|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sống để có điều đáng nhớ mà ghi lại. Vậy thôi!
Sống là mình!
Cương mình lên để làm gì?
Sống là mình chớ so bì với ai!
Đừng mà đứng đó thở dài,
Sống là mình, chẳng là ai ngoài mình!
Tôi đã từng gặp người lúc nào cũng so bì bản thân với người này người kia để tự khiến mình thành hèn kém đi.
Tôi cũng lại đã từng gặp những người lúc nào cũng phấn đấu để giống người này, như người kia. Để rồi lại hậm hực vì mãi mà mình vẫn chẳng được như họ. Thậm chí, người ngoài nhìn vào chỉ thấy một bản sao nhếch nhác. Hoặc may mắn đuổi kịp thì cũng chỉ là một phiên bản hao hao. Và cuối cùng, lẫn lộn giữa đám đông mà không còn sự khác biệt tạo nên thương hiệu.
Và tôi cũng lại gặp những người cả đời tìm cách che giấu mình đi rồi tự cho rằng mình sống khôn ngoan.
Họ đều là những người đánh mất đi bản thân một cách ngốc nghếch.
Nhưng.
Nhưng còn một kiểu đánh mất mình đáng sợ hơn cả thế nữa.
Kiểu đánh mất mình được bọc bằng vỏ hào hoa của ba chữ: HOÀN THIỆN MÌNH.
Kiểu đánh mất mình được thực hiện bằng động cơ mang dáng vẻ rất lung linh: VÌ TÌNH YÊU.
Kiểu đánh mất mình mà vẫn cười toe toét khẳng định: TÔI LÀ TÔI CHỨ AI?
Đó là một cô gái cá tính, can đảm, bộc trực và thẳng thắn bỗng vì yêu anh mà gọt mình thành dịu dàng, nhu mì, biết vâng lời và không bao giờ bật lại người yêu.
Một cô gái cắt tóc ngắn đi vì bạn trai thích hát “Tóc ngắn, cớ gì em tóc dài. Để cho em giống như bao nhiêu người.”
Hay một chàng trai cố tỏ ra mình là một người đàn ông thực thụ bằng cách uống rượu, hút thuốc chỉ vì cô bạn gái bảo: Đàn ông là phải biết uống rượu, hút thuốc để mà giao tế chứ!
Hoặc có cô gái cứ phải giống cô bạn gái cũ của anh để giữ anh ở lại với mình hoàn toàn.
Ừ, họ quả là si tình! Từ SI TÌNH dùng để bao biện cho sự MẤT BẢN THÂN.
Bạn có thể cười phá lên vì những cô gái, những chàng trai ngốc nghếch đó và khẳng định mình sẽ chẳng bao giờ như thế?
Đồng ý!
Đúng là quá quắt như thế thì chỉ kẻ ngốc nghếch mới làm vậy.
Còn kẻ thông minh thì thế nào?
Kẻ thông minh thì thay đổi theo cách khác.
Vì sau một lần cãi nhau với bạn trai, anh bạn trai bảo: Em đúng là cứng đầu. Kiểu người như em lấy ai thì rồi cũng sẽ bị họ bỏ mà thôi! Anh đã không chịu nổi em rồi thì chẳng ai chịu nổi em nữa.
Cô gái thông minh sẽ hoài nghi tự vấn: Liệu mình có đúng là cứng đầu không?
Có thể, cô gái đó sẽ từ từ thay đổi phần vì không muốn sẽ cãi nhau với anh ta về chuyện mình cứng đầu nữa (tốt nhất là cho anh ta thắng đi.)
Cũng có thể, cô gái đó sẽ lại đi hỏi bạn bè xem mình có thật sự cứng đầu không? Và bạn bè mà lỡ nói: Đúng rồi! Mày cứng đầu bỏ xừ. Thì cô gái ấy cũng sẽ bỏ đi cái tính đó ngay tắp lự.
Nhưng biết đâu, sự cứng đầu đó chính là điều làm nên thương hiệu của cô gái. Khi chàng trai bắt đầu yêu cô gái đó cũng là vì thích thú với một cô gái dám tranh luận đến cùng. Chỉ vì sau đó, sự dám tranh luận đến cùng đó đã khiến chàng trai ấy rơi vào trạng thái thua cuộc và tự ái. Chàng trai tự ái nên mới nói: Em thật cứng đầu.
Câu chuyện giống như đẽo cày giữa đường vậy.
Trăm người trăm ý.
Thường thì họ cũng đều muốn tốt cho ta nên nói ra những điều họ cho là sẽ tốt cho ta (vì nó thật sự tốt cho họ). Đâu nghĩ rằng điều ta muốn tốt cho ai đó chắc gì đã đúng là tốt cho ai đó? Vì mỗi người có một quan điểm, sở thích và cả cách sống khác nhau. Nó giống như là tóc dài rất đẹp với khuôn mặt này nhưng lại rất quê với khuôn mặt khác. Nó có thể rất hợp với ta chứ áp nó lên khuôn mặt người khác, nó sẽ thành một tai họa.
Đó là mới nói đến sự nhiệt tình thật tâm khi cho ý kiến.
Chứ còn nếu xét tiếp đến những người thích áp đặt ý kiến của mình lên đời kẻ khác hay những người thích cho lời khuyên vô tội và kiểu tiếc gì một chút nước bọt thì thậm chí nguy.
Lại có những chàng trai chỉ vì không muốn thấy bạn gái mình buồn mà lâu dần mất đi chủ kiến. Vì yêu nên thỏa hiệp. Cô nàng thích Jude Law sẽ rủ rỉ biến anh chàng bụi bặm thành công tử láng mượt. Cô nàng gặp một cậu bạn sôi sùng sục những hoạch định sẽ về bắt bạn trai vốn là anh chàng điềm tĩnh, cẩn trọng thành một anh chàng bùng bùng sốc nổi. Cũng bởi vì yêu. Vì yêu em, anh có thể làm tất cả. Và trong cái chữ TẤT CẢ ấy có cả sự THAY ĐỔI MÌNH.
Rồi những trận cãi cọ sẽ vì thế mà ít đi đến một ngày tình yêu đó êm ả như nước sông Tô Lịch Hà Nội hay kênh Nhiêu Lộc Sài Gòn. Êm ả giả tạo. Sự thật là đã thành ao tù. Chính vì yêu. Thỏa hiệp để tìm sự bình yên.
Hay cũng có khi, cô gái nọ bỗng thu vén lại mình. Tự rời bỏ các mối quan hệ của mình đi vì bạn trai khó chịu mỗi khi cô đi chơi. Ngày ngày tan sở là về nhà ru rú trong phòng chỉ vì bạn trai bảo: Em như ngựa chứng. Anh hồ nghi rằng em khó có thể thành người phụ nữ của gia đình. Cô thu vén mình để chàng trai yên tâm và tin tưởng mình hay vì cô đang muốn nỗ lực để trở thành người phụ nữ của gia đình? Dù cô muốn làm gì thì cô cũng không còn là một cô gái năng động, ham học hỏi thế giới xung quanh, phóng khoáng, thân thiện và có năng lực cộng đồng. Cô đã trở thành một người phụ nữ cổ điển. Tức là xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử. Tức là phụ nữ làm vua bà dưới bếp. Tức là lấy chăm sóc chồng con làm niềm vui số một. Thành công lớn nhất của cô sẽ là chồng mặc đẹp, ăn ngon.
Đúng! Cũng có nhiều phụ nữ đáng kính như thế! Họ có thể là như thế vì ngay từ nhỏ họ đã ao ước một cuộc sống gia đình như thế. Chứ chẳng phải vì họ làm thế ĐỂ VỪA LÒNG MỘT AI ĐÓ. Vì nếu thế, một ngày, lớp vỏ bọc tự tạo ấy sẽ vỡ ra, họ sẽ phải hiện nguyên hình con người mà họ thật sự có. Và lúc đó, tai họa sẽ đổ xuống. Gia đình họ vun đắp sẽ tan hoang.
Tôi thú nhận rằng mình cũng từng sống không phải là mình.
Để rồi sau đó, tôi lộ nguyên hình trong ê chề đau đớn.
Đau đớn vì mình đã phụ bạc chính con người thật của mình.
Ê chề vì vở kịch nào cũng phải hạ màn.
Vai diễn nào cũng có một hôm phải kết thúc.
Và kể từ đó, tôi sống bằng chính con người thật nhất của tôi.
Dẫu nó có xù xì và sứt mẻ. Thì đó cũng là con người thật của tôi.
Và nếu ai không biết yêu chính bản thân mình thì đừng nói đến chuyện yêu được kẻ khác.
Vì bản thân mình mà mình còn không biết yêu thì còn biết yêu ai?
Bởi thế mới nói, yêu đương cần rất nhiều điều. Mà trong đó chẳng thể thiếu hai chữ TRÁCH NHIỆM. Không chỉ là TRÁCH NHIỆM với tình yêu mà đó còn là TRÁCH NHIỆM với chính con người thật sự của nhau. Để chúng ta có thể yêu nhau vì những điều xù xì nhất của nhau chứ không phải để hoàn thiện nhau đến mức chẳng nhận ra con người mà mình đã từng rung động hôm nào chưa xa lắm.
Sống là mình.
Đó cũng là điều cần phải viết cho mai sau của Pi!
Định mức khuây khỏa
Khuây khỏa mà cũng cần định mức ư? Tôi đã từng mỉa mai những thứ được gọi là giới hạn, định mức như vậy. Bởi tôi không tin, có một ngày, tôi cũng cần phải đưa ra những định mức cho mình. Để sống tiếp.
Tôi khuây khỏa.
Hai ngọn nến, một ly rượu vodka Putinka. Đĩa Pink Floyd The Wall bật rất nhỏ, nghe mảnh như nhà bên bật chứ không phải nhà mình. Vậy là đã đủ định mức khuây khỏa.
Tôi khuây khỏa.
Ngực rỗng. Cố trút đầy kỷ niệm để ấm thêm một chút xíu. Ngực bớt rỗng hơn một chút. Bèn, nghịch vài tấm ảnh của Pi. Thấy. Thấy bớt hiu quạnh.
Định mức khuây khỏa.
Tức là hãy giảm bớt ham muốn và thỏa mãn với những điều nhỏ bé.
Một cô bạn đang căng thẳng chuyện riêng, gọi điện, bảo: Tớ nhìn cậu để thấy mọi thứ của tớ chẳng có gì đáng để ầm ĩ.
Chúng tôi nói với nhau về định mức khuây khỏa.
Cũng là khuây khỏa hơn.
Mùa đông này, Hà Nội lạnh hơn những mùa đông tôi đã đi qua.
Bởi lần đầu tiên trong đời, tôi phải ra những định mức cho lòng khuây khỏa.
Năm 2008 quả là một năm đáng nhớ.
Bởi niềm tin đổ vỡ, những cái ngỡ tưởng vĩnh cửu hóa ra lại mong manh và vụn vỡ đến đắng họng.
Bắt đầu là sự ra đi của một người.
Có những điều tưởng chừng vĩnh cửu đến như vậy.
Mà bỗng một hôm, vỡ vụn.
Nếu bạn đã từng tin tưởng tuyệt đối một ai đó, một ngày bạn phát hiện ra họ đã không như bạn tưởng, bạn sẽ hiểu.
Nó giống như người bạn thân nhất của ta, người mà ta tuyên bố chắc nịch: Đó là một người trung thực, thẳng thắn, thật thà và không bao giờ bội phản.
Và một ngày kia, bạn phát hiện ra họ đã lừa dối bạn.
Lừa dối bạn suốt một thời gian dài.
Và ngay cả khi bạn đã phát hiện ra, họ vẫn cho rằng họ lừa dối bạn là có lý do.
Họ xin lỗi bạn vì họ đã làm bạn tổn thương.
Nhưng họ vẫn cho rằng họ có lý do để bội phản bạn.
Thì bạn sẽ đau đớn lắm.
Có khi đứt tay rồi mới biết rằng máu chảy sẽ xót đau đến nhường nào.
May thay, tôi còn những người khác để còn tin.
Còn những người bạn vẫn biết làm đau tôi vì sự thật chứ kiên quyết không lừa dối tôi.
Bởi họ biết tôi cả tin xiết bao.
Phàm những người càng cả tin bao nhiêu thì bị lừa dối sẽ càng đau bấy nhiêu.
Định mức khuây khỏa.
Có lẽ, đó là khi người ta đã đau đến cùng cực.
Phải thế không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




