|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bình yên trở lại.
… Tuệ giác của đạo Phật là mình có thể sống an lạc và hạnh phúc trong giây phút hiện tại (hiện pháp lạc trú: Living happily in the present moment). Đó là giáo lý căn bản của đạo Phật. Chẳng hạn, khi đi từ đây ra bãi đậu xe, mục đích là lấy xe để đi, nhưng không ai cấm mình đi từ đây ra bãi đậu xe bằng những bước chân thảnh thơi, an lạc hạnh phúc, chứ không phải chỉ khi lái xe mới an lạc hạnh phúc. Nêu đi từ đây ra xe mà không an lạc hạnh phúc thì nắm vô lăng cũng không thể an lạc hạnh phúc được. Vấn đề là phải thực tập.
… Hiện tại rất đẹp, quá khứ đã đi qua, tương lai thì chưa tới. Mình chỉ có giây phút thực sự sống là hiện tại, nếu sống sâu sắc mình có thể tiếp nhận trời xanh, mây trắng, chim hót, thông reo, hoa nở… những nhiệm màu của sự sống. Ly nước trong là nhiệm màu, mình có thể an trú trong hiện tại để tiếp xúc với ly nước không? Hay khi uống ly nước mà nghĩ tới dự án tương lai. Hiện pháp lạc trú là nghệ thuật sống có hạnh phúc. Nếu hạnh phúc trong hiện tại thì chắc chắn tương lai sẽ hạnh phúc, còn nếu không có hạnh phúc trong hiện tại thì tương lai cũng không thể có hạnh phúc. Nếu lo rửa bát cho mau để cầm ly trà cho hôn nhân, thì khi cầm ly trà cũng lại hối hả đến tương lai mà bỏ quên mất ly trà. Vấn đề là thực tập để sống sâu sắc giây phút hiện tại. Ta có đạo Phật mà không dùng được tuệ giác của đạo Phật, nghĩa là đạo Phật của ta chưa thành công.
… Hiện pháp Lạc trú tức là sống sâu sắc đời sống của mình trong mỗi phút giây. Nguyên tắc là đừng đánh mất mình trong sự tiếc thương hay hối hận về quá khứ, chứ không phải là không được học hỏi từ quá khứ. Mình có thể an trú trong hiện tại và coi quá khứ là đối tượng của sự nghiên cứu của mình. Trong khi mình thiết lập thanh tâm trong hiện tại, mình đem quá khứ về hiện tại để học tập thì mình sẽ học hỏi được nhiều từ quá khứ.
Đối với tương lai cũng vậy, đừng đánh mất mình trong sự tiếc thương hay hối hận về quá khứ, chứ không phải là không được học hỏi từ quá khứ. Mình có thể an trú trong hiện tại và coi quá khứ là đối tượng của sự nghiên cứu của mình. Trong khi mình thiết lập thanh tâm trong hiện tại, mình đem quá khứ về hiện tại để học tập thì mình sẽ học hỏi được nhiều từ quá khứ.
Đối với tương lai cũng vậy, đừng đánh mất mình trong sự lo lắng và sợ hãi về tương lai. Còn mình có quyền thiết kế tương lai của mình chứ. Mình an trú trong hiện tại và mình đem tương lai về hiện tại để nghiên cứu và hoạch định.
Nói cách khác, sống sâu sắc trong hiện tại thì đồng thời mình cũng tiếp xúc được quá khứ, còn tương lai cũng nằm trong hiện tại. Mình cần biết xử lý hiện tại với tất cả khả năng của mình, thì có nghĩa là mình đang làm tất cả những gì mình có thể làm cho tương lai rồi.
Lo lắng và sợ hãi tương lai chỉ làm hư tương lai của mình, còn tiếc nuối và mặc cảm về quá khứ sẽ biến quá khứ thành nhà tù và mình không có khả năng sống trong hiện tại nữa. Đó là sự đáng tiếc!
Đôi khi, là đôi khi nhé, những cái mất đi rồi tất dễ khiến ta động lòng. Mặc dù khi có nó, ta cũng thấy nó chỉ bình thường thôi. Nhưng khi mất đi thì ta lại bắt đầu “thật tình cờ và thật bất ngờ” nhận ra vô vàn giá trị của nó. Và ta bắt đầu tiếc. Cái vòng luẩn quẩn đó khiến ta trách bản thân mình ghê gớm. Nó cũng giống như việc bỏ ra 10.000 đồng mua một cổ phiếu. Cổ phiếu lên giá thành 600.000 đồng. Đến khi nó tụt thê thảm, giá xuống dưới cả 10.000 đồng thì lúc đó ta lại tiếc. Không phải tiếc vài nghìn mất đi từ 10.000 gốc mà là tiếc 590.000 đồng tiền ảo kia. Có những khi ta ngớ ngẩn như vậy. Khi yêu nhau thì một hai đòi bỏ nhau cho được, đến khi bỏ nhau rồi, thấy người ta không đau khổ vì mất mình mà trái lại họ còn… đi lấy vợ, thì bắt đầu thấy tiếc. Cái tiếc đấy được một phần não bộ xử lý sai thành tình yêu, còn yêu. Thực ra đó chỉ là sự ích kỷ nhất thời. Giống như cậu Pi nhà này, đồ chơi vứt lăn lóc thì không sao, cứ em Cún động vào là lại ra hạnh họe: “Em đưa anh cái đó đi.” (Như thế là rất hư và đã bị bố mẹ phát đít cho mấy lần rồi).
Đôi khi, là đôi khi nhé, những cái mất đi lại chính là cơ hội cho những cái mới được bắt đầu. Giống như trái tim, bạn hết yêu một ai đó thì bạn mới biết yêu một ai đó khác chứ!
Chẳng ai là mặt trời của riêng ai được. Thế nên, mất họ rồi, sáng mai, mặt trời vẫn mọc kia mà!
Con cá mất là con cá to. Đôi khi, là đôi khi nhé, ta vẫn hay bị ngày xưa mụ mị ta như vậy. Và vẫn hát: “Lối cũ ta về, dường như nhỏ lại” dù thực sự ra, nó vẫn vậy mà thôi. Chỉ là vì xa xưa ấy, ta thấy nó thật vĩ đại. Một cuộc tình chết non hay một cuộc tình chết già thực sự ra cũng như nhau vậy. Bởi tình là cái thứ đã chạm vào tim là để lại dấu vết. Nhưng đừng vì thế mà phán định thứ tình đã chết lại đẹp hơn thứ tình đang sống, tình sắp đến. Đừng mà hát bài sến khúc: Chắc sẽ chẳng yêu được ai hơn đã yêu anh. Bởi nói như thiền sư Thích Nhất Hạnh: Lo lắng và sợ hãi tương lai chỉ làm hư tương lai của mình, còn tiếc nuối và mặc cảm về quá khứ sẽ biến quá khứ thành nhà tù và mình không có khả năng sống trong hiện tại nữa. Đó là sự đáng tiếc!
Nuôi lửa
Làm thế nào để lửa trong mình luôn cháy? Thật ra không khó nếu như trong bạn có lửa. Bài viết cho LỬA CỦA TÔI!
Tôi không phải là người có khả năng giao tiếp tốt. Nhiều người chưa quen (hoặc mới gặp) đều nói về tôi như một kẻ kiêu hãnh, kiêu căng và kiêu ngạo. Nói chính xác của từ đó là: Tinh Tướng. Vì khả năng giao tiếp của tôi kém. Tôi không biết làm cách nào để bắt đầu một cuộc trò chuyện (hay một tình yêu cũng vậy). Thường thì điều đó là khó khăn với tôi. Chỉ khi vào cuộc rồi, tôi mới “lộ rõ bản chất”. Điều đó khiến tôi có nhiều hạn chế. Chẳng hạn như khó có khả năng mở rộng mạng lưới bạn hay cưa một cô nàng nào đó. Thậm chí, có những người không hiểu còn tưởng rằng tôi lạnh lùng. Có lẽ tôi không hợp với chuyện cười nói ồn ã với một người mới quen. Tôi luôn lúng túng với những cái mở đầu như thế. Nếu ai tinh ý sẽ thấy, chuyện ngắn của tôi chính là tôi – luôn lúng túng đoạn mở đầu.
Nhưng khi vào cuộc rồi, mọi thứ sẽ khác. Nếu người đó khiến tôi hào hứng, tôi có thể chắc chắn được rằng họ sẽ thấy lửa trong tôi. Tôi có lửa. Phải, trong tôi luôn có lửa.
Lửa trong tôi chưa bao giờ nguội lạnh. Lúc nào cũng phừng phực cháy. Vì tôi biết cách nuôi lửa.
Tôi nuôi lửa bằng sự cả tin vĩnh viễn của mình.
Phải! Không hồ nghi! Tôi tin và nuôi niềm tin với tất cả mọi người. Sự cả tin như một món quà mà Thượng Đế dành tặng tôi. Tôi có thể tin một cách mù quáng ngay cả khi vừa hôm qua, họ bội phản tôi. Vì tôi nghĩ, tôi chẳng mất gì nếu tôi đặt niềm tin vào họ. Mất niềm tin ư? Không! Niềm tin cho đi rồi có mất cũng đâu còn là của mình. Hãy cứ tin đi để lòng không bị những hồ nghi dằn vặt. Tin như một liệu pháp giúp hóa giải những muộn phiền trong tôi. Tin như một cách giải độc cho cơ thể. Dù sau đó, có sụp đổ bao nhiêu thì cũng không vì thế mà mất đi niềm tin vào cuộc đời. Tôi vẫn tin rằng ai đó đứng trước niềm tin của tôi sẽ không nỡ phá bỏ nó. Bạn thấy không? Cuộc đời, ai chẳng muốn có người tin mình? Vậy thì tại sao không dùng niềm tin như món quà tặng nhau? Nó còn ý nghĩa hơn cả lời yêu thương. Bạn có thể thất vọng nhưng đừng đánh mất niềm tin trong mình. Niềm tin chính là một ngọn lửa.
Tôi nuôi lửa bằng sự phù phép điều bình thường thành điều đặc biệt.
Tôi còn được trời phú cho khả năng AQ. Tôi tìm thấy điều đặc biệt từ những điều bình thường. Tôi có thể thấy đôi mắt đẹp trên một khuôn mặt xấu. Tôi có thể thấy tuần này rất đặc biệt vì tuần này chứa hai tháng: tháng Bảy & tháng Tám. Tôi có thể thấy những điều thú vị từ những điều bình thường. Vì thế, tôi vui sống. Ngọn lửa từ đó cũng chẳng thể tắt.
Tôi nuôi lửa bằng khát vọng của tôi.
Những mục tiêu ngắn hạn, dài hạn và mục tiêu trở thành nguyên tắc sống. Tôi có những đam mê để rồi từ đó, những đam mê nuôi lửa cháy. Từ thú sưu tập hồi nhỏ đến những sở thích con con. Và bây giờ có vợ có con, những đam mê đặt vào hai người đó. Lửa có khi nào tắt?
Tôi nuôi lửa bằng cảm xúc của tôi.
Dù có ai đó cười cợt rằng tôi lúc nào cũng nói “yêu thương”, rằng tôi sến chảy nước thì cũng không vì thế mà tôi xấu hổ với điều đó. Cảm xúc lúc nào cũng đầy đặn trong tôi. Khi thấy con trăng 15 tròn vành vạnh và sáng rõ trên đầu như lúc này đây, trên tầng bốn khu tập thể, ôm laptop ngồi ban công. Hay cây hoa ngọc lan trước ban công hiên nhà sáng sáng ngào ngạt đưa hương. Mùi rêu ẩm. Một ráng chiều. Hay Hà Nội lúc 2h sáng… Cảm xúc đầy đặn trong người khiến tôi bay cao hơn. Sự lãng mạn, phải! Tôi không phải là người thực tế có chút lãng mạn. Mà tôi là người lãng mạn có nhiều lãng mạn. Những sự thật trần trụi cũng có thể biến thành điều lãng mạn được. Không đến nỗi khóc khi xem phim nhưng chắc chắn, dư âm sau phim luôn để tạo nhiều âm hưởng trong lòng.
Tôi nuôi lửa bằng những điều đó.
Lửa cháy mãi trong tôi.
Và nếu ngọn lửa có bé lại, tôi sẽ đọc lại những bài viết của mình. Những bức ảnh, những video lại làm tôi bùng lên ngọn lửa. Vâng! Vì tôi có ký ức. Vì ký ức của tôi quá đẹp. Vì mỗi ngày tôi đều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




