|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
trừng mắt nhìn tên kia.
_Tôi không cần anh phải dạy bảo. Nếu không thích có một thành viên trong nhóm như tôi, anh có thể đổi.
Tên kia xa xầm mặt, mắt lạnh lẽo nhìn tôi.
_Cô có biết tôi sẽ làm gì để xử lý một con bé lắm mồm và chanh chua như cô không ?
Tôi khiêu chiến.
_Anh muốn đánh tôi hay tát tôi ?
_Tôi cần gì phải dùng mấy cách tầm thường đấy để xử phạt cô.
Tôi đùa cợt hỏi.
_Anh định làm gì ?
_Tôi sẽ trói cô lại sau đó treo cô lên xà nhà.
Tôi chống khủy tay xuống bàn, môi tôi nhếch lên.
_Lúc nào anh có nhã hứng muốn dùng cách đó với tôi, thì thông báo trước với tôi một tiếng, tôi rất muốn chơi đùa với anh.
Tên kia phẫn nộ nghiến răng, đôi môi mỏng màu hồng nhạt của tên kia mím chặt.
_Cô hãy chờ đấy, tôi nhất định sẽ trừng phạt cô.
Tôi bực mình không thèm cãi nhau với tên kia nữa.
Chương 9
Bọn con gái trong phòng đều nhìn về phía của hai chúng tôi. Miệng bọn họ to nhỏ thì thầm với nhau, còn ánh mắt lại tức tối muốn nghiền nát tôi ra thành cám.
Tôi đã bị tên kia chọc giận, nên không còn hơi sức để quan tâm đến suy nghĩ, lời nói và ánh mắt thù địch của bọn con gái nữa.
Đeo găng tay màu trắng, dành cho công việc phẫu thuật, giống như bác sĩ trong bệnh viện. Khi thầy giáo lên tiếng nhắc nhở cả lớp, tôi và tên kia bắt tay vào việc mổ xẻ và quan sát con ếch.
Con ếch bị đặt lên bàn, tên kia bắt tôi phải ghi chép lại những gì mà tên kia nói. Tôi mặc dù hơi tức và thấy thiệt thòi, nhưng vì không muốn bị thầy giáo lên tiếng nhắc nhở thêm một lần nữa, tôi đành ngoan ngoãn đóng vai một cô thư kí chuyên nghiệp.
Sau khi ghi được phần đặc điểm bên ngoài của con ếch, tên kia cầm một con dao mỏng; có lưỡi sắc, tên kia chuẩn bị mổ con ếch.
Tôi kinh hãi mở to mắt nhìn, tôi không dám tin là tên kia có thể nhanh chóng rạch mổ con ếch chỉ trong vòng có mấy giây. Tôi tự hỏi tên kia có từng nấu ăn hay mổ cá không, mà tên kia có thể mổ xẻ động vật thành thạo như thế ?
_Cô còn ngơ ngác gì nữa ? Còn không mau quan sát và ghi chép lại đi !
Tôi cố gắng loại bỏ cảm giác nhộn nhạo muốn nôn trong cơ thể, rồi cẩn thận quan sát từng bộ phận của con ếch.
Hình ảnh máu me, và lòng ruột bầy nhầy của con ếch khiến cơn buồn nôn trong tôi lại kéo đến tận cổ. Tôi một tay bịt miệng, một tay cố ghi chép lại những gì mà tên kia đọc.
Nhờ tài năng của tên kia và tính chịu đựng cao của tôi, tôi và tên kia là người nộp bài sớm nhất và nhanh nhất.
Thầy giáo hài lòng với kết quả mà chúng tôi đạt được.
Thầy giáo vừa nói xong câu: “Hai em có thể đi”, tôi cầm ngay lấy túi sách, rồi chạy biến ra khỏi phòng lab giống như là bị ma đuổi hay vừa hít phải khí độc.
Chạy trên cầu thang của lầu hai, tôi đi xuống cầu thang của lầu một. Hôm nay được tan học sớm nên tôi có thời gian đến câu lạc bộ “Vẽ tranh” để sinh hoạt và gặp các thành viên trong câu lạc bộ. Tôi rất nôn nóng muốn nhìn thấy ba thành viên còn lại của câu lạc bộ.
Dừng lại trước căn phòng đề tên: “Câu lạc bộ Vẽ tranh”, tôi dơ tay lên gõ cửa.
_Mời vào !
Tôi xoay khóa cửa một vòng rồi bước vào trong.
Trong phòng lúc này, ngoài anh chàng chủ tịch mà tôi gặp ngày hôm qua còn hai chàng trai khác nữa. Tôi đoán họ là hai thành viên của câu lạc bộ.
Thấy tôi xuất hiện, anh chàng chủ tịch mỉm cười.
_Em đã đến rồi đấy à ?
Tôi gật đầu.
_Anh giới thiệu với em, đây là hai thành viên trong câu lạc bộ của chúng ta.
Chỉ vào một chàng trai cao gầy và một chàng trai thấp lùn, có mái tóc màu đen hơi rối, anh nói.
_Đây là Hoàng Trung, còn kia là Cao Kì.
Tôi lịch sự chào họ, sau đó giới thiệu tên của mình cho họ biết.
Anh chàng chủ tịch câu lạc bộ có tên rất giống ca sĩ là: Khánh Phương. Tôi là người thường xuyên nghe nhạc nên ca sĩ nào tôi cũng biết.
Giới thiệu và làm quen với nhau xong, chúng tôi bắt đầu thảo luận về chủ đề muốn vẽ trong cuộc thi sắp tới. Nhà trường sẽ dành một phần thưởng lớn cho chúng tôi, nếu chúng tôi có thể thắng trong cuộc thi: “Tài năng trẻ” do thành phố tổ chức. Nghe nói lần này, có tất cả hơn năm trường cấp ba tham gia.
Chúng tôi sôi nổi thảo luận đến hơn 12 giờ trưa mới xong, vì đã muộn nên Khánh Phương rủ chúng tôi xuống canteen của trường để ăn cơm trưa.
Tôi định từ chối, nhưng thành viên trong câu lạc bộ “Vẽ tranh” rất thân thiện và gần gũi, nên sau vài giây đắn đo, tôi đã gật đầu đồng ý.
Canteen trường nằng ở tầng trệt của khu A. Canteen rộng khoảng hơn 50 mét vuông. Sàn nhà được lát gạch men sáng bóng, tường được sơn màu trắng. Ghế trong quán được làm bằng mây, mặt bàn tròn được làm bằng kính; chân bàn được làm bằng gỗ. Tôi đếm sơ qua ở đây có hơn 50 chiếc bàn, và hơn 100 chiếc ghế. Với một căn phòng rộng lớn thế này có thể phục vụ cho hơn 2,000 học sinh ở đây.
Chọn một chiếc bàn ở giữa quán, bốn chúng tôi ngồi xuống.
Tôi gọi một ly sinh tố trái cây, một đĩa mì ý và một đĩa rau. Còn ba chàng trai gọi cà phê và ăn bánh mì kẹp thịt.
Bốn chúng tôi vừa ăn vừa thảo luận và vừa cười đùa với nhau.
Mọi việc sẽ diễn ra êm đẹp nếu như không có sự xuất hiện của tên kia, cùng ba người bạn thân lúc nào cũng dính lấy nhau như hình với bọn và một đống con gái vây quanh.
Tôi vốn không quan tâm đến chuyện của thiên hạ khi tôi đang ăn nên không để ý đến tênkia, cũng như mấy cái đuôi đang bám lấy tên kia.
Không biết vô tình hay cố ý, mấy cô gái đi cùng tên kia đã dùng tay đẩy tôi đập mặt xuống bát mì ý ở trước mặt, hậu quả mặt tôi dính mấy sợi mì ý và màu đỏ của nước sốt.
Tôi căm hận dùng khăn giấy ở trên bàn để lau bỏ phần thức ăn dính trên mặt. Khuôn mặt giống con hề của tôi đã khiến bọn học sinh ở xung quanh cười ầm lên.
Tôi cố nén giận quay lại đối diện với ba cô gái, vừa cố tình dùng tay, để đẩy vào lưng tôi.
_Các cô muốn gì ?
Họ tỉnh bơ cười nhạo tôi. Họ coi chuyện lúc nãy là chưa từng xảy ra.
_Tôi không hiểu cô đang nói gì cả.
Một cô gái mặc áo sơmi nữ sọc caro trả lời tôi.
Tôi cười lạnh.
_Ý của cô muốn nói rằng việc ba cô cố ý dùng tay để đẩy tôi đập mặt xuống bàn ăn chỉ là do ngẫu nhiên thôi ?
_Cô thật vô lý, nếu đó là do cô muốn diễn hề cho mọi người ở đây xem thì sao ?
Bọn học sinh ngồi và đứng ở xunh quanh lại cười ầm lên .
Tên kia lạnh lùng nhìn tôi, hai tay tên kia đút vào túi quần, ánh mắt tên kia lạnh lẽo giống như muốn xuyên thủng người khác. Đứng ở bên cạnh Tên kia là một cô gái có khuôn mặt hao hao giống như Angelina Jolie trong phim “Wanted”, chỉ khác một điều là cô ta có chiều cao khá khiên tốn.
Cô ta cao 1m65, dáng nhỏ nhắn, mái tóc được nhuộm vàng và uốn quăn; dài đến ngang lưng, nước da trắng mịn như men sứ. Trên người cô ta đang mặc một chiếc áo T-shirt kiểu Hàn Quốc màu xanh dương, và một chiếc quần jean bó sát màu đen, chân đi một đôi xăng đan đế cao; có quai đeo màu đen.
Bàn tay thon nhỏ và trắng nõn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




