|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
có dám thề với linh hồn của con chuột chết này là bạn không hề làm, cũng không nhìn thấy người mang con chuột chết này vào ngăn bàn của tôi không ?
Để cho lời nói của mình thêm phần nghiêm trang và rùng rợn, tôi hạ thấp giọng.
_Bạn có biết nơi rừng núi mà tôi sống, họ có truyền thống cúng bái những sinh vật chết như thế nào không ? Chỉ cần bạn nói dối, hàng đêm khi bạn đi ngủ những linh hồn oan khuất sẽ về tìm bạn, họ sẽ hỏi bạn tại sao bạn lại dám lừa dối, dám làm mà không dám chịu, dám bao che cho kẻ chủ mưu ?
Hai cô bạn mặt tái mét, họ sợ trước trò giả thần giả quỷ của tôi.
_Mày…mày đừng nói lung tung. Làm…làm gì có chuyện phi lý như thế.
Tôi nhún vai.
_Nếu bạn không tin là có ma, có oán tất báo ở trên đời này, thì hãy mau thề đi.
_Việc…việc gì tao phải thề ?
_Ồ ! Thế là bạn đã nhận là mình đã nhìn thấy kẻ chủ mưu của chuyện này rồi sao ?
Thầy giáo và cả lớp vừa sửng sốt theo dõi hành động không giống người bình thường của tôi, vừa hồi hộp chú ý đến diễn biến của câu truyện. Tôi nghĩ mình mà không đi làm diễn viên thật quá uổng phí.
Hai cô bạn bị ánh mắt và hơn 30 đôi mắt trong lớp quan sát và dòm ngó khiến cho run rẩy, và sợ hãi.
Tôi vì biết họ là kẻ nhát gan và sợ chết, nên mới cố ý dùng họ làm con mồi để nhử kẻ chủ mưu thật sự của chuyện này ra.
Hai cô bạn luống cuống ăn nói không còn giữ được sự bình tĩnh như ban đầu, mà bắt đầu lộ dần ra sơ hở.
Trong khi tôi và hai cô bạn cònđang giằng co không biết ai sẽ là người cuối cùng trụ vững được, đột nhiên một bạn nam trong lớp chen ngang.
_Bây giờ đang là giờ học, tôi đề nghị các bạn hãy ngồi xuống yên tĩnh học bài và nghe giảng. Có gì sau khi hết giờ học, chúng ta sẽ điều tra tiếp.
Tôi liền tiến ngay đến chỗ bàn mà cậu ta ngồi, tôi nhếch mép bảo cậu ta.
_Cậu là người đã để chuột và mấy con gián chết vào ngăn bàn của tôi đúng không ?
Câu kết luận đột ngột của tôi khiến cả lớp và thầy giáo hô lên một tiếng “cái gì ?”.
Cậu bạn giận dữ cao giọng, mắt cậu ta trừng trừng nhìn tôi.
_Đừng ăn nói hàm hồ. Tôi không hiểu bạn đang nói gì cả.
Tôi tiếp tục công việc truy tìm thủ phạm của mình. Tôi chỉ xuống đế giày và bộ quần áo đang mặc trên người của cậu ta.
_Để bắt được một con chuột, bạn bắt buộc phải đến những nơi ẩm thấp như nhà vệ sinh, hay một nơi gần thùng rác. Tôi tin một người bình thường, không ai lại dại gì đi rình mò ở gần một thùng rác đã bốc mùi. Trên đế giày của bạn có dính rất nhiều bùn đất. Theo những gì mà tôi biết, nơi duy nhất ở gần trường có màu đất giống như màu đất đang dính trên đế giày của bạn là nơi đặt thùng rác ở cuối khu C.
Tất cả mọi người đều nín thở chờ nghe, cậu ta phản biện lại lời kết luận của tôi.
_Nói theo cách của bạn, thì ở trường này có mấy trăm người đến gần thùng rác ở khu C để xả rác. Chẳng lẽ vì tôi dính bùn đất ở đấy, bạn lại kết luận tôi mang một con chuột từ khu C về đây sao ?
Nếu phải là bình thường, tôi thế nào cũng vỗ tay tán thưởng khả năng cãi lý và nói dối không chớp mắt của cậu ta.
_Cậu nói đúng nhưng có một chi tiết mà cậu đã quên, khi tay nắm phải một con chuột chết sẽ để lại mùi. Chắc cậu phải chạy một quãng đường khá xa từ khu B, đến khu C, lại mất thời gian tìm kiếm chuột và gián, nên cậu vội vàng không có thời gian để tẩy rửa sạch tay chân. Nếu cậu không chịu nhận là cậu thả gián và chuột chết vào ngăn bàn của tôi, cậu có thể giải thích mùi tử khí nồng nặc trên tay và người cậu được không ?
Những tiếng xì xầm và thì thào nổi lên, họ đang bình phẩm và bàn tán về vụ án của tôi.
Mặc dù tôi đã đưa ra được chứng cớ xác thực nhưng cậu ta vẫn không chịu nhận tội.
_Trí óc tưởng tượng của cậu phong phú quá. Mùi chuột chết và gián chết chẳng may dính vào quần áo tôi khi tôi đi giục rác và chơi quanh ở khu ấy.
Cậu ta đúng là người cãi tài. Một người bình thường có ai chịu chạy một quãng đường thật xa để đến gần một thùng rác chỉ để chơi không ?
Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt thương hại.
_Nếu tôi đoán không lầm thì trong giỏ đựng rác bằng nhựa ở trước cửa lớp có túi bóng, và một tờ giấy mà cậu đã dùng để đựng mấy con gián và chuột chết đúng không ?
Cậu ta lúng túng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Cử chỉ trốn tránh giống như tội phạm của cậu ta đã chứng minh cho lời nói của tôi là đúng. Cuối cùng tôi cũng đã tìm ra được thủ phạm của vụ án.
Thầy giáo lên tiếng cắt đứt cuộc tranh luận và cãi vã của bọn học sinh trong lớp.
_Tùng ! Những gì mà bạn ấy nói có đúng không ?
Tùng cúi gằm mặt đáp.
_Không, thưa thầy.
Tôi xa xầm mặt, mắt tôi lạnh lẽo nhìn cậu ta. Đến nước này rồi, mà cậu ta vẫn còn cố chối cãi.
_Nếu cậu muốn tôi nhờ thầy hiệu trưởng cho mời từng thành viên ở trong lớp lên văn phòng của thầy để thẩm vấn, cậu mới chịu khai, thì tôi sẵn sàng làm. Dù sao thời gian của tôi còn rất nhiều, tôi sẽ khiến cho cậu tâm phục khẩu phục.
Thầy giáo nghiêm khắc bảo cậu ta.
_Tốt nhất là em nên nhận tội và xin lỗi bạn ấy đi. Thầy nói rồi, năm nay các em đã là năm cuối. Các em nên lo chăm chỉ học hành và tạo dựng mối quan hệ thân thiện và sống chan hòa với nhau. Sang năm các em không còn được học chung với nhau nữa đâu. Đừng để mai sau khi xa nhau, các em chỉ để lại ấn tượng xấu và không mấy tốt đẹp về nhau.
Cậu bạn kia nhìn tôi bằng ánh mắt thù hằn và không mấy thiện cảm. Tôi biết đây mới chỉ là mở màn thôi, sau này tôi còn được lĩnh hội nhiều trò hay của họ nữa.
Tôi bất giác nở một nụ cười thú vị. Tôi muốn thử thách, muốn được thay đổi chính mình. Có lẽ nhờ họ, tôi sẽ biến thành một cô gái khác.
Cuối
cùng nhờ sự can thiệp của thầy giáo, tôi đã có được một bàn học mới, và cậu bạn kia chịu lên tiếng xin lỗi tôi. Tôi dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của cậu ta. Nói thật, tôi không hề trách cậu ta. Hành động của cậu ta chẳng khác gì trẻ con. Đã 18 tuổi rồi, nhưng cậu ta vẫn còn là một chàng thanh niên chưa trưởng thành.
Giờ học kết thúc, thầy giáo và mấy người bạn trong lớp lần lượt ra về. Chỉ còn lại tôi, hai cô bạn, cậu bạn kia, và mấy học sinh khác. Hình như họ đang chuẩn bị đánh hay tìm cách xử đẹp tôi.
Tôi đang nóng lòng muốn được lĩnh giáo những trò trêu chọc mới của họ.
_Rầm !
Một cậu bạn có chiều cao gần 1m72, khuôn mặt thon dài, mái tóc được nhuộm thành màu đỏ rực, từng sợi tóc cứng nhắc do vuốt keo, tai đeo mấy cái khuyên bằng bạc màu trắng, mặc áo màu dài màu trắng và một chiếc quần jean cạp rộng thùng thình giống như dân hiphop, dùng tay đập mạnh xuống bàn tôi.
Tôi nhìn cậu ta bằng con mắt đánh giá và tán thưởng. Anh chàng này rất ưa nhìn và đẹp trai.
Thấy ánh mắt giống như là “sắc nữ” của tôi, cậu ta cười đểu.
_Sao thế, chưa từng nhìn thấy con trai đẹp bao giờ à ?
Tay cậu ta bóp cằm tôi. Nhờ khí thế của cậu ta, mấy học sinh ở lại đều bao vây lấy tôi vào giữa. Xem ra họ định đánh hội đồng tôi.
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




