|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thứ của anh ấy, bao dung cả quá khứ của anh ấy. Nếu cô ấy nhìn thấy trước kia chúng tôi nắm tay nhau từng bước đi như thế nào, và vẫn kiên trì muốn sống với Lưu Vũ và nếu anh ấy cũng muốn vậy, tôi sẽ chấp thuận cho hai người.Thời gian bảy ngày trôi qua rất mau. Chúng tôi trả lại tiệm ăn cho người bạn và quay về nhà. Trên đường về, Lưu Vũ luôn nắm chặt tay tôi. Tôi hiểu cuối cùng tôi đã giữ được tình yêu của hai chúng tôi. Lưu Vũ nói anh ấy phải đi gặp Tiểu Tuyết, xin cô ấy hiểu cho vì sinh mạng của anh ấy đã gắn liền với tôi. Anh ấy còn nói rất nhiều câu tiếu lâm mà nhiều người thường nói rằng nắm tay vợ như thể tay phải nắm tay trái. Tuy thời gian đã dài, không còn cảm giác mới mẻ tim đập rộn nhưng thực sự không thể thiếu được vì nó như thể là một bộ phận của cơ thể mình. Ngày thứ hai sau khi về nhà, Lưu Vũ tới công ty. Hôm đó tôi đi làm về rất sớm, chờ tin của anh ấy. Lòng tôi vẫn có phần bất an. Tôi sợ anh ấy nhìn thấy gương mặt của Tiểu Tuyết sẽ xao động. Nhưng nếu thực sự như vậy, tôi cũng không còn gì để lưu luyến cả. Anh ấy vừa về tới cửa, tôi đã chạy ra đón. Anh ấy khẽ ôm tôi rồi rút ra một lá thư, nói rằng sáng nay phát hiện thấy trong phòng làm việc. Đó là thư của Tiểu Tuyết gửi cho anh ấy, nét chữ rất thanh tú.“Lưu Vũ, khi anh nhận được lá thư này, em đã rời khỏi thành phố rồi. Mấy ngày qua, em luôn theo sát hai người, nhìn thấy hai người sống rất êm ả và hạnh phúc, cảm giác như đọc tiểu thuyết tình ái vậy. Những điều đó chúng ta chưa từng trải qua. Em cứ ngỡ rằng cuộc hôn nhân của anh không hạnh phúc, không lãng mạn nhưng giờ đây em phát hiện thấy mình đã lầm. Thì ra cuộc sống của hai người mới lãng mạn nhất. Cả hai đã có bao nhiều hồi ức diệu kỳ. Thứ tình cảm được hun đúc qua những ngày tháng gian khó đó, chúng ta vĩnh viễn không có cách nào có được. Em nhìn thấy cô ấy ngồi trên xe ba gác, quạt cho anh. Anh vừa đạp xe vừa cười nói. Em vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. Đó là một thứ tình cảm thực sự vững chắc. Nếu thứ tình cảm đó có nhạt đi trong hôn nhân thì tình yêu của chúng ta được coi là gì đây? Em thực sự thấy không tự tin để tiếp tục nữa. Em đi đây. Em cần phải đi tìm hạnh phúc thuộc về mình. Em tin rằng sẽ có một người đàn ông suốt đời này chỉ tốt với một mình em. Cám ơn anh từng cho em cơ hội mộng mơ. Hãy trân trọng người đang sống bên anh. Cô ấy mới là người phù hợp với anh nhất…” Nâng lá thư trên tay, mắt tôi đã ướt đẫm. Lưu Vũ khẽ lau nước mắt cho tôi, nói rất trịnh trọng: “Mong em tha thứ cho anh. Cám ơn em đã cho anh cơ hội, nếu không anh nhất định sẽ ân hận suốt đời.”Tình yêu thật vĩ đại, cũng thật ích kỷ. Đồng Đồng thật đúng, lấy danh nghĩa của tình yêu để giữ vững hạnh phúc. Rốt cuộc cô ấy đã giữ chặt được tình yêu của mình. Hôn nhân có thật sự là nấm mồ của tình yêu hay không? Đáp án của tôi là phủ định. Nếu tình yêu bị tan đi, vậy nhất định là do bản thân tình yêu đã có vấn đề, chưa chắc có liên quan đến chuyện hôn nhân. Không có tình cảm gì là thuận buồm xuôi gió cả. Chỉ cần trong lòng chúng ta còn tình yêu thì phải giữ chặt lấy nó. Có lúc phải cho đối phương cơ hội và cũng chính là cho mình cơ hội. Vì sinh mạng của chúng ta luôn gắn chặt bên người chúng ta yêu, không thể chia lìa. Rất cảm động khi thấy Đồng Đồng không hề có phản ứng nào tiêu cực mặc dù chuyện tình cảm của cô gặp vấn đề. Trái lại cô trầm tĩnh ứng phó và thành công bảo vệ được tình yêu của mình. Nếu các bạn đang rơi vào tình trạng tình cảm nổi phong ba, đừng quên nhớ lại những chuyện cảm động nhất của các bạn, để tình cảm quay lại chốn cũ. Tin chắc rằng bạn sẽ từ đó tìm ra được cách ứng phó tốt nhất.Làm người vợ thứ ba của anh ấy, kết quả vẫn phải ly hônCô gái: hai mươi tư tuổi, nội trợ, con gái của quan chức cao cấp.Người đàn ông: ông chủ một dãy siêu thị, bốn mươi hai tuổi, trị giá tài sản khoảng hơn 20 triệu tệ.Ở Bắc Kinh, có thể coi anh ấy là một ông chủ nhỏ trong đám các ông chủ lớn. Giờ đây ở trong nước muốn được gọi là ông chủ lớn ít nhất cũng phải có từ 100-200 triệu tệ trở lên. Anh đừng cười, tôi chưa bao giờ quản lý chuyện tiền bạc và cũng không có hứng thú với nó. Anh ấy cũng không chịu để cho tôi cùng làm, có lẽ sợ tôi nắm rõ anh ấy. Thực ra anh ấy đã lầm. Phụ nữ cần tiền để làm gì? Có tác dụng gì cơ chứ? Nó có thể mang lại cho tôi những gì? Chúng tôi kết hôn đã hơn hai năm. Sau khi lấy nhau, anh ấy không cho tôi đi làm nữa, kêu tôi ở nhà làm nội trợ, thuê hai người làm cho tôi. Anh ấy không cho tôi đi làm vì sợ tôi ở bên ngoài sẽ gặp được người đàn ông giỏi giang hơn, sợ tôi bị quyến rũ mà bỏ đi. Nhưng thực ra anh ấy đã nhầm. Lúc đó trái tim tôi đã chứa đầy hình ảnh anh ấy. Trong mắt tôi liệu còn có thể thấy bóng hình ai đây?Trước khi anh ấy và tôi yêu nhau, anh ấy đã từng có hai cuộc hôn nhân nhưng đã li dị cả. Tôi là vợ thứ ba của anh ấy, hiện cũng đang chuẩn bị li hôn. Chúng tôi mơ màng yêu nhau, mơ màng li hôn. Có lẽ đây cũng là số phận, cũng có thể nói là dạng tình yêu sét đánh. Hồi đó tôi còn rất trẻ, mới hai mươi mốt tuổi. Cha tôi là một quan chức cao cấp của tỉnh. Tôi quen anh ấy trong một bữa tiệc của bạn bè. Anh ấy nói năng rất dẻo, có thể nói tròn thành vuông, vuông thành tròn mà vẫn khiến người ta tin được. Lúc đó, anh ấy nói gì, tôi cũng tin. Tôi không muốn nói là anh ấy lừa tôi vì lúc đó quả thực tôi tin anh ấy, rất chủ động tin anh ấy. Lúc đó anh ấy vừa từ Đông Bắc tới Bắc Kinh phát triển sự nghiệp, vừa li hôn với cô vợ thứ hai, muốn rời bỏ vùng đất đau thương đó nên anh mang hết tiền đến Bắc Kinh. Thật không ngờ vừa tới Bắc Kinh, thị trường ở đây quá lớn, đã kích thích lòng tham của anh. Nhớ lại giống như vừa lêncơn sốt, như vừa qua một giấc mơ.Lúc đó tôi vẫn đang học đại học, năm thứ tư, sắp tốt nghiệp. Ngày thứ hai quen nhau, anh ấy đã lái xe tới trường chờ tôi. Khi tôi tan lớp, anh ấy gọi điện thoại di động cho tôi. Khi tôi đang đi lại gần xe anh ấy, đã thấy anh ấy ôm một bó hoa tươi từ xe bước ra, đưa tặng tôi. Rất khoa trương phải không? Nhưng anh ấy là vậy đấy, rất thích phô trương, làm mọi thứ cứ như thật lòng lắm, khiến người ta bái phục. Đó chính là tài năng của anh ấy. Mỗi lần anh ấy làm vậy đều khiến cho đám sinh viên trai gái quanh đó cứ đờ cả người ra, ngưỡng mộ không chịu được. Rồi tôi lên xe, anh ấy đưa tôi tới các tiệm ăn Đông Bắc nổi tiếng, có đặc sản của cùng hoặc đi siêu thị mua sắm. Anh ấy là người có dụng ý nên trước khi tới tiệm ăn nào, anh ấy cũng đi ngó trước, sau khi tính toán xong mới đưa tôi tới. Thế nên mỗi lần chúng tôi đi ăn đều rất vui vẻ.Tuy gia đình tôi có tiền nhưng từ nhỏ, cha mẹ tôi đã quá bận rộn, rất hiếm khi quan tâm tới tôi. Thời gian chúng tôi ở bên nhau rất ít ỏi, bởi họ luôn đi công tác xa. Thỉnh thoảng họ hiếm hoi ở Bắc Kinh cũng phải đi tiếp khách tới tối mịt mới về. Lúc đó tôi đã ngủ say. Tới sáng hôm sau khi tôi vừa mở mắt, họ đã đi hết cả. Cha mẹ tôi đều là người cần cù, nỗ lực, để phát triển sự nghiệp, không có cách nào khác. Nhưng thẳm sâu trong lòng tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




