watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6135 Lượt

hề kiên cường như tôi tưởng tượng. Lưu Vũ như thể sợ quá, chạy tới ôm lấy tôi. Người tôi bắt đầu run lẩy bẩy. Anh ấy lại càng ôm chặt hơn. Chỉ có tôi không biết rằng ở đó còn có ít nhiều tình thương. Thì ra khi nghe mọi người nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, tôi đã không tin. Giờ đây tình yêu của tôi như thể sắp tới
ngày tận cùng, lại phát hiện thấy mình yếu đuối, bất lực như vậy, tôi hỏi anh ta bằng giọng không cam tâm: “Anh thực sự rất yêu cô ta sao?”“Đúng thế. Nếu nói anh không yêu cô ta là nói dối em. Anh biết mình làm như vậy là không phải với em. Anh cũng muốn né tránh khỏi bị quyến rũ nhưng anh không làm được. Anh thực sự thích Tiểu Tuyết. Ở bên cạnh cô ấy, anh thấy rất nhẹ nhõm. Em đánh anh, mắng anh cũng được.”, anh ta nói. “Không thể cứu vãn nổi sao?” Thực ra không hỏi, tôi cũng biết rõ kết quả. “Xin lỗi, chúng ta ly hôn nhé, tiền…” Anh ta chưa kịp nói xong đã bị một cái tát của tôi giáng xuống mặt. Tôi đã vì anh ta hi sinh nhiều như vậy. Những thứ đó lẽ nào có thể dùng tiền để bù đắp? Còn con trai tôi nữa, lẽ nào tiền có thể thay thế được cha nó?Những xúc cảm của Đồng Đồng vẫn rất kiên cường. Khi nghe cô ấy nhớ lại chuyện bi thương cũ, không biết tại sao, mũi và mắt chúng tôi đều đỏ lên. Tối đó, anh ấy không về nhà, mà tới chỗ làm. Tôi nằm trên giường, trong đầu đều là những chuyện cũ trước đây của chúng tôi. Những ngày tháng đó tuy rất gian khổ nhưng cũng rất hạnh phúc. Tại sao lại có thể đi tới bước đường cùng ngày hôm nay nhỉ? Lẽ nào những ngày tháng đẹp đẽ trước kia đều không bằng Tiểu Tuyết? Cái gia đình mà chúng tôi vất vả dựng lên chỉ có thể kết thúc như vậy sao? Tôi thật không cam tâm, còn có con trai tôi, tôi phải giải thích mọi chuyện với nó như thế nào đây? Thực ra, nghĩ kĩ lại, sự việc phát triển đến mức này, tôi cũng phải có trách nhiệm. Từ khi có con trai, toàn tâmtư của tôi đều dồn vào con, rất hiếm quan tâm tới chồng. Vì tôi cho rằng sự nghiệp của anh ấy đã ổn định và năng lực của anh ấy hoàn toàn có thể tự mình giải quyết mọi vấn đề. Trong cuộc sống luôn là anh ấy chăm sóc tôi. Tôi chưa từng có ý chủ động chăm sóc anh ấy. Có thể chính vì nguyên nhân này mới thúc đẩy anh ấy muốn từ bỏ gia đình này, định tới bên cạnh Tiểu Tuyết.Tôi khổ sở mất bảy năm để gây dựng nên gia đình này. Nếu thêm cả thời gian chúng tôi yêu nhau trước khi cưới cũng phải tới mười năm tất cả. Tôi không thể vứt đi như vậy được. Tôi tin rằng anh ấy còn yêu tôi. Anh ấy chỉ nhất thời mất phương hướng mà thôi. Tôi muốn anh ấy quay lại về bên tôi. Quyết ý như vậy rồi nên ngày hôm sau tôi gọi điện cho Lưu Vũ, kêu anh ấy về nhà. Nhìn nét mặt tiều tụy của anh ấy, ắt hẳn đêm qua cũng thức trắng. Mắt anh ấy vằn lên những tia máu đỏ. Tôi cũng thấy sao mình rất lâu rồi không chân thành ngắm kĩ anh ấy.Anh ấy cũng không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy nên có vẻ rất bất ngờ, như thể đã chuẩn bị đón nhận một trận bão tố lôi đình. Tôi nói chỉ cần anh ấy đồng ý một điều kiện, tôi sẽ cho anh ấy tự do. Lưu Vũ cảm thấy có lỗi với tôi nên nói ngay, dù tôi đưa ra điều kiện gì, anh ấy cũng chấp nhận hết. Tôi yêu cầu anh ấy đưa tôi quay lại tiệm ăn nhỏ thời kì chúng tôi mới gầy dựng, sống ở đó bảy ngày như trước kia. Anh ấy hơi ngạc nhiên nhưng cuối cùng vẫn nhận lời. Chủ nhân của tiệm ăn đó là bạn thân của chúng tôi. Sau khi việc làm ăn phát đạt, chúng tôi đã tặng lại tiệm ăn này cho anh ấy. Lần này chúng tôi quay về, nói rõ với anh ấy là muốn sống lại vài ngày như trước kia, muốn mượn lại tiệm ăn bảy ngày, ông bạn chúng tôi vui vẻ đồng ý ngay. Chúng tôi gửi con lại cho ông bà chăm sóc.Sau khi về đó, tôi và Lưu Vũ đều tắt điện thoại, cũng không mang máy laptop. Thoạt đầu tôi cứ ngỡ nếu phải rời xa điện thoại, máy tính và con trai, chắc chắn chúng tôi sẽ không thể chịu đựng nổi. Nhưng khi chúng tôi cùng về đó, bắt đầu quay lại thời kì chỉ có hai người, đột nhiên tôi phát hiện thấy cuộc sống còn có mặt khác. Tối đó chúng tôi chen nhau ngủ trên chiếc giường chật chội trong tiệm ăn, kề sát nhau. Tuy chiếc giường đó không tài nào dễ chịu như chiếc giường lớn ở nhà nhưng chúng tôi đều thấy thân thiết hơn rất nhiều. Anh ấy ôm lấy tôi. Tôi hỏi anh ấy còn nhớ chuyện trước kia dùng cơ thể mình giúp tôi sưởi ấm chăn nệm lạnh giá. Anh ấy nói rằng đã khắc cốt ghi tâm, chết cũng không quên. Nói xong, cả hai chúng tôi đều ngượng ngùng im lặng. Ngày hôm sau, trời chưa sáng, chúng tôi đã trở dậy vì phải tới chợ mua thức ăn. Anh ấy đạp xe ba bánh chở tôi. Kĩ thuật đạp xe của anh ấy rõ ràng không được như trước kia, mới đạp vài vòng đã mệt tới mức mồ hôi đổ ròng ròng.Khi tới chợ, người đã rất đông, tất cả đều tới mua hàng về bán. Chúng tôi tranh nhau trả giá, như trước kia, mất nhiều thời gian mặc cả chỉ để tiết kiệm có một hào rồi nhặt từng cọng rau tươi non. Rồi tôi luôn mua xong lại oán thán chồng đã bị mua đắt, ca cẩm rằng đồ anh chọn không tươi ngon như tôi chọn. Anh ấy sẽ thực thà thừa nhận rằng bà xã ơi, anh sai rồi, anh về nhà sẽ không ăn cơm nữa. Như vậy chúng ta có thể tiết kiệm được tiền một bữa cơm. Tôi sẽ ôm eo anh, nghịch ngợm nói nếu anh không ăn sẽ không còn hơi sức, không thể nghịch với tôi được. Hồi đó chúng tôi ở bên nhau, chỉ cần không có ai, anh ấy lại cõng tôi, dù xuống nhà bếp, lên phòng ngủ hay đi toilet, tôi đều bắt anh ấy cõng.Khi về tới tiệm ăn, tôi phụ trách rửa rau, rửa bát. Anh ấy phụ trách làm đồ ăn, xào nấu. Tôi phụ bếp giúp anh ấy như năm đó. Mỗi lần anh ấy làm xong món nào, tôi đều khen nức nở: “Thơm quá, thật đúng là sư phụ số một thiên hạ.” Rồi anh ấy lại lấy đũa gắp một ít thức ăn cho vào miệng tôi coi như thưởng công. Buổi tối, đợi sau khi khách khứa về hết, chúng tôi đã mệt lử. Nhưng anh ấy vẫn làm món đơn giản như giá xào, nấu hai bát mỳ. Tôi theo thói quen gắp mỳ lên, bên dưới đã có sẵn hai lòng đỏ trứng gà. Tôi không thể ăn hết ngần đó mỳ nên luôn bỏ bớt mỳ sang cho anh ấy. Nhưng mỳ quá dài, anh ấy đành dùng răng cắn, giống như trước đây. Đột nhiên tôi đặt đũa xuống, bưng mặt khóc. Anh ấy ôm lấy tôi, đặt tôi lên giường, không ngừng hôn tôi. Đột nhiên tôi thấy mặt anh ấy ươn ướt, thì ra anh ấy cũng khóc.Chúng tôi vừa khóc vừa hôn nhau. Những xúc động từ lâu lắm giờ mới quay lại bên chúng tôi. Môi anh ấy vẫn nóng bỏng như vậy, lồng ngực vẫn ấm áp như

thế. Sau cơn xúc động, anh ấy ôm chặt lấy tôi như thể sợ hãi tôi sẽ tan biến rất nhanh. Anh ấy nói có một số thứ mà anh ấy ngỡ có thể phai nhạt dần theo thời gian nhưng thật ra lại không phải. Chúng vẫn còn cất giữ tận nơi sâu thẳm tâm hồn hoặc nói một cách khác là đã trở thành một bộ phận của cơ thể tôi, hoàn toàn không thể quên được. Vì thời gian đó, cả hai chúng tôi đều bỏ ra tất cả tuổi thanh xuân và tình yêu. Chỉ có điều anh ấy không biết là trước khi quay về tiệm ăn này, tôi đã đi gặp Tiểu Tuyết. Tôi có nói với cô ấy rằng chúng tôi phải trở lại quá khứ, sống lại bảy ngày như trước kia. Nếu cô ta thực sự yêu Lưu Vũ, hãy hiểu và chấp nhận mọi

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT