watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8950 Lượt

lỗi, lại tỉnh bơ bỏ đi như thế hả ?
Tôi che miệng, mắp chớp chớp tỏ vẻ không hiểu.
_Tôi..tôi đang đi thì làm sao có thể để ý được “chướng ngại vật” ở trên đường. Đang ngồi yên lành, cậu lại chìa chân ra làm gì ?
Cuộc đấu khẩu của tôi và cậu ta khiến cả lớp chú ý.
Cậu bạn này có vóc người cao to, người béo ục ịch, cằm lẹm vì quá béo, mắt dài và nhỏ như mắt lươn, mũi tẹt, mái tóc thô và rối. Cậu ta đang mặc một chiếc quần jean to và rộng, áo màu xanh đen. Nhìn cậu ta cho tôi cảm giác, đang nhìn thấy một con heo biết mặc quần áo và biết cách cư xử như con người.
Tôi tự hỏi một người cũng không lấy gì làm đẹp đẽ như cậu ta, tại sao lại thích trêu ghẹo một con bé có vẻ bề ngoài giống như bị điện giật giống như tôi. Lẽ ra cậu ta phải biết thương người cùng cảnh ngộ chứ ?
_Câm mồm ! Mau xin lỗi đi ! Hay là muốn ăn đánh ?
Tôi căm ghét nhất là những người cậy mình khỏe mạnh và to con để bắt nạt người khác.
Tôi bước lại gần cậu ta, tay tôi bóp chặt lấy cổ tay của cậu ta.
Cậu ta phản kích lại tôi bằng cách dùng tay còn lại để vung nắm đấm vào mặt tôi.
Giờ tôi mới biết “con heo” này có thể đánh bất kì ai, kể cả con gái. Nếu cậu ta đã quá đáng như thế, thì đừng trách tôi.
Tôi bóp cổ tay phải của cậu ta như muốn nghiền nát, tôi nhanh chóng né tránh được cú đánh bằng tay trái của cậu ta. Tôi vặn hai tay của cậu ta ra đằng sau.
_Rầm !
Tôi ấn mạnh mặt cậu ta xuống mặt bàn, tôi rít giọng bảo cậu ta.
_Đừng tưởng cậu to khỏe hơn tôi thì có thể bắt nạt được tôi. Hừ ! Với ba cái thứ võ mèo cào của cậu mà cũng đòi dạy dỗ người khác sao ? Về nhà luyệt thêm đi rồi hãy tìm cách gây sự với tôi. Khi nào cảm thấy có thể trở thành đối thủ của tôi, thì lúc đó hãy khiêu chiến với tôi.    
Chương 5
Cậu ta kêu thét lên như một con lợn bị chọc tiết. Tôi ấn mạnh cho cậu ta thêm mấy cái rồi mới chịu buông ra.
Tôi tưởng khi biết tôi không phải là một đứa con gái nên dây vào, cậu ta sẽ thôi không hành động một cách ngu ngốc nữa. Nhưng không ngờ, tôi vừa mới buông tay, cậu ta đã căm phẫn hét ầm lên rồi xông vào đấm đá lung tung.
Tôi hóa giải hết các thế đá và những cú đấm lung tung không ra bài bản của cậu ta. Tôi gạt chân cậu ta, khiến cậu ta ngồi “phịch” xuống nền nhà. Gần một tạ thịt của cậu ta dồn xuống bộ mông đầy mỡ, khiến cậu ta đau đớn nhăn mặt, miệng không ngừng gào thét.
Cả lớp tôi há hốc mồm, họ không nghĩ là tôi lại có sức mạnh như thế. Qua chuyện này, có lẽ những kẻ muốn tìm cách gây sự và muốn hạ nhục tôi, sẽ phải cân nhắc lại suy nghĩ của mình. Không ai trong số họ dám bắt nạt một người mạnh vào khỏe hơn mình.
_Con điên ! Con quỷ cái ! Tao sẽ giết mày !
Những câu thô tục được phun ra từ cái miệng bị lấp đầy mỡ của cậu ta.
Tôi dơnắm đấm lên. “Vèo” cú đấm của tôi cách mặt cậu ta chưa đầy một centimet. Tôi gằn từng từ từng chữ một.
_Biết điều thì ngậm miệng lại đi ! Cậu mà còn dám rủa tôi nữa, tôi sẽ đấm gãy răng cậu.
Mặt cậu ta tái mét, mắt trợn trừng trừng nhìn vào cú đấm trước mặt mình.
Tôi lúc này giống hệt một tên sát thủ máu lạnh. Chỉ cần tôi muốn, tôi sẽ cho tên kia no đòn.
Không muốn tranh cãi tiếp với cậu ta, và không muốn diễn xiếc cho cả lớp xem nữa, xốc gọn túi sách trên vai, tôi đút hai tay vào túi quần. Quay người, tôi bước đi.
Cả lớp im lặng như tờ. Họ chăm chú nhìn theo từng bước chân của tôi. Đến khi tôi ra khỏi cửa lớp, họ mới nhao nhao bàn tán và nói chuyện với nhau.
Chỉ qua hai buổi học, tôi đã để lại ấn tượng khó quên cho họ.
Câu lạc bộ “Vẽ tranh” ở lầu một của khu A, nên tôi phải đi qua một khoảng sân khá rộng.
Đi bộ mất gần 10 phút, tôi mới tới nơi.
Đứng trước cửa phòng đề tên “Câu lạc bộ Vẽ tranh” bằng màu xanh nhạt, tôi nhìn cánh cửa gỗ màu vàng nhạt trước mặt, sau đó gõ cửa.
Chờ một lúc, mà không thấy ai mở cửa, tôi đánh bạo tự mình bước vào trong.
Căn phòng rộng hơn 10 mét vuông. Trên tường treo mấy bức tranh vẽ bằng than chì và sơn màu. Sàn nhà vương đầy những mẩu than chì và những lọ nhựa nhỏ đựng màu nước dùng cho việc vẽ tranh.
Không khí trong căn phòng tràn ngập mùi nước sơn, và mùi than chì. Xem ra tôi đã tìm đúng điện chỉ.
Tôi thích thú ngắm từng bức tranh treo ở trên tường. Tôi thấy tay nghề của họa sĩ vẽ những bức tranh này rất tinh tế và có chiều sâu. Tôi có lòng tán thưởng và khen ngợi chủ nhân của những bức tranh đang được treo trên trường.
Tôi đi dần sâu vào trong. Trên bục cao của căn phòng, gần cửa sổ, có một chàng thanh niên đang ngủ. Trên tay anh ta đang cầm một bức tranh vẽ dang dở, quần áo xộc xệch và dính đầy sơn màu. Hình ảnh của anh ta giống hệt hình ảnh một lãng tử vì quá say sưa họa ra những bức tranh của thế gian nên đã ngủ say trên một cánh đồng hoa.
Trong căn phòng này, tôi tìm thấy được bất cứ đồ xa hoa và lãng phí nào, nơi đây chỉ có hội họa, chỉ là nơi để tạo nên cái đẹp
Tôi đứng lặng ngắm nhìn chàng thanh niên đang ngủ. Anh ta có mái tóc đen bồng bềnh quyến rũ, lông mày thanh tú, khuôn mặt gầy xương và hơi góc cạnh đầy nam tính, sống mũi cao giống như người nước ngoài, đôi môi cong gợi cảm, nước da màu đồng mun. Nhìn anh ta cho tôi cảm giác đang nhìn thấy một quý tộc người Anh, hay một vương tử của một quốc gia nào đó.
Khi tôi còn đang mải ngắm nghía tác phẩm của tạo hóa, anh ta mở mắt ra nhìn tôi.
Lúc anh ta nhắm mắt ngủ tôi thấy thế giới quanh tôi giống như đang ngủ yên, khi anh thức dậy khiến tất cả mọi thứ cùng thức dậy với anh ta. Tôi phát hiện màu mắt của anh ta là màu da cam.
Thấy tôi đang đứng ở giữa phòng và đang nhìn mình, anh ta hơi giật mình. Nhưng ngay sau đó, anh ta cười nhẹ hỏi tôi.
_Cô muốn gì ?
Tôi bàng hoàng tỉnh mộng. Vội thu lại ánh mắt chiêm ngưỡng anh ta một cách lộ liễu của mình, tôi lên tiếng xóa tan đi ngượng ngịu của bản thân.
_Anh là chủ tịch của câu lạc bộ “Vẽ tranh” ?
_Đúng. Cô muốn tham gia ?
_Liệu tôi có thể tham gia không ?
Anh ta vuốt tóc, mắt chăm chú nhìn tôi.
_Vấn đề không phải là tôi có muốn cho cô tham gia không, mà phải hỏi tài năng của cô. Ở đây tôi chỉ nhận những người có khả năng vẽ và đam mê hội họa, tôi không muốn nhận những người không biết vẽ và chỉ tham gia cho vui.
Anh ta rất thẳng thắn.
Tôi thích tính cách ngay thẳng của anh ta. Việc anh ta nói rõ ngay từ đầu cho tôi biết, sẽ tránh cho tôi không phải bối rối và lúng túng về sau. Tôi nghĩ mình nên cảm ơn anh ta.
_Anh yên tâm, tôi tham gia vì tôi muốn học hỏi kinh nghiệm vẽ tranh của anh, và muốn chia sẻ niềm đam mê hội họa của mình với những thành viên trong câu lạc bộ.
_Tốt ! Nếu cô đã xác định như thế, cô cho tôi xem bức tranh mà cô đã vẽ.
Tôi mở túi sách. Lấy ra một bức tranh mà tôi ưng ý nhất mà tôi đã chuẩn bị từ ở nhà, tôi đưa cho anh ta.
Anh ta đón lấy bức tranh trên tay tôi. Mắt anh ta tập trung vào bức tranh của tôi.
Xem một lúc, anh ta gật đầu cười.
_Cô rất có năng khiếu, và vẽ cũng rất đẹp. Nhưng hình như cô tập trung quá nhiều vào vẻ bề ngoài của cảnh vật xung quanh, cô

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT