|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
của cô ta đang ôm lấy cánh tay của tên kia. Không cần đoán tôi cũng biết, cô ta là người yêu của tên kia.
Nghĩ đến đây tôi lại thấy lạ, nếu tên kia đã có người yêu rồi, tên kia còn cố công tìm kiếm tôi làm gì.
Liếc nhìn qua tên kia, tôi tiếp tục quay về với cuộc chiến của mình.
_Các cô không muốn thừa nhận việc mà mình đã làm ?
Một cô gái thắt một chiếc bờm bằng vải ở trên đầu cười “hô hố”.
_Cô nói thật lạ, việc không do chúng tôi làm, tại sao chúng tôi phải nhận ?
Tôi khoanh tay trước ngực, mắt tôi lạnh lẽo nhìn ba cô gái và mọi người đang cười đùa xung quanh.
_Cô có biết một lực đẩy dùng bằng tay sẽ sinh ra bao nhiêu công suất không ? Cô cũng học vật lý rồi, chắc cô cũng biết tính toán chứ đúng không ? Dù tôi có muốn giả vờ để gây sự chú ý của mọi người xung quanh cũng không có tư thế ngã kì cục như thế ?
Tôi xoa tay vào nhau.
_Ba cô có muốn thử hai phương pháp tự đập mặt xuống bàn và phương pháp bị người khác dùng tay đẩy, để phân biệt sự khác nhau giữa hai phương pháp này không ?
Họ tái mặt nhìn tôi. Tất cả mọi người ở đây không ngờ tôi có thể phản biện và chứng minh được lời nói của mình.
Tay tôi siết lại thành nắm đấm, tôi dùng khả năng ra đòn thần tốc của mình, tôi dừng quả đấm trước mặt cô gái mặc sơmi nữ sọc caro.
_Tôi không muốn đánh nhau hay muốn gây thù chuốc oán với các cô. Nhưng nếu các cô dám chọc tức tôi, tôi sẽ không tha cho đâu.
Không thể ăn tiếp nên tôi cầm túi sách được đặt ở sau ghế. Sau khi chào ba chàng trai trong câu lạc bộ “Vẽ tranh”. Tôi rời đi trước con mắt sững sờ và kinh ngạc của mọi người xunh quanh.
Khánh Phương đứng lên, rồi đi theo tôi. Trên môi anh nở một nụ cười thích thú. Hình như hành động dũng cảm và hơi côn đồ của tôi đã khơi gợi mong muốn được khám phá và tiếp xúc với tôi nhiều hơn của anh.
Buổi chiều tôi ở nhà.
Không có việc gì làm nên tôi mang giá vẽ ra ban công để vẽ tiếp bức tranh còn dang dở vào buổi chiều hôm qua. Tôi nghĩ tên kia không có nhà nên vô tư mở cửa sổ thông ra ban công nhà tên kia.
Đang say sưa sáng tác và chỉnh sửa bức tranh, một tiếng “cạch” vang lên, cánh cửa sổ ở căn biệt thự bên cạnh được mở rộng sang hai bên. Đứng trong phòng, tên kia nhìn tôi.
Con chó có lông xù màu vàng nhạt giống Rough Collie của tên kia, đã sủa lên vài tiếng khi trông thấy tôi.
Tiếng sủa của con chó, đã khiến tôi dừng tay vẽ. Tôi quay đầu sang bên phải để nhìn về phía hướng cửa sổ của tên kia. Bắt gặp hình ảnh tên kia đang đứng dựa người vào ban công gần sửa sổ, hai tay đút vào túi quần, mắt chăm chú nhìn tôi, tôi cau mày.
Không muốn dây dưa với tên kia, nên tôi tiếp tục tập trung vào công việc vẽ tranh.
Đứng ở bên kia cửa sổ gần ban công, tên kia chỉ im đứng dựa vào bờ tường để nhìn tôi. Còn con chó liên tục sủa nhặng lên, đuôi nó đang vẫy rối rít, còn lưỡi của nó thè ra.
Tôi bị ánh mắt nóng rực của tên kia nung chảy, bị tiếng sủa kích động và vui mừng của con chó làm cho phân tâm, tôi không thể vẽ được nữa.
Thở dài, tôi dựng giá vẽ vào góc phòng. Tôi đi về hướng cửa sổ. Khoanh tay trước ngực, tôi cao giọng hỏi tên kia.
_Anh muốn gì mà đứng nhìn tôi chằm chằm như thế ?
Tên kia cười nhạt.
_Cô đang tưởng tượng đúng không ? Tại sao cô lại nghĩ rằng tôi đang nhìn cô mà không phải là một thứ gì khác ?
Tôi hài hước trả lời.
_Thưa ngài ! Ở đây chỉ có tôi và ngài. Nếu ngài không nhìn tôi, chẳng lẽ ngài đang nhìn cảnh vật ?
Tên kia trừng mắt nhìn tôi,
_Miêng lưỡi của cô rất sắc sảo.
Tôi không buông tha cho tên kia.
_Vậy là anh đã chịu thừa nhận rằng anh đang nhìn tôi ?
_Vớ vẩn. Tôi nhìn cô để làm gì ?
Tôi nhún vai tỏ vẻ bất cần .
_Anh cũng không nhận cũng không sao. Chỉ cần tôi biết là anh đang nhìn tôi là được rồi.
Tặng cho tên kia một nụ cười đầy thù địch, tôi chuẩn bị đóng cửa.
Con chó giống Rough Collie của tên kia, liên tục sủa nhặng lên, đuôi nó không ngừng vẫy, hai chân trước của nó chồm lên bờ tường gần ban công. Nó đang muốn chạy sang bên này để chơi với tôi.
Con chó quá dễ thương và đáng yêu khiến tôi không nỡ đóng ngay cửa lại rồi rời đi. Tôi mỉm cười vẫy tay với nó và gọi tên nó.
Con chó càng
vẫy đuôi và sủa tợn hơn khi tôi gọi tên nó.
Trong khi tôi và tên kia còn đang mắt to trừng mắt nhỏ, con chó liền phóng vụt lên bờ tường.
Tôi và tên kia đồng thanh cùng kêu lên một tiếng.
Cũng may con chó nhảy lên ngọn cây mít còn non nên nó mới không bị rơi từ ban công lầu hai xuống đất. Với khoảng cách hơn 10 mét, dù nó không chết cũng bị thương. Cơ thể của nó nặng hơn 20 kí, nên tốc độ rơi xuống của nó sẽ nhanh hơn tốc độ của một con chó nhỏ nhẹ cân hơn nó.
Con chó sợ hãi kêu lên “ăng ẳng”, nó cố gắng ôm chặt lấy thân cây. Chỉ được một lúc,cả thân hình khổng lồ của nó đang trượt dần xuống.
Tôi không còn đứng im được nữa. Một tay tôi bấu lấy bờ tường của ban công, một tay tôi nắm lấy cành lá của cây mít. Tôi lôi cây mít nghiêng về phía căn biệt thự của nhà tôi, miệng tôi liên tục nói lời trấn an con chó. Khi cây mít bị lôi hẳn về phía ban công gần chỗ tôi đứng, tôi liền ôm lấy con chó. Con chó khá nặng nên tôi phải cố hết sức mới ôm được nó an toàn vào trong nhà.
Tên kia sợ hãi nhìn tôi và con chó. Tên kia thở hắt ra một hơi khi thấy tôi và con chó đã bình an đứng ôm nhau ở trên ban công.
Tôi đặt con chó xuống nền gạch. Tôi ngồi xuống ôm lấy cổ nó, vuốt ve đầu nó. Tôi nói chuyện với nó.
Chương 10
Nguồn bị nhảy chương. Mời các bạn đọc chương tiếp theo!
Chương 11
Đến trường trong tâm trạng bực bội, tôi lúc này muốn đến khu nhà A rồi tìm đến phòng A7 nơi mà tên kia đang theo học, sau đó sẽ đánh cho tên kia một trận nhừ tử. Hừ ! Sao tên kia dám chọc tức tôi hết lần này đến lần khác.
Gửi xong xe vào lán xe của trường cấp ba Anh Khoa sau khu nhà B, tôi mới lững thững đi vòng ra sân trước của ngôi trường.
Tôi tròn xoe mắt nhìn lực lượng đông đảo của phái nữ đang ùn ùn kéo càng ngày càng đông ra sân trường. Tôi không hiểu bảng thông báo của trường dã dán tờ giấy gì mà bọn con gái phấn kích và hô hào đầy khí thế như thế.
Tôi đang bực bội và tức giận, nên cũng không để ý nhiều. Tôi chỉ muốn nhanh chóng đi lên lớp, đút cặp vào ngăn bàn, rồi gục mặt xuống bàn để ngủ một giấc cho tĩnh tâm.
Muốn đi lên lầu hai của khu B, tôi bắt buộc phải đi qua tiền sảnh, sau đó dùng cầu thang ở giữa căn nhà để leo bộ lên. Bọn con gái chen càng ngày càng đông, nên tôi không thể chen chân vào nổi. Tôi thấy tất cả bọn con gái ở trường đều tập trung ở đây. Đúng là thảm họa ! Tôi tự hỏi khu B mà tôi đang học đã trở nên nổi tiếng từ bao giờ thế, mà chỉ trong vòng có mấy ngày tôi đi học, mọi người đều thích đến đây để tụ tập, và gây rối ?
Không đi được cầu thang ở giữa căn nhà, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




