|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
là một điều rất đáng buồn.
Thật là buồn.
Bởi thời gian sẽ trả lại cho ta những ăn năn không bao giờ ngưng.
Bởi mai sau sẽ khiến lòng ta không thể nguôi yên.
Bởi những áy náy sẽ còn ám ảnh ta suốt cuộc đời.
Ừ, thì ta cái giống nặng tình và đa cảm (cả đa sự và đa đoan nữa).
Nên lỡ bỏ đi điều nào còn cứu vãn được thì lòng sẽ chẳng được nguôi yên.
Nên dù lăn lê bò toài ra vẫn cố lết đến đích cuối cùng của nó.
Nên chưa bao giờ bắt đầu một lời chia tay một khi còn hy vọng.
Nên lòng ít sự so sánh, cân đo.
Nên giống thiêu thân nhiều hơn giống khôn ngoan.
Kiên trì, hay lì lợm?
Chẳng biết nữa! Chỉ biết rằng lòng chẳng khi nào muốn buông tay với những điều còn dang dở. Chẳng thích phải chép miệng sống. Sống mà hay chép miệng thì lỡ làng dang dở lắm! Sống mà hay chép miệng sẽ sớm thành sống nửa vời, sống giữa dòng, sống leo lắt…
Bởi ta thèm thấy trái ngọt sau mùa giông bão.
Bởi ta thèm sắc rực rỡ của bướm kia sau cơn lột xác đau đớn nhường nào.
Bởi ta thèm đứng trên đỉnh cao gió lộng sau bàn chân tươm máu.
Bởi ta thèm quay lại nhìn con đường đã đi qua để ngạc nhiên với chính bản thân mình. (Ngạc nhiên, được ngạc nhiên và có được cảm giác ngạc nhiên là lòng còn mới lắm.)
Kiên trì khác cố chấp, bảo thủ.
Kiên trì là có mục đích tốt đẹp, hướng đến mục đích tốt đẹp cho không chỉ bản thân mà còn cho những ai đang đồng hành với mình.
Bảo thủ, cố chấp là chạy theo cái lý cá nhân bất chấp sự tồn tại của người khác.
Kiên trì là sự đi tiếp của vấn đề.
Bảo thủ, cố chấp là sự ngưng lại của vấn đề.
Kiên nhẫn cũng chính là cách để sống trọn vẹn với cuộc đời mình.
Và dù phía trước có ngàn vạn cuộc chiến, nếu phải đi và xứng đáng để đi thì sẽ cahwrng ai bắt ta dừng lại cho nổi.
Có thể bạn không đi nhanh nhưng chắc chắn, bạn không đứng lại.
Và nếu có khi nào, bạn muốn đứng lại, muốn bỏ tay, muốn buông xuôi, muốn kết thúc một điều gì đó, hãy hỏi mình: Điều đó có khiến mình sau này ân hận không?
Không mơ một tay che kín bầu trời. Chỉ ước muốn có thể ôm một vòng lớn nhất có thể.
Không mơ trở thành anh hùng cái thế, đảo ngược đất trời. Chỉ mong là không thẹn với những gì mình đã sống, đã cống hiến và đã tham gia.
Không tham vọng, chỉ là những khát vọng.
Và cuối cùng, quan trọng hơn cả, đó là hãy sống như bạn được sống chứ không phải sống như ai đó khác. Cuộc đời ngắn ngủi, chỉ có hành động của bạn là sống mãi.
Chỉ có những điều bạn đã làm là sẽ tồn tại trong mọi người chứ không phải là những điều bạn đã nói.
Một bài viết để đọc lại mỗi khi lòng mình nguội lửa. Và cho con trai mai sau này nếu có dịp đọc lại. Vậy mà thôi! Chỉ vậy mà thôi!!!
Nếu không có điều ta muốn Hãy muốn điều ta có
Có những khoảng đời, người sống tựa chiêm bao. Cứ mải mê đuổi theo điều vô thực và ảo ảnh. Để mà ngỏ về hiện thực lại khó chịu và vô cảm. Sống hoang tưởng và mộng mị.
Em gái tôi là một ví dụ về sự hoang tưởng đó. Như mọi cô gái mới lớn khác, em tôi đã tưởng tượng ra một cuộc sống khác xa so với hiện thực mà em tôi có. Để rồi sinh chán
nản với hiện thực.
Tôi cũng từng như thế. Hoang tưởng về một cuộc đời khác. Ở đó, tôi mạnh mẽ hơn tôi hiện tại. Ở đó, tôi có những điều mà đời thực tôi hằng mong muốn. Năm lớp 10, lớp 11 và lớp 12, tôi có thích một vài cô bạn, tôi kể với những người bạn cũ của mình rằng họ – những cô gái đó đã yêu tôi. Thực ra, ở lớp, bạn bè vẫn gọi tôi là Tú Cô Đơn. Tôi bắt đầu được yêu vào ngày 4/1/1996, tức là sau khi học hết lớp 12, bắt đầu năm thứ nhất đại học.
Hôm mẹ Pi bảo: Em sợ con sẽ hoang tưởng. Tôi có vỗ về rằng: Không! Đó là sự tưởng tượng của hầu hết những đứa trẻ. Nó sẽ như tôi, chỉ hết khi trưởng thành.
Trưởng thành. Bao nhiêu tuổi thì người ta trưởng thành?
Chẳng có một mốc nào chắc chắn để mọi người biết lúc nào thì mình trưởng thành cả.
Có những người 35 tuổi, như tôi, vẫn chưa trưởng thành.
Và có những người 15 tuổi đã trưởng thành.
Bởi trưởng thành được tính bằng sự mất mát của mỗi người.
Sự mất mát càng lớn thì sự trưởng thành càng đến mau.
Thế nên, càng hạnh phúc bao nhiêu, càng đầy đủ bao nhiêu thì tuổi trưởng thành càng xa bấy nhiêu.
Có nhiều người vẫn cứ nghĩ mình đã trưởng thành.
Nhưng họ đã lầm.
Kể cả khi họ đã có một dứa con.
Chưa chắc họ đã trưởng thành.
Vì trưởng thành gắn liền với TRÁCH NHIỆM và HY SINH.
Chưa có đủ trách nhiệm và chưa biết hy sinh thì chưa được gọi là trưởng thành.
Chừng nào bạn còn chỉ nghĩ đến cảm xúc và sống bằng bản năng của mình thì bạn chưa được gọi là trưởng thành.
Có những khoảng đời, con người sống như chiêm bao. Đó là khoảng đời trước tuổi trưởng thành. Họ vẫn hoài vọng những điều không có thật.
Như một cô gái, dù biết rằng mình và anh ta không thể đến được với nhau, không thể kết hôn được với nhau, nhưng cô ấy vẫn nghĩ về anh chàng đó, mãi mãi, không đoái hoài gì đến những anh chàng khác. Sống thế là u mê. Sống thế là tự làm khổ mình, đóng chặt cửa trái tim cũng như tương lai của mình. Sống thế thì phí đời lắm!
Cũng có thể ai đó nói: Không có gì là không được, hãy dám chọn lựa và hy sinh cho hạnh phúc cuộc đời mình.
Đúng! Nếu cô ta làm thế thì cô ta đã trưởng thành và cô ta xứng đáng để có được hạnh phúc ấy.
Đằng này thì không!
Cô ta vẫn vừa sống mộng mị với tình yêu kia lại vừa không dám hy sinh cuộc đời hiện thực của cô ấy.
Bao biện bằng hàng tỉ lý do đi chăng nữa thì rốt cục, cô ta mãi mãi loay hoay giữa dòng.
Nó khác nào một kẻ nghiện game online, sống ảo theo game và quên mất rằng đời thực cần phải sống thế nào?
Có những người mất đi kỹ năng sống của đời thực từ những thứ ảo ảnh như vậy.
Tỉnh thức.
Liệu có điều gì thức tỉnh những u mê để quay về?
Mất mát ư? Có thể!
Có thể sự mất mát mới khiến họ tỉnh giấc.
Như người ta thức giấc vì bị đánh mạnh một cái. Mạnh đến bật máu.
Nhưng có bố mẹ nào đánh thức con mình bằng cách đó không?
Có bao giờ bạn đánh người bạn yêu thương nhất bằng cách đó không?
Không! Chẳng ai dám và đủ can đảm để làm điều đó cả.
“Làm sao mà trách được em
Có ai ngu xuẩn trách tim của mình”
Vậy điều gì làm cho họ tỉnh thức?
Yêu thương, yêu thương nhiều hơn nữa ư?
Lý thuyết là thế!
Nhưng thực tế thì không!
Yêu thương chỉ khiến đứa con lầm đường sẽ biết quay lại.
Chứ yêu thương không thể khiến kẻ không còn yêu thương mình quay lại được.
Bạn đang vô cảm với một ai đó thì dù họ có làm hàng tỉ thứ cho bạn, bạn cũng không biết vì bạn đâu để ý đến họ.
Vậy thì cách gì?
Nếu không có điều ta muốn, hãy muốn điều ta có.
Cách đấy!
Đó là sự tự nhận thức của chính bản thể của vấn đề.
Chỉ có sự tự nhận thức mới khiến người đó dứt u mê.
Nhưng sự tự nhận thức ấy lại liên quan đến tuổi trưởng thành.
Nếu một người chưa trưởng thành liệu họ có thể tự nhận thức được không?
Hay họ chỉ biết họ sai nhưng họ sẽ đi tìm những lý do để bao biện cho cái sai đó?
Như họ đâm vào xe bạn, họ biết họ sai nhưng họ sẽ chống chế rằng do đường hẹp, do họ đang mải nghĩ đến cách cứu thế giới nên không để ý hoặc do bạn đi giữa đường.
Như một khi ngoại tình, người ta sẽ lấy cớ vì đó là tình yêu, vì người yêu của họ đã không hiểu họ khiến họ phải đi tìm chỗ dựa khác.
Vậy thử hỏi: Nếu họ yêu và nếu họ thấy người thứ ba kia đúng như là chỗ dựa cho họ thì sao họ không kết thúc tình yêu cũ đi?
Họ sẽ lại lấy đủ các cớ để ngụy biện cho việc không thể kết thúc tình yêu cũ.
Vậy thì lý do thực sự là gì?
Là sự tự nhận thức đó vẫn chưa được coi là nhận thức.
Chỉ được coi là sự ngụy biện.
Và xét cho cùng, con người, với cơ chế tự phòng vệ, họ sẽ tìm mọi cách để họ không thua. Vậy thôi!
Tôi học câu: Nếu không có điều ta muốn, hãy muốn điều ta có.
Để cuộc đời tôi bớt mộng mị.
Để sống thoải mái nhất với hiện tại thay vì sống trên trời với những ước mơ viển vông.
Nó khiến tôi trở về nhà và không thờ ơ với những gì tôi đang có.
Tôi trân quý từng chút những gì tôi đang có.
Thay vì cứ mải mê chạy theo những giá trị lý thuyết, tôi yêu chính những sự thật.
Và yêu những sự thật tôi đang có, tôi sẽ rơi nước mắt với những điều giản dị thay vì mệt nhoài để cố sống kiễng chân lên theo cuộc đời của người khác.
Và đêm nay, lại một đêm khó ngủ.
Không vui.
Chẳng buồn.
Chỉ thấy mình đang cười.
Cười một cách tuyệt vọng.
Cười mình nhạy cảm và hiểu quá rõ về những gì mình đang trải qua.
Ừ thôi, nếu không có điều ta MUỐN, hãy MUỐN điều ta CÓ!
Âu cũng là một lẽ sống cho lúc này!
Ngày mai chưa tận thế!
Mai là một ngày mới. Mai là cơ hội. Mai là tương lai. Mặt trời chỉ có một và chẳng ai là mặt trời của ai cả. Nhất định đấy, ngày mai chưa phải là ngày tận thế đâu…
Hôm nay đọc lại mấy bài của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Đọc khi lòng đang ngổn ngang trăm mối. Chợt thấy lòng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




