lập tức sáng rực:

-Ujjjjjjjjj, zậy nhận tui rồi phải hok? -Nó ôm chầm lấy nhỏ Lam, sung sướng-Lam ơi, iu bồ
nhất đó!!!!!!!!!!!!!!!

Con Lam gỡ tay nó ra :

_Thôi lạy bồ. Người ta nhìn vào lại tưởng bồ là les bây giờ…-Nhỏ tiếp-Chiều nào mình cũng
zô trong đó phụ, có pồ đi thì zui thêm chứ sao, còn chuyện lương bổng mẹ mình lo!

_Okie- Nó giơ hai tay lên- Mà mình chỉ phụ bồ được thứ 3,5,7 và chủ nhật thui, mấy chìu
còn lại mình đi học òy.

_Biết rồi!

* * *

Recess………

_Thường Khánh- Hy Vân lại đang đứng trươc lớp nó, Thường Khánh nghe tên mình thì
ngước lên nhưng khi chạm phải bản mặt đó thì mắt anh chàng lại long sòng sọc.

Hy Vân không ngại ngùng, tiến thẳng vào lớp nó, đến trước mặt anh chàng:

_Anh giỏi chịu đựng hơn em tưởng… Hay là anh “xiu” rồi?

Hắn bất ngờ kéo nó đứng bật lên :

_Cho cô biết – Hắn quàng tay lên vai nó,tiếp- Đây là bạn gái tôi, cô đừng có mơ mộng hảo
huyền đến tôi nữa, tôi có bạn gái rồi!

hy Vân nhìn nó bằng đôi mắt đầy rắn độc, rồi cô ả đưa ngón trỏ lên cằm nó:

_Cũng xinh ra phết…Nhưng chuyện này không phải chỉ cần xynh là xong đâu cô em ạ….

Thường Khánh gạt phăng tay của cô ả ra khỏi người nó:

_Đừng dùng bàn tay của cô để động đến bạn gái tôi!

Bây giờ nó mới định thần lại “Bạn gái?” Hắn nghĩ sao zậy trời? Nó không chớp mắt lấy một
lần, các dây thần kinh của nó như đồng loạt “đình công”.

Hy Vân mỉm cười hiểm độc:

_Đc thôi, nhưng anh biết đấy, một khi công chúa đã viết ra một kịch bản thì không ai có
thể diễn sai kịch bản ấy được…Cả anh- Cô ả trừng mắt- Và cô bé xinh đẹp này nữa…-rồi
con nhỏ way đi, tiến ra phía cửa, không wên way lại tặng nó một nụ cười đầy khiêu khích.

Cả cái lớp 11T4 bất động nãy giờ ,mọi con mắt đổ về bàn nhỏ. hy Vân vừa ra khỏi lớp thì
tiếng xì xào bắt đầu nổi lên “Thấy chưa, hai người đó là một đôi mà….” “tao hok dám tin
đó là sự thật đấy, thế là bao ước mơ tiêu tan rồi sao, hhuhuhuhuhu….”

Nó nhìn Khánh đềy tức giận:

_Anh làm gì vậy hả, ít ra cũng phải hỏi ý kiến tui chứ?

_Lúc đó mà hỏi đc thì tôi đã hỏi rồi, ngốc ạ? -Anh chàng nhìn nó, càu nhàu

———- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ———-

Nó liếc xéo anh chàng rối ngồi phịch xuống ghế, và way wa con Lam, nó chưa kịp nói gì thì cô nàng đã lên tiếng trước:

_Chậc chậc! Tiêu bồ òy, con nhỏ đó không dễ gì để yên cho bồ đâu!

_Biết thế, nhưng chuyện gì cũng đã xảy ra rồi….

Nhỏ Lam lắc đầ:

_Mà nếu bồ không ngồi đây thì cũng đâu đến nỗi….

Nó im lặng, còn biết nói gì nữa, chuyện gì đến thì cũng phải đến thôi…

——————————-

Tan học.

_Này! Thường Khánh khẽ chạm vào nó.

_Gì?-Nó way wa anh chàng, phát cáu.

_Coi chừng lát zề bị chặn đường đó. Để tui đưa cô về, Hy Vân chuyện gì mà hok dám làm.

_Không cần! Có chết tôi cũng lôi anh theo- Nó vừa nói vừa kéo túi lên vai.

_Cô thật là…..tiểu thư như cố mà bị đón đường chắc lăn ra xỉu tại chỗ mất!- Nói rồi hắn
nắm khuỹu tay nó kéo đi, mặc cho dân tình đang nhìn hai người với đôi mắt ngạc nhiên.

Tại cửa lớp 11T5, Hy Vân đang nhìn nó và hắn hòa vào dòng học sinh tan trường với một
nụ cười hiểm độc.

Một lần nữa , chiấc Martin và chiếc Rainy (cũng là xe của mình đấy) lại có nhau trên con
đường đầy lá thu rơi rụng.

_Sao anh không thử cho cô ấy một cơ hội?-Nó lên tiếng phá tan không khí tĩnh mịch nãy
giờ.

_Cơ hội cái đầu cô ý! Có thêm 10 cơ hội thì mọi chuyện cũng thế thôi.-hắn cáu lên

Nó bĩu môi:

_Con trai gì đâu mà nhỏ mọn.

Hắn không nói gì, kết thúc cuộc nói chuyện giữa hai đứa. Về tới nhà, nó xuống xe, nói:

_Cảm ơn đã hộ tống tui nhá!

Hắn không dừng lại mà chạy thẳng, không wên đưa tay lên ra hiệu tạm biệt. Nó đẩy cánh
cổng cáo gấp rưởi nó ra một cách khó nhọc, rồi dắt xe zô. Ba nó đang chăm sóc mấy chậu
kiểng, tay cầm cái bình tưới. Nó lên tiếng:

_Thưa ba,sao hôm nay ba zề sớm zậy?

Ba nó ngẩng lên, cười hiền:

_Con gái mới đi học về ak? Hôm nay ba không phải đi gặp đối tác nên về sớm. Thôi ba đi
tưới cây đây.

_Dzạ…-Nó khẽ nói trước khi ba nó đi về phía mấy cái cây hải đường, rối nó dắt xe vào
garage, để cạnh chiếc xế hơi của ba nó.

—————————————–

Cùng lúc đó, tại một wán cafe sang trọng, ở một chiếc bàn cạnh ô cửa kính nhìn ra dòng
người nườm nượp ngoài kia, một giọng nữa thanh cao cất lên:

_Vậy ra là anh muốn hợp tác với tôi!

_Đúng! Bất cứ chuyện gì để cô ấy thuộc về tôi, và cô cũng sẽ có thứ cô muốn! Lợi cho cả
hai bên! -Người con trai cười đểu không gì bằng, nói.

Người con gái khuấy khuấy ly cam vắt:

_Thật ra thì mình tôi cũng đủ hạ cô ấy nhưng thêm đồng minh thì càng có lợi mà…

Người con trai chồm người tới, chìa tay ra:

_Hợp tác vui vẻ!

_Tất nhiên!-Cô gái bắt tay chàng trai, cười xảo trá.

(Chắc mấy u biết đó là ai rồi phải hok?). Đó chính là Lâm Danh và cô ả “Không có chuyện
gì là không dám làm” Giang Hy Vân. Lâm Danh ngả người vào sofa:

_Bắt đầu từ ngày mai….

Sau đó, tất cả kế hoạch được hai người bàn bạc kỹ càng, các tình huống và phương án giải
quyết được đưa ra bởi hai cái đầu đầy mưu toan đều được lên lịch. Và thế là “Chiến dịch
tranh đấu với vị thần Tình Yêu” …. action!

—————————————————

Sáng hôm sau, nó kéo lê từng buớc chân vào lớp, ngáp đi ngáp lại, tay gãi gãi đầu, ngủ
nhìn thấy chính là bản mặt đầy xảo wuyệt của Lâm Danh. Nó tỉnh ngủ tức thì:

_Uả, tui zô lộn lớp hả, xin lỗi nghen-Nó lúi húi cúi đầu chào rồi way ra nhưng Lâm Danh đã
kịp kéo tay nó lại:

_Không đâu! Tui đứng đây chờ bạn nãy giờ rồi!

Nó nhìn lại, đúng là toàn những gương mặt wen thuộc : Con Luyến, thằng Phát, thằng
Long,….Thằng Hùng đi phớp wa mặt nó, nói khẽ:

_Chàng chờ nàng từ 6 giờ rồi đó.

Nó bỏ ngoài tai câu nói đó, nhìn thẳng vào mắt Lâm Danh:

_Có chuyện gì hok?

Lâm Danh giả vờ gãi đầu gãi tai. làm bộ “con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô”
nhưng không wa nổi nó :

_Tui chỉ muốn mời bạn đi ăn….

Nó lạnh lùng:

_Để hôm khác, hôm nay tui không rãnh.

Nó toan về chỗ ngồi thì Lâm Danh kéo nó lại:

_Xin bạn đếy…..

_Nhưng hôm nay tui phải đi học thật mà- Nó cáu lên

_Zậy thì chiều mai! Bạn phải đi đấy! -Nói rồi hắn vụt về lớp, không để nó kịp từ chối.

Đứng ngẩn người, nó thầm nghĩ “Dù gì thì tuần sau mới đi làm thêm, hay là đi ăn với Danh
cho rồi…”

_Làm gì mà đứng như trời trồng vậy? -nhỏ Lam đánh nó cái bốp, nó giật mình nhìn lại mới
biết mình đang đứng giữa lớp, nó và nhỏ Lam đi xuống chỗ ngồi. Nhỏ Lam hỏi:

_Sao hôm nay lạ thế, lại đứng như người mất hồn trước lớp nữa?

Nó thật thà kể hết lại mọi chuyện với nhỏ. Nghe xong, con Lam chỉ nói:

_Tùy bồ thôi, mình cũng đâu biết nhiều về con người của Lâm Danh, nhưng mà nghe nói
hắn gỏi “kua” lắm, coi chừng bồ bị dụ “vào tròng” đó!

Nó cười, trấn an nhỏ bạn và cũng tự trấn an mình:

_Làm gì có chuyện đó, mình là ai chứ!

———————————–

Hôm nay có tiết thể dục, ác một cái là hồi sáng nó dậy trễ nên hok kịp ăn gì cả, bụng đói
meo mà nó không xuống canteen mua ổ bánh mì gặm đỡ (vì vô học rồi). Tiết thể dục lại là
tiết đầu mới chết chứ.

Nó lê cái bụng đói meo (gần như là dính vào da lưng) đi ra sân.

_Nghỉ tiết tụi bây ơi!!!!!!!!!!!!-Một đứa náo đó la lên làm nó giật mình.

Lớp trưởng nghe thế thì vội vàng chạy lên phòng giáo vụ, nhưng hok thấy thầy TD đâu mà
chỉ gặp pà Tổng phụ trách.

_Em nói các bạn hôm nay thầy nghỉ!- Pả nói zí thằng lớp trưởng.

Thê là tiết đầu được nghỉ. Nó mừng lắm, vội chạy xuống canteen mà không thèm rủ nhỏ
Lam. đang vô tư “bay” thì nó thấy trời đất tồi sầm lại, nó lảo đảo rồi té cái rầm trước sự
chứng kiến của mấy đứa trong lớp.Thế là Thường Khánh và Mạnh Khoa lao như tên lửa về
phía nó. Con Lam và mấy đứa # chạy theo sau. Cuối cùng thì Mạnh Khoa lao đến trước,
anh chàng bế xốc nhỏ lên rồi lao thẳng tới phòng y tế. Thường Khánh chậm một bước, anh
chàng cảm thấy khó chịu nhất thời khi chứng kiến Mạnh Khoa bế “ô-sin” của mình lên. Một câu hỏi đc đặt ra trong đầu Khánh “Hok lẽ mìnhđang…GHEN?” rồi anh chàng lắc đầu nguầy nguậy như cố xua đi ý nghĩ đó “Làm sao mình có thể thick cái con nhỏ “chằn tinh” ngang như cua đó chứ?”
Nó thức zậy và phát hiện mình đang ngự trong phòng y tế của trường, bên giường nó là Mạnh Khoa, với nét mặt lo lắng lần đầu tiên nó thấy. Không đợi nó lên tiếng, Mạnh kHoa nói:

_Nghỉ đi!

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT