watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8949 Lượt

vẫn chưa nắm được cái hồn của cảnh vật.
Anh ta đúng là người mà tôi cần gặp. Tôi gật đầu thừa nhận.
_Cũng đã có người từng nói với tôi giống như anh, chỉ tiếc là tôi không có cơ hội để cảm ơn người đó thì đã phải đi xa.
Anh ta lặng im trong chốc lát, khuôn mặt anh ta trở nên mơ màng, hình như anh ta đang nhớ về một chuyện gì đó trong quá khứ.
_Cô đăng kí luôn bây giờ chứ, hay là cô còn cần phải suy nghĩ thêm ?
_Tôi đăng kí bây giờ.
Anh ta đứng dậy, lấy một cuốn hồ sơ có bìa màu xanh dương, anh ta đưa cho tôi.
Tôi lấy một chiếc bút trong túi sách, mở trang có ghi danh sách tên của thành viên câu lạc bộ, tôi tự viết tên mình bao gồm: họ và tên, ngày sinh, số điện thoại liên lạc và địa chỉ nhà ở, sau đó tôi trả lại cho anh ta.
_Anh có thể cho hỏi, câu hỏi lạc bộ “Vẽ tranh” có bao nhiêu thành viên được không ?
_Chỉ có bốn người.
Tôi mở to mắt, gãi đầu, tôi lúng túng hỏi anh ta.
_Anh…anh không chịu nhận nên họ mới không thể trở thành một thành viên của câu lạc bộ đúng không ?
Anh ta vừa cười vừa bảo tôi.
_Cô đừng nghĩ tôi là một người khó khăn như thế. Tôi có nhận, nhưng họ không trụ được lâu. Thích lúc ban đầu, với việc cố gắng và nhiệt tình tham gia đến cùng không giống nhau. Tôi mong cô không sớm bỏ cuộc giống như họ.
_Tôi không dám nói chắc trước điều gì, nhưng thứ gì mà tôi thích và tôi muốn làm, tôi sẽ làm hết khả năng của mình.
Tôi chú ý đến bức tranh đang còn vẽ dang dở trên tay anh ta.
_Anh đang vẽ gì thế ?
_Tôi đang muốn vẽ một bông hoa hồng.
_Tôi có thể xem không ?
Anh ta đưa bức tranh cho tôi xem.
Tôi đón lấy, mắt tôi nhìn từng nét bút chì trên tờ giấy dùng để vẽ tranh. Dù bức tranh vẫn còn chưa được hoàn thiện, chưa được tẩy đi những vết chì thừa, và vẫn chưa được tô màu, nhưng thực sự rất đẹp. Tôi kích động hô lên.
_Đẹp quá ! Anh thật khéo tay !
Anh ta tặng cho tôi một nụ cười khiêm tốn và chân thành.
_Cô đừng khen tôi. Tôi thấy mình vẫn còn kém lắm.
_Tôi không nói đùa đâu. Anh vẽ thực sự rất đẹp. Nếu đem tài năng của anh ra để so sánh với tôi, tôikhông bao giờ có thể vẽ được như anh.
_Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều đang cố tâng bốc chính mình lên cao.
Nhờ tính cách cởi mở và chân thành của anh ta, tôi đã bắt đầu thấy thích câu lạc bộ “Vẽ tranh”. Tôi đã tìm được một nơi để thể hiện niềm đam mê của mình đối với hội họa.
Lúc tôi quay về lớp học, thầy giáo dạy toán đã vào lớp được một lúc. Thầy giáo dạy toán năm nay khoảng hơn 50 tuổi, mái tóc muối tiêu, khuôn mặt hơi nhỏ, má hóp, lông mày rậm, đôi mắt đen sâu, làn da thầy nâu đen. Thầy đeo một cặp kính cận màu trắng nên trông khá trí thức.
Tôi đứng trước cửa lớp, sau đó xin phép thầy cho tôi vào trong.
Thầy nhìn lướt qua tôi. Thầy cũng giống như những thầy cô giáo khác, họ đều bị ngoại hình có một không hai của tôi khiến cho lạ lẫm và choáng váng.
Tôi phải hỏi thầy hai lần, thầy mới lên tiếng cho tôi vào lớp.
Tôi đi qua chỗ ngồi của cậu bạn có vẻ bề ngoài giống như một “con heo”. Cậu ta căm tức trừng mắt nhìn tôi, tôi liền nháy mắt với cậu ta, miệng tôi nhếch lên. Có thể lúc này trông tôi rất đáng sợ, nên cậu ta rụt cổ lại, mồ hôi úa ra mặt.
Không muốn chọc cậu ta nữa, tôi quay về chỗ ngồi của mình.
Hai cô bạn trong lớp quay xuống nhìn tôi, khuôn mặt và nụ cười của họ rất gian trá.
Tôi linh cảm hình như họ đã giở trò gì đó với ngăn bàn của tôi khi tôi đi vắng, nên khuôn mặt và ánh mắt của họ mới không dấu được sự thỏa mãn và sung sướng thế kia.
Tôi không vội đút cặp sách vào ngăn bàn, mà tôi nhìn vào ngăn bàn trước. Đúng như dự đoán của tôi, trong ngăn bàn quả nhiên có mấy con gián và một con chuột chết.
Tôi cười nhạt. Đặt cặp sách lên bàn, tôi đứng thẳng, tôi tử tế nói chuyện với thầy giáo.
_Thưa thầy ! Thầy có thể giúp em giải quyết việc này được không ?
Đang ghi công thức toán ở trên bảng, thầy giáo dạy toán dừng lại, thầy chỉnh lại cặp kính đang đeo trên sống mũi.
_Em có chuyện gì sao ?
Tôi nhìn khắp cả lớp, tặng cho họ một nụ cười có thể khiến họ mơ thấy ác mộng khi đi ngủ vào buổi tối, tôi thật thà kể.
_Chả là em mới rời khỏi lớp trong giờ ra chơi, ngăn bàn học của em vẫn còn sạch sẽ. Nhưng khi em quay lại, ngăn bàn của em đã được bạn nào đó trong lớp hảo tâm đặt mấy con gián và một con chuột chết vào. Em muốn nhờ thầy hỏi bạn nào trong lớp nghịch ngợm hơi thái quá đứng dậy dọn dẹp ngăn bàn hộ em, hoặc là em phải đi xin phép thầy hiệu trưởng thay cho em một chiếc bàn học mới.
Cả lớp im lặng như tờ, họ không nghĩ rằng tôi sẽ bình tĩnh đứng lên tố cáo với thầy giáo. Họ tưởng tôi sẽ hét ầm lên và sau đó bỏ chạy ra khỏi lớp.
Thầy giáo rơi vào khó xử, thầy mặc dù muốn giúp tôi nhưng thầy làm sao có thể tìm ra được người chủ mưu gây ra chuyện này.
Thầy quay trở về chỗ ngồi. Đặt cuốn sách toán trên bàn giáo viên, hai tay chống xuống bàn, thầy trầm giọng bảo cả lớp.
_Trong số các em, ai là người đã lỡ nghịch ngầm bắt chuột và mấy con rán chết thả vào bàn của bạn thì hãy mau đứng lên nhận lỗi đi. Các em đừng để thầy phải nói lại chuyện này với ban giám hiệu nhà trường. Nếu việc này bị nhà trường can thiệp, các em sẽ bị xử phạt không phải là nhẹ đâu.
Trong lớp không có người nào dám đứng ra nhận lỗi.
Tôi biết một người khôn ngoan tốt nhất là nên dấu và giả vờ không biết gì đến cùng. Nhưng dù họ có muốn chối tội cũng không thể trốn thoát. Tôi đoán khi mang mấy con rán và một con chuột chết vào ngăn bàn của tôi, nhất định các thành viên trong lớp đã nhìn thấy kẻ chủ mưu, và chắc chắn họ cũng hùa vào để “dạy” cho tôi một bài học.
Xé một tờ giấy nháp, tôi thò tay vào ngăn bàn, lót đuôi con chuột bằng tờ giấy nháp, tôi lôi con chuột ra.
Tất cả các bạn trong lớp đều để ý đến nhất cử nhất động của tôi.    
Chương 6
Tôi xách đuôi của con chuột chết, tôi đi gần đến bàn của hai cô bạn trêu tức tôi vào buổi học ngày hôm qua.
Tôi cười thật ghê rợn, tôi đung đưa con chuột chết trước mặt họ.
Họ sợ hãi hét ầm lên. Đứng bật dậy, họ lắp bắp chỉ thẳng vào mặt tôi.
_Mày….mày định làm gì thế hả ? Mày…mày có phải là đã bị điên rồi không ?
Nhìn con chuột chết, tôi quay sang nhìn họ, mặt tôi lộ vẻ bi thương.
_Sao thế, bạn không thấy con chuột này bị chết rất oan ức sao ? Vì bạn biết người đánh chết nó, nhưng mà không chịu lên tiếng nói người đó là ai, nên tôi kêu oan dùm cho nó.
Thầy giáo và bọn bạn trong lớp bị hành động điên điên khùng khùng của tôi làm cho há hốc mồm, họ mở to mắt nhìn tôi. Chắc họ nghĩ mái tóc rối bù xù, cặp kính to và màu đen của tôi đã thể hiện phần nào tính cách không được bình thường của tôi.
_Mày…mày biến đi ! Bọn…bọn tao không biết gì cả.
_Thế sao ? Bạn nói rằng bạn không biết, sao trong mắt bạn lại lo sợ và hốt hoảng thế kia ?
_Tao…tao đã nói là tao không biết gì cả.
_Bạn

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT