watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2425 Lượt

mỉm cười ,cất giọng íu ớt:

_Cảm ơn nha…………. Mạnh Khoa khẽ gật đầu , cười. Nó xoay người về phía khác, thầm
nghĩ :” Tên ngốc xít đó phũ phàng wá, “o-sin” như thế này mà cón không chịu đến
thăm…..”. Nó nhắm mắt lại “Đồ đáng ghét!”. Chưa kịp chợp mắt thì cô Hiền- BS của
trường bước vào, nói với nó:

_Em bị suy nhược thần kinh và thiếu máu, về nhà nhớ bồi bổ đó, còn bây giờ gác chuyện
học wa một bên, nằm đây nghỉ ngơi!

_dzạ!-Nó lễ phép gật đầu. Cô Hiền way wa Mạnh Khoa:

_Còn em về lớp được rồi! bạn Thùy Anh ở đây đã có cô lo.

Mạnh Khoa nói với nó:

_Ở đây nhé, tui zề lớp đây.-Rồi anh chàng cúi chào cô Hiền và mở cửa, nhưng không đi về
lớp mà rẽ xuống canteen trường.

———- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ———-

Sau đó, hai người đi ăn trong một nhà hàng sang trọng chỉ dành cho giới thượng lưu. Suốt buổi, Khoa chỉ tòan gọi những món trong “thực đơn dành cho người bịnh” để nó ăn, hai

đứa nói chuyện vui vẻ, duy chỉ có một câu nói của hắn làm nhỏ khó hiểu:

_Two hearts of two princes for only one princess…Haitráitimcủahaichànghoàngtửchỉ

_Sao cơ?

Khoa mỉm cười, xoay ly vang trong tay:

_Ngốc như cô không hiểu là phải!
Nhà riêng của Hy Vân.

_Nghe nói con nhỏ Thùy Anh bị bệnh, nghỉ ở nhà nên chiều nay không đi ăn với anh được
đâu nhỉ- Hy vân kéo rèm cửa ra, anh nắng ngập tràn căn phòng.

_Chắc thế, nhưng cô lo gì, chúng ta còn hằng hà cơ hội mà!- Lâm Danh dựa lưng vào sofa.

Hy Vân ngồi xuống, đối diện với Lâm Danh:

_Đừng chủ wan! Đợi chừng nào nó hết bệnh chúng ta sẽ tính nó sau, con nhỏ đo, búng tay
kái là xong mà, con gái như nó, đứa nào wa khỏi mấy mánh của tôi, còn bây giờ tôi phải lo
phía Thường Khánh nữa_____

_Đừng nói như thế về Thùy Anh của tôi- Lâm Danh cắt ngang.

Hy Vân bỗng ngửa mặt lên trời cười ha hả rồi nói:

_Dẹp anh đi, chẳng phải bây giờ chúng ta đang ngồi trên một con thuyền sao- Cô ả dừng
lại một lát rồi tiếp- Và tôi là người lái con thuyền đó!

Danh ghìm cơn giận vào lòng, anh chàng thích nó nên làm sao mà hok tức cho đc khi Hy
Vân nói về nó với cái giọng đó, nhưng biết sao được, vì tương lai, Lâm Danh đành nhún
nhường Hy Vân vậy.

_Nếu xong chuyện rồi thì chúng ta tiếp tục đi vào vấn đề chính….Anh wa đây- Hy Vân
ngoắc ngoắc Danh wa rồi ghé sát vào tai anh chàng- Chúng ta

sẽ……………………………nhớ đấy…….-Rồi cô ả ngước nhìn đồng hồ- tôi có cuyện bận, anh
về đi nhá, không tiễn.

Lâm Danh lầm lũi bước ra từ biệt thự riêng của Hy Vân, bước đi trên con đường vắng ngắt,
có những lúc (như lúc này đây) anh tự hỏi “Tại sao mình phải làm như thế?” Tại sao? Bởi vì Lâm Danh là người đi theo chủ nghĩa chiếm đoạt, việc đó biến anh thành con người của

ngày hôm nay.

—————————————–

Thường Khánh vào lớp, thấy buồn buồn khi kế bên mình trống một chỗ, trái tim cũng vậy,
trống một chỗ…..Cả ngày hôm đó Thường Khánh cứ thấy thiếu thiếu, cảm giác chưa từng
có từ trước tới giờ, kể cả khi cậu còn là một cậu nhóc lớp 7 ra sân bay tiễn pa mẹ đi Mỹ,
những năm tháng sau đó, không pa mẹ bên cạnh, cậu dần trở nên con người lạnh
lùng,nhưng cảm giác trống vắng chưa bao giờ có cơ hội trỗi zậy trong cậu, vậy thì tại sao
hôm nay…….

_Thường Khánh nè! -Con Lam khều hắn- Lát nữa chúng ta tới nhà thăm Thùy anh nhé!
Cậu thấy sao?

Thường Khánh im lặng một hồi lâu rồi nói:
_Tôi bận! Không đi được

Lam nhún vai:

_Vậy thôi zậy!

Thật ra, Thường Khánh chẳng bận gì cả, anh cũng chẳng có lý do gì để từ chối tới nhà
Thùy Anh nhưng mà….Thường Khánh không những cứng đầu mà con cứng…tim nữa.
Ra chơi………Mạnh Khoa đi lại bàn của Thường Khánh, lên tiếng:

_Nếu không đi thăm cô ấy cũng được nhưng có cần tớ chuyển lời gì với cô ấykhông?

_…..-Thường Khánh vẫn cúi gằm mặt xuống bàn, làm bộ không nghe tiếng Mạnh Khoa. Bất
ngờ, Mạnh Khoa vung chân đá vào chân Thường Khánh một cú muốn gãy xương, miệng
hét:
( Waphay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ)
_Đồ hèn!

Đến nước này, hoàng tử băng giá không còn giả điếc được nữa, đứng bật lên, túm lấy cổ
áo Mạnh Khoa:

_Cậu làm gì thế hả?

Mọi người bắt đầu tụ tập lại

Mạnh Khoa hất tung tay Thường Khánh ra, giận dữ:

_Cậu tự nhìn lại mình đi, không biết đối diện với tình cảm của bản thân, cậu có xứng làm
một thằng con trai không hả???????

Thường Khánh tức điên, con mãnh thú được phong ấn bấy lâu trỗi zậy:

_Tôi làm sao là chuyện của tôi, không cần cậu wan tâm!

_Đúng là tôi không cần wan tâm nhưng tính tôi chúa ghét những thằng con trai hèn nhát
như cậu, không dám đối diện với bản thân, cậu thật là thảm hại!

_Cậu…….-mặt Thường Khánh đỏ lên, gân nổi lên ráo trọi. Anh chàng bất ngờ ngồi xuống
ghế, nuốt cơn giận xuống….(Cái này gọi là “Không đau vì wá đau”).Mạnh Khoa thở hắt ra,
lừ mắt nhìn Thường Khánh rồi lách đám đông đang pu đông nghịt đi xuống canteen.

——————————————

Chiều hôm đó tại biệt thự nhà Thường Khánh. Thường Khánh trong phòng riêng, trên lầu 4
, đọc sách nóilàđọcsáchchứhồnthìđangbaybaytớingôibiệtthựcáchđókhoảng3

_Vào đi- Thường Khánh “hồn nhập xác”

_Đang đọc sách ak?

_HY VÂN???-Anh chàng way lại

_Ngạc nhiên thế?

Thường Khánh way trở lại với vẻ mặt lạnh lùng:

_Tìm tôi có việc gì?

Hy Vân ngả người lên nệm của Thường Khánh, tự nhiên như đang ở nhà:
_Nhớ anh tới thăm anh không được ak?

_Thích thì cứ nắm đó! Tôi xuống nhà dưới đây!- Thường Khánh vứt cuốn sách lên nệm
(mém trúng mặt Hy Vân) rồi đẩy cửa ra, nhưng Hy Vân vừa kịp phi người tới chụp áo anh
chàng lại:

_Em chưa nói chuyện với anh mà!

_Nói đi!

Hy Vân nhìn vào khóe mắt Thường Khánh, thốt lên:

_Em yêu anh….

_Nếu còn đến tìm tôi để nói những câu đại loại như thế thì đừng bao giờ tới đây nữa!-
Thường Khánh bực dọc ra mặt.

Hy Vân nham hiểm:

_OK! Nhưng anh coi chừng người iu bé nhỏ của anh đó, em sẽ khử nó bằng mọi cách!

Trên đầu xuất hiện bão lớn cấp 10, Thường Khánh thét:

_Tôi cấm cô đụng đến cô ấy!

Hy Vân cười lớn:

_Không chỉ là “đụng” thôi đâu!- Rồi cô ả bỏ ra khỏi phòng, sập cửa.

————————————————–

Cùng lúc đó, tại phòng riêng của nó….

_Anh nói sao? Thường Khánh thích tui ak???-Nó nhìn Mạnh Khoa chằm chằm mừ hok chớp
mắt.

_Ừ….

_Hắn?Thích tui?háháháháhá…(còn rất nhìu tiếng “há”)-Nó ngửa mặt lên trời cười sặc sụa
như chưa bao giờ được cười.

Khoa ngây người hỏi:

_Cô làm gì mà cười khiếp thế, rớt răng hết bây giờ?

Nó ngừng cười, lườm Khoa rồi nói:

_Tui zới hắn thấy mặt nhau là cãi lộn, sao mà hắn thick tui được- Nó rờ trán Khoa- Tội
nghiệp, sáng giờ chưa uống thuốc ak?

Mạnh Khoa kéo cái gối trên giường wăng vào người nó:

_Uống thuốc?!Cho chừa này!

Nó không chịu thua, wơ lấy cái gối ôm , wất vào đầu Mạnh Khoa, cứ thế hai đứa choảng
wa wuýnh lại mãi cho đến khi anh hai nó mở cửa phòng và wát ầm lên thì 2 đứa mới
chịu “đình chiến”.

Nó đã khỏe hẳn,có thể đi học lai rồi. Nó vui lắm, zới lại sẵn tiện hôm nay vào trị tội cái tên “cậu chủ hách dịck” không thém tới thăm nó luôn. Nó bước vào lớp, một đám bạn chạy ra hỏi han (nhứt là lũ con zai):

_Thùy Anh, hôm trước ngất có sao không?

_Thùy Anh, xin lỗi hôm wa hok đến thăm…-Một đứa khác nói

_Bồ sao rồi, khỏe hẳn chưa mà vội đi học thế này?

_…..

Nó nở nụ cười thân thiện với tất cả mọi người (làm mấy đứa con zai suýt chết ngất):

_Cảm ơn mấy bồ, tui đỡ hẳn rồi…-Nói rồi nó đi xuống chỗ ngồi, nhỏ Lam đã chờ sẵn, cười
cười:

_Tụi nó làm như là đón trạng nguyên về làng, như mình nè, vô tư như không có chiện jì-
Nhỏ Lam hếch mặt lên. Nó cười, vỗ lên vai con bạn cái “chat”

_Thôi đi pa`,nếu hôm wa bồ không ngồi nói chiện zới mình cả buổi tối thì hôm nay có khi
cảm động muốn khóc ấy chứ!

Nhỏ Lam phẩy tay:

_Xùy, thôi đi!- Như chợt nhớ ra điều gì đó, con Lam chụp lấy tay nó- À mà hôm wa wên kể
với bồ !

_Chuyện gì?

Nhỏ Lam dáo dác dòm wanh:

_Hai hôm nay, không có bồ, Thường Khánh cứ sao sao ý, hôm wa còn mém bụp nhau với
Mạnh Khoa nữa____

_Cái gì?-Nó la lên làm cả lớp “ai ai cũng phải ngoái nhìn”.Nó điều chỉnh lại volum-Sao lại
thế?

_Mình cũng hok biết nữa, lúc đó mình đang ở dưới canteen, lên lớp mới nghe tụi nó kể lại,
hình như là vì một đứa con gái nào đó….

Nó chắt lưỡi:

_Thế mà Mạnh Khoa không thèm nói cho tớ biết…-Nó hậm hực- Mà con pé đó là ai nhỉ,
làm cả hai kul boy nhà ta chao đảo ngả nghiêng…

Nhỏ Lam nhún vai:

_Dù là ai thì nó cũng hên thiệt…

III tiếng trống vang lên, vào học rồi, tất cả đã yên vị cả rồi mà sao Thường Khánh vẫn
chưa vô, chẳng lẽ đóan trước đc nó sẽ “trị tội” anh anh chàng sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên.
Mạnh Khoa và Thường Khánh đánh nhau vì một người con gái ư? Hôm wa, Mạnh Khoa lại
nói với nó là Thường Khánh thích nó….Chẳng lẽ….Nó lắc đầu nghĩ thầm “Làm sao có
chuyện đó được, mình khéo tưởng tượng wua, chắc tương lai làm

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT