watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8979 Lượt

với nhau từ khi nào, mà giọng nói của cả hai giống như muốn băm vằm đối phương ra làm mấy mảnh.
_Cả hai thôi đi có được không ? Việc cấp bách bây giờ là chúng ta phải nghĩ ra được chủ đề cho cuộc thi sắp tới.
Tên kia ngả người ra sau ghế, mắt nhìn lên mấy cành liễu đang đung đưa trong gió trước mặt.
_Chúng ta vẽ về chủ đề “Hạnh phúc”đi.
Tôi và Khánh Phương kinh ngạc nhìn tên kia.
Khánh Phương ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi tên kia.
_Gợi ý của cậu rất hay nhưng hai từ “Hạnh phúc” quá trừu tượng và quá chung chung. Mình sợ chúng ta không thể khiến cho người xem hiểu hết được ý nghĩa của bức tranh.
_Việc đó không quá khó. Mỗi người đều có quan điểm sống và định nghĩa hai từ “Hạnh phúc” cho riêng mình. Chúng ta chỉ cần thể hiện cái tôi của mình ra bức tranh, rồi cho họ thấy là được.
Khánh Phương quay sang hỏi tôi.
_Em có ý kiến gì không ?    
Chương 13
Tôi vẫn còn bị mấy lời nói của tên kia ám ảnh. Tôi đang suy nghĩ kĩ từng từ và từng chữ của tên kia. Tôi thấy tên kia nói đúng, mỗi người đều có quan điểm sống của riêng mình, không ai giống ai cả. Người khác người, chẳng qua vì cái “tôi” và tính cách riêng biệt của bản thân mà thôi.
Thấy tôi không trả lời, Khánh Phương và tên kia đều chú ý đến vẻ mặt của tôi.
_Em không đồng ý sao ?
Tôi lúc này mới trả lời anh.
_Em thấy ý kiến này cũng rất hay. Em nghĩ mỗi người trong số chúng ta nên về nhà vẽ ra ý tưởng của mình, sau đó sẽ chọn ra một ý tưởng hay nhất để làm đề tài chung.
Khánh Phương gật đầu đồng ý.
_Em nói đúng. Bắt đầu kể từ hôm nay, năm người trong câu lạc bộ, mỗi người sẽ chuẩn bị một bức tranh riêng, sau đó đem nộp cho cậu lạc bộ. Chúng ta sẽ giao hẹn nộp bài vào cuối tuần sau.
Nói chuyện một lúc, tôi, tên kia và Khánh Phương ra về.
Tôi không biết hôm nay có phải là ngày xui xẻo của tôi không, mà từ sáng đến giờ tôi toàn gặp xui xẻo. Đầu tiên là tôi bị tên kia cho nếm bụi và lá khô, sau đó bị phạt đi lau dọn vệ sinh, tiếp theo là bị mất túi sách, giờ chiếc xe đạp điện màu đỏ hiệu Yamaha của tôi bị thủng xăm và hết hơi. Tôi muốn điên lên, và muốn đập phá thứ gì đó để cho hả giận. Tôi đã chịu đựng đủ rồi.
Dắt xe trên vỉa hè, tôi vừa đi vừa lầm bầm nguyền rủa hết ông trời rồi lại đến số phận xui xẻo của mình.
Chiếc xe hơi màu đỏ mui trần dừng lại bên cạnh tôi.
Từ trên xe, tên kia bước xuống.
_Cô lên xe đi. Để tôi đưa cô về.
Tôi mở to mắt nhìn tên kia. Có đúng là tên kia đang nói là muốn cho tôi đi nhờ xe của mình không, hay là tôi đang nghe nhầm ?
Tên kia tức giận cao giọng quát tôi.
_Cô bị điếc hay sao thế hả ? Tôi bảo là cô hãy lên xe đi !
Giờtôi mới dám khẳng định là tôi không nghe nhầm. Tên kia đúng là muốn cho tôi đi nhờ xe.
_Cảm ơn anh. Tôi mặc dù rất muốn đi nhờ xe của anh, nhưng còn chiếc xe đạp điện của tôi.
Tôi khó xử nhìn tên kia. Tôi không biết nên làm gì với chiếc xe đạp điện bị thủng lốp và hết hơi của mình.
Tên kia bước lại gần tôi, tên kia nhấc bổng chiếc xe của tôi, sau đó đặt nó xuống hàng ghế phía sau của chiếc xe ô tô.
_Xong rồi ! Cô lên xe đi !
Tôi làm theo lời tên kia nói như một cái máy. Nếu đây là một giấc mơ, tôi muốn mình mơ mãi và không bao giờ tỉnh lại. Hiếm khi nào tôi được tên kia đối xử tốt và chân thành như lúc này.
Tôi nghĩ vì hành động tốt bụng và galang của tên kia hôm nay, tôi sẽ bỏ bớt ác cảm mà tôi dành cho tên kia.
Trên đường về nhà, tôi đã bảo tên kia dừng lại trước một cửa hàng sửa chữa xe đạp điện. Tôi vì không muốn ngày mai phải đi học bằng xe buýt, hay buổi chiều phải đi bộ ra đây lấy xe, nên bảo tên kia về trước sau khi lịch sự nói lời cám ơn tên kia.
Tên kia lạnh lùng bỏ đi thẳng mà không thèm nhìn tôi hay nói với tôi một lời nào. Thái độ không coi ai ra gì của tên kia, khiến tôi nổi điên lên. Một điểm tốt mà tôi vừa mới cho tên kia, đã bị tôi xóa sạch. Tôi hối hận vì đã quá dễ dàng tin tên kia không phải là người xấu. Hừ ! Tên kia vẫn chứng nào tật ấy. Từ nay về sau tôi không nên dễ tin người như thế nữa.
Tôi phải chờ mất gần một tiếng mới lấy được xe đạp.
Về đến nhà, do quá mệt mỏi và tức giận, nên tôi không nấu cơm trưa. Cho con chim bồ câu ăn, và thay băng cho nó xong, tôi liền phi thân lên giường, và ngủ một giấc đến hơn 3 giờ chiều mới dậy.
Tôi sẽ còn tiếp tục ngủ đến tối, nếu không bị tên kia mở nhạc to và ồn ào khiến cho giật mình phải tỉnh giấc. Nằm trên giường, tôi nghiến răng nghiến lợi, tôi rất muốn sút tên kia ra khỏi khu phố và bắt tên kia dọn đi vĩnh viễn. Tên kia muốn tôi chết vì tức giận và phẫn nộ, thì tên kia mới hài lòng đây mà.
_Rầm ! Phạch !
Cánh cửa sổ làm bằng kính của tôi, bị tôi mở mạnh sang hai bên, sau đó va đập vào bờ tường tạo nên hai âm thanh khô khốc.
_Này ! Tên điên kia !
Tôi tức giận gọi to.
Tên kia đang ngồi trên bàn học. Tên kia hình như đang vẽ cái gì đó.
Tiếng gọi giống như là sấm của tôi, khiến tên kia quay nghiêng đầu nhìn tôi.
_Cô muốn gì ?
_Anh có thể bỏ cái thứ âm nhạc giống như là tra tấn lỗ tai đi được không ? Tôi không thể chịu được nữa rồi.
Tên kia lạnh nhạt bảo tôi.
_Cô chịu được hay không là việc của cô. Tôi không quan tâm.
Đầu tôi giờ là hai ngọn đuốc bốc cao đến tận ngọn cây. Cả ngày hôm nay tôi đã gặp bao nhiêu phiền toái và những chuyện bực mình, tên kia còn dám chọc giận tôi nữa.
Tôi hùng hổ nắm lấy một cành cây mít gần mình, kéo lấy thân cây nghiêng về ban công, tôi trèo lên, sau đó lắc nghiêng cây mít cho nó nghiêng ngả sang hai bên, khi cây mít nghiêng sang ban công của tên kia, tôi liền nắm chặt lấy bờ tường trên ban công, rồi nhanh chóng trèo lên.
Cách leo trèo giống như là khỉ của tôi khiến tên kia sửng sốt nhìn không rời mắt. Khi tôi đứng lù lù trước mặt, tên kia mới hoàn hồn nhìn tôi.
_Cô muốn gì mà bò sang tận đây. Tôi không nghĩ là cô lại có cách trèo tường giống như là một tên ăn trộm như thế ?
Tôi giậm chân thật mạnh xuống sàn nhà của tên kia, tôi tiến gần đến chiếc đầu quay băng đang chơi thứ âm nhạc giết chóc kia.
_Cạch !
Tôi liền cầm remote, sau đó ấn nút màu đỏ. Căn nhà và mọi thứ xung quanh lại chìm vào yên tĩnh và bình lặng vốn có.
Tên kia đứng sau lưng tôi, hai tay khoanh trước ngực, mắt đằng đằng sát khí nhìn tôi.
_Cô muốn chết đúng không ? Cô có biết đây là đâu không ?
Tôi quay phắt lại, hai tay tôi chống sườn, mắt tôi nổi lửa.
_Tôi biết đây là phòng riêng của anh, cũng biết tôi đang đứng trên đất riêng của nhà anh. Nhưng như thế thì sao ? Anh nên nhớ anh sống ở đây, không phải sống một mình, anh có mở nhạc thì hãy làm ơn mở nhỏ một chút. Tôi không chịu đựng được thứ âm nhạc ồn ào, và kích động của anh.
Tên kia giật remote trên tay tôi, sau đó liền nhấn nút đỏ. Thứ âm thanh kinh khủng kia lại vang lên.
Tôi điên tiết, dơ tay giật lại remote trên tay tên kia. Tên kia vì không nghĩ là tôi lại nhanh chóng phản

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT