|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
anh ấy không ngừng rót nước cho tôi, cứ một lời gọi chị hai lời gọi chị. Lúc này tôi mới phát hiện thấy thực ra anh ấy nhìn không đến nỗi, thân hình cao ráo, đôi mắt rất có thần, nước da ngăm đen khỏe mạnh. Từ đó về sau anh ấy luôn viện đủ lí do để tiếp cận tôi, chủ động làm việc giúp tôi, thậm chí sửa cả lò sưởi hơi nước trong phòng tôi đến mức quần áo bị nước bắn vào ướt sũng. Do điều kiện kinh tế gia đình tôi cũng khá, không quen ăn đồ ăn nông thôn nên anh ấy thường phóng xe máy, chạy tới một thị trấn nhỏ cách đó mười mấy cây số để mua đồ ăn vặt cho tôi. Có lần tôi và mấy đồng nghiệp cùng ra ngoài ăn cơm. Khi quay về đúng lúc trời đổ mưa, anh ấy cởi phăng áo khoác cho tôi che mưa. Kết quả là tôi không bị dính giọt mưa nào, còn hai cô đi cùng đều ướt sạch. Thế nên họ bắt đầu trêu chọc nói rằng anh ấy mê tôi. Tôi nhìn trộm, thấy mặt anh ấy đỏ bừng.Quan hệ của chúng tôi bắt đầu rõ ràng nhưng tôi vẫn không dám cho người nhà biết, sợ họ phản đối. Gia đình Lưu Vũ đều ở quê, điều kiện rất kém, một em trai đang đi học, mẹ bị bệnh ốm triền miên quanh năm. Chúng tôi rơi vào cảnh khó khăn mãi tới một lần trực ban. Hôm đó mưa rất to, lại có sấm chớp, tôi rất sợ. Đột nhiên anh ấy xuất hiện trước cửa phòng tôi, nói rằng lo tôi sợ nên đến. Tối đó chúng tôi ở bên nhau. Tôi đã trao mình cho anh ấy, không rõ do xúc động hay yêu thật. Anh ấy ôm tôi, hứa nhất định sẽ giúp tôi hạnh phúc, kêu tôi tin anh ấy. Tôi nằm trong lòng anh ấy nhưng lòng trống rỗng, chỉ lặng lẽ nghe anh ấy nói, vì tôi thực sự không chắc chắn nổi về tương lai.Quả nhiên, khi gia đình biết được quan hệ giữa tôi và Lưu Vũ, đã vô cùng phẫn nộ, còn nói tuyệt đối không để tôi lấy anh ấy. Vì ngay cả một gian nhà, anh ấy cũng không thể mua nổi cho tôi. Tôi cãi lại rằng không quan tâm, chúng tôi có thể ở trong kí túc. Cha tôi lần đầu tiên đánh tôi về chuyện này. Ông nói ông quan tâm, quyết không để con gái mình lấy một kẻ không có tương lai, xét về học hành, anh ấy chỉ tốt nghiệp trung cấp, xét về điều kiện gia đình, gia đình anh ấy càng không thể so sánh được với tôi. Tiếp đó, gia đình sắp xếp cho tôi rất nhiều lần mai mối, nhưng lần nào tôi cũng im lặng hoặc cố tình chọc tức người làm mối. Cả nhà tôi đều tức điên lên vì tôi rồi vận dụng quan hệ tìm cách chuyển tôi từ nông thôn trở về một cơ quan trong thành phố.Gia đình Lưu Vũ đối với tôi cũng rất lạnh nhạt. Mẹ anh ấy cho rằng dạng con gái yếu ớt như tôi không thích nghi làm con dâu nhà họ, vì tôi thậm chí cơm cũng không biết nấu. Có một lần, tôi khóc với Lưu Vũ, nói rằng chúng ta chia tay thôi, em không thể chịu đựng nổi. Anh ấy phóng xe máy đi như kẻ phát điên, kết quả đâm phải cây, cũng may người không sao. Anh ấy ôm lấy tôi nói không thể không có tôi. Nhìn anh ấy tuyệt vọng như vậy, cuối cùng tôi vẫn quyết tâm bất kể ra sao vẫn ở bên anh ấy. Chúng tôi trốn gia đình đi đăng kí kết hôn, mời mấy người bạn thân, ăn một bữa đạm bạc ở tiệm, coi như tiệc cưới. Tối đó, anh ấy nói với tôi rằng, nếu không có tôi, anh ấy có thể đi làm ở nông thôn, sống ở đó suốt đời, nhưng vì đã có tôi rồi, muốn tôi sống hạnh phúc nên nhất định anh ấy phải thành công để tôi có thể kiêu hãnh vì anh ấy.Lưu Vũ bỏ việc ở quê, lên thành phố cùng tôi. Những ngày tháng tiếp đó của chúng tôi vô cùng khó khăn. Sinh hoạt hàng tháng chỉ dựa vào phần thu nhập ít ỏi của tôi. Nhờ bạn bè giúp đỡ, chúng tôi mở một tiệm ăn nhỏ, không dám lãng phí từng đồng, toàn ăn đồ ăn ế không bán được. Mặc dù đã như vậy, thu nhập của chúng tôi vẫn rất hạn hẹp. Tuy nhiên chúng tôi sống rất vui vẻ. Ngày đông, anh ấy luôn chui vào chăn làm ấm trước rồi mới chịu cho tôi vào. Khi đôi chân lạnh giá của tôi chạm phải cơ thể ấm nóng của anh ấy, anh ấy luôn cố tình kêu oai oái, rồi chúng tôi ôm chầm lấy nhau cười phá lên. Anh ấy biết tôi thích ăn lòng đỏ trứng gà nên trước khi nấu mỳ đều làm sẵn cho tôi một quả. Anh ấy tách lòng đỏ và lòng trắng ra rất khéo để tôi ăn cho tiện.Nhờ sự thông minh và cần cù của Lưu Vũ, việc kinh doanh của chúng tôi dần tốt lên và ngày càng lớn mạnh. Những việc liên quan đến tiệm ăn ngày càng nhiều. Ba năm sau, Lưu Vũ đã trở thành một doanh nghiệp tư nhân có chút tên tuổi ở thành phố. Sau khi con chúng tôi ra đời, các bậc phụ huynh hai bên mới chịu chấp nhận chúng tôi. Tình yêu của chúng tôi cuối cùng cũng được thừa nhận. Sau khi có tiền, anh ấy không chỉ một lần khuyên ngăn tôi bỏ việc làm. Anh ấy nói có thể nuôi được tôi, để tôi an tâm ở nhà nuôi con. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng phụ nữ cần độc lập mới được tôn trọng. Thế nên tôi vẫn kiên trì sự nghiệp riêng. Tôi luôn cho rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất, có chồng yêu mình, có con trai thông minh, có sự nghiệp riêng. Mãi cho tới khi xuất hiện bộ quần áo có mùi nước hoa lạ, tôi mới bắt đầu cảnh giác nhìn lại cuộc hôn nhân của chúng tôi.Tôi phát hiện thấy anh ấy bắt đầu tìm mọi lí do để tăng giờ làm, hoặc cùng bạn bè làm ăn đi ăn cơm. Tôi tóc ngắn nhưng trên quần áo của anh ấy lại không ngừng nhặt được vài cọng tóc dài. Các buổi tối anh ấy rất chủ động, và giờ thường về nhà rất muộn, vừa về đã lăn ra ngủ, không còn tâm trí ân ái nữa. Dù vậy, tôi vẫn không tin rằng anh ấy thực sự đã ngoại tình. Dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng bảy năm rồi, còn có một đứa con rất đáng yêu nữa. Tối đó, tôi chợt tỉnh dậy, phát hiện không thấy anh ấy ở bên cạnh. Tôi không kịp đi dép, cứ chân trần chạy ra, nghe thấy trong phòng đọc có tiếng nói chuyện. Tôi rón rén lại gần, nghe qua cánh cửa thấy anh ấy đang nói điện thoại với ai đó. Tiếng anh ấy rất nhỏ, tôi nghe không rõ. Tôi liền quay lại giường. Mãi lâu sau, anh ấy mới quay lại, khẽ khàng nằm xuống bên tôi. Tôi nghe anh ấy khẽ thở dài. Dù sao đi nữa lần này tôi nhất định cũng phải tìm hiểu sự thật. Dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu, tôi cũng cần phải hiểu rõ. Tôi quyết định bám sát anh ấy.Muốn tìm Lưu Vũ là chuyện rất dễ dàng. Dù sao tôi cũng là vợ hợp pháp của anh ấy. Khi tôi xuất hiện trong phòng khách sạn, Lưu Vũ sững sờ. Tôi thấy anh ấy đang ngồi trước một cô gái trẻ, tươi mơn mởn. Cô ta mặc một chiếc váy liền màu trắng, tóc dài, buông rủ. Khi thấy tôi, Lưu Vũ hốt hoảng hẳn nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. “Đây là, đây là thư kí mới của công ty. Bọn anh đang bàn chuyện làm ăn. Tiểu Tuyết, mau chào chị đi”. Cô Tiểu Tuyết đó phản ứng cũng nhanh, chào tôi, giọng rất ngọt ngào, rồi khách khí nói: “Chị à, chúng em bàn chuyện cũng xong rồi. Đúng lúc em định đi đây.” Nói xong, cô ta xách giỏ định bỏ đi. Tôi nhìn Lưu Vũ, cười nói: “Anh không mau tiễn người ta về sao? Tối thế này rồi, con gái đi lại không tiện.” Không cần đợi Lưu Vũ nói gì, Tiểu Tuyết đã lập tức từ chối “Không cần, không cần đâu” rồi lao ra cửa như tên bắn.Khi cửa phòng khép lại, tôi như thấy đất trời đảo lộn. Tôi ngồi phệt xuống sa lông, không muốn nói câu nào. Thì ra tôi không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




