|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trệt của khu B. Sàn nhà và cánh cửa ván gỗ đều được sơn màu xanh dương. Phòng vệ sinh nữ có hơn 10 phòng, và có hơn 10 chậu rửa làm bằng men sứ. Nhà vệ sinh chỉ rộng khoảng từ 10 đến 12 mét vuông. Đối diện với 10 chậu rửa có một tấm gương lớn làm bằng kính.
Cầm chổi, đeo găng tay bằng nhựa, tôi đứng ở giữa phòng. Nói thật, tôi rất ghét công việc dọn dẹp vệ sinh, nhất là phải lau chùi nhà vệ sinh và cọ rửa bồn cầu. Vì bọn bạn trong lớp, nên tôi mới phải làm công việc mà tôi ghét nhất. Vừa bị tên kia làm cho điên đảo, và bừng bừng lửa giận, lại cộng thêm bọn bạn ngu ngốc không hiểu chuyện làm cho bị vạ lây. Tôi giờ rất muốn đánh cho bọn con gái nằm bò càng ở đây, và gào khóc như lợn bị chọc tiết để xả giận.
Cầm lấy cán chổi, tôi bắt đầu lau sàn nhà.
Mấy cô tiểu thư con của những gia đình giàu có, họ có bao giờ phải làm công việc quét dọn và lau chùi nhà cửa, nên họ bịt mũi, họ kêu ầm lên, tay họ phẩy phẩy trước mặt như thể họ đang phải cố chịu đựng mùi tử khí bốc ra từ trong bồn cầu.
Tôi lạnh lẽo đứng nhìn họ, mắt tôi co lại, tôi đang nộ khí bốc hỏa.
_Cạch !
Tôi ném cán chổi xuống sàn nhà. Một tay chống sườn, một tay chỉ thẳng vào mặt họ, tôi nghiến răng cao giọng quát.
_Các người còn đứng ở đấy làm gì ? Còn không mau đi dọn dẹp vệ sinh đi ?
Mấy cô bạn trong lớp căm tức nhìn tôi, họ vừa nguýt tôi, vừa khinh bỉ bảo tôi.
_Mày có giỏi thì mày làm đi ! Tại sao bọn tao phải làm ?
Dùng mũi chân tôi hất cái chổi dưới sàn nhà lên cao, sau đó tôi dùng tay tóm lấy.
_Nếu các người còn để tôi nói thêm một lời nào nữa, tôi sẽ cho các người đo ván nằm ở đây. Thế nào, có muốn ăn đòn không, hay là chịu cầm chổi và rẻ lau để làm việc ?
Mắt và khuôn mặt tôi giờ rất sắc bén và hung tợn, bàn tay tôi cầm cán chổi đã nổi gân xanh. Chỉ cần họ nói một tiếng không, tôi sẽ dùng cán chổi để đánh vào mông và chân họ.
Bọn họ đã từng nhìn thấy tôi hạ ngục hơn sáu thằng con trai khỏe mạnh và hạ đo ván một thằng có tướng giống như một “con heo” trong lớp, nên bọn con gái không dám ho he hay dám vênh mặt lên để cãi lý với tôi nữa. Họ miễn cưỡng cầm cây chổi lên để lau sàn nhà, và khua khua vài nhát để lau bồn cầu.
Nhìn cách làm giống như là “làm cho có ” của họ, tôi rất muốn cười, nhưng cười không nổi. Bọn con gái trong lớp tôi chắc là chưa từng động tay động chân làm bất cứ công việc gì nên mới thấy ghê tởm khi phải làm công việc vệ sinh.
Sau hơn một tiếng đánh vật với việc lau sàn nhà và lau bồn cầu, cuối cùng mọi việc cũng xong. Người làm nhiều nhất và vất vả nhất ở đây là tôi. Tôi vừa phải làm gần hết mọi việc cho họ, vừa phải mấy lần cứu họ khỏi ngã đập mặt xuống sàn nhà do xả nước tẩy rửa bồn cầu một cách bừa bãi và vụng về. Nghe mấy câu nói cám ơn không mấy thật lòng của họ, tôi nghĩ thà rằng tôi không cần nghe còn hơn.
Bọn con trai do lười và do vừa làm vừa đùa nghịch, nên vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Khi tôi cùng bọn con gái đi lên lớp, tôi hốt hoảng phát hiện chiếc túi sách của mình đã không cánh mà bay. Tôi không cất thứ gì đáng giá trong túi sách, tôi chỉ để sách vở, bút thước và một vài bức ảnh của mình. Điện thoại, máy nghe nhạc, chìa khóa xe, ví tiền tôi đều đút vào túi quần jean. Tôi không hiểu người nào lại có hứng thú với túi sách của tôi, mà lại chọn một túi sách không có giá trị về tài sản để lấy ?
Cả lớp đều đi lau dọn phòng vệ sinh nên chỉ có một mình tên mập như heo ở lại trông lớp. Tôi liền bước lại gần bàn của cậu ta.
Chống một tay xuống bàn, tôi nén giận hỏi.
_Cậu có biết túi sách của tôi ở đâu không ?
Cậu ta vẫn còn hận tôi đã đánh và làm bẽ mặt cậu ta trước cả lớp, nên cậu ta nhếch mép, rồi “hừ” lạnh bảotôi.
_Không biết.
Thái độ không hợp tác và vô trách nhiệm của cậu ta khiến tôi nổi nóng.
_Cậu mà không chịu nói, tôi sẽ cho rằng chính cậu là người đã lấy và dấu túi sách của tôi đi.
Cậu ta kích động hét ầm lên.
_Mày bị điếc hay sao thế hả ? Tao đã nói là tao không biết.
_Ồ, thật sao ? Sao tôi lại thấy mắt của cậu gian thế kia ?
Cậu ta chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
_Tốt nhất là cậu nên nói cho tôi biết túi sách của tôi hiện giờ đang ở đâu. Nếu cậu để tôi phải đích thân đi tìm, tôi sẽ không buông tha cho cậu.
Cậu ta cầm túi sách ở trên bàn, khoác lên vai, cậu ta muốn nhanh chóng rời khỏi lớp.
Tôi đâu có ngốc đến nỗi để cho nghi can của mình chạy thoát.
Chương 12
Tôi dơ tay túm lấy túi sách trên vai của cậu ta, rồi lôi giật lại.
_Nếu cậu không chịu nói túi sách của tôi hiện giờ đang ở đâu, cậu đừng hòng đi ra khỏi đây.
_Tao đã nói là tao không biết. Mày không thấy buồn cười khi hỏi một người không biết gì sao ?
_Buồn cười ? Chính tôi cũng thấy buồn cười khi phải nói chuyện với một tên ương bướng và cố chấp như cậu.
Tôi dơ nắm đấm lên, dí nắm đấm gần sát mặt cậu ta, tôi gằn từng tiếng.
_Đừng để tôi phải đấm vỡ mặt cậu ở đây thì cậu mới chịu nói cho tôi biết. Nếu cậu mà muốn thế, thì tôi đây cũng chiều.
Cậu ta đã từng bị tôi cho ăn no đòn nên hiểu khả năng của tôi. Mắt cậu ta hơi lo sợ khi nhìn tôi.
_Tao nói thật, tao chẳng biết gì cả.
Tôi lật tẩy mánh khóe của cậu ta.
_Cậu nói dối ! Cậu là người trông lớp, cậu lại nói là cậu không biết gì thì ai mà tin nổi.
_Mày nghĩ rằng trông lớp có nghĩa là tao phải ngồi suốt ở trong lớp sao ?
Tôi dạ nắm đấm xuống, đồng thời buông túi sách trên vai của cậu ta ra.
_Cậu muốn nói rằng trong lúc cậu đi ra ngoài thì có ai đó đã vào lớp và lấy túi sách của tôi.
Cậu ta dựa vào suy đoán của tôi để chối tội.
_Đúng.
Tôi cười nhạt.
_Cứ cho là cậu không biết gì đi. Cậu cũng phải chịu trách nhiệm. Tất cả các bạn trong lớp đều tín nhiệm giao nhiệm vụ trông cặp sách cho câu. Bây giờ cậu nói không biết là xong sao ?
Cậu ta hét ầm lên.
_Mày muốn gì ?
Tôi khoanh tay trước ngực, đế giày chân phải gác lên bàn, tôi đứng chắn trước mặt cậu ta.
_Đầu tiên cậu phải xin lỗi tôi. Sau đó cậu phải có nghĩa vụ và trách nhiệm tìm bằng được chiếc túi sách của tôi về. Nếu cậu không làm được, tôi nghĩ là tôi nên đến nhà cậu để nói chuyện với bố mẹ cậu, hay tìm lên ban giám nhà trường để nhờ thầy hiệu trưởng can thiệp. Tôi nghĩ chắc bố mẹ cậu và ban giám hiệu cũng không muốn có tệ nạn trộm cắp xảy ra ở trong trường.
Đòn tâm lý của tôi đã khiến cậu ta xanh mặt. Người ta nói có thể nắm rõ được tâm lý của đối phương mới dành được chiến thắng. Tôi đang đi đúng hướng.
_Mày…mày đừng hòng mà dọa tao. Tao không sợ mày đâu.
Tôi cười khẩy, mắt tôi lạnh lẽo.
_Tôi không dọa cậu, cũng không có hơi sức đâu để đùa với cậu. Cậu hãy chuẩn bị tinh thần để đón nhận tất cả những hình phạt do hành động của cậu gây ra đi.
Tôi hạ chân xuống, và để cho cậu ta đi. Tôi tin rằng, chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




