|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
liệu tôi có thể làm được gì cho ngài đây?\”
\”À, đi luôn vàođiểm chính nhỉ?\”
Cô nhún vai và nhặtkhung thêu của mình lên. \”Sau tối qua, tôi thấy không cần thiết phải tỏ ratế nhị. Ngài thể hiện sự khinh thị rất rõ ràng với chồng tôi… và vớitôi.\”
\”Lucien và tôi…ừm, từng có chuyện giữa hai chúng tôi.\” Cậu ta trở mình, không thoải máimột cách rõ ràng. \”Rồi cú sốc từ cuộc hôn nhân của hai người. Trước đóchúng tôi tin Lucien đã chết, sau đó anh ta đột ngột sống lại. Và rồi chúng tôiphát hiện anh ta có một cô vợ.\”
\”Sự kiện đó cũng làlẽ bình thường.\”
\”Cưới vợ, thì đúng.Còn sự thật anh ta vẫn còn sống, thì không.\”
Nhíu mày, Aveline đặtkhung thêu lên lòng. \”Thưa Đức ngài, ngài đang nói với tôi rằng tối qua làlần đầu tiên ngài trông thấy Lucien từ khi anh ấy quay lại đấy à?\”
\”Đúng thế.\”Màu hồng nhạt hiện dọc theo hai bên xương gò má của cậu ta. \”Lúc trước,tôi đã bảo từng có chuyện xảy ra giữa hai chúng tôi. Tôi cũng phải nói rằng sựxuất hiện của anh ta có phần khiến tôi choáng váng.\”
\”Anh ấy kháctrước\”, cô đồng ý, \”nhưng anh ấy không hề biến dạng\”.
\”Đương nhiên làkhông. Chỉ là… anh ta không giống kiểu tôi từng ghi nhớ.\” Cậu ta cườiyếu ớt. \”Tôi nghe nói anh ta đã cố gắng đến gặp tôi ngay hôm đầu tiên trởvề, nhưng những người hầu không nhận ra và đuổi anh ta đi.\”
\”Thật kinhkhủng!\” Cô lắc đầu, trái tim đau đớn thay cho chồng.
\”Mãi
sau này tôimới biết. Tôi có đi tìm, nhưng rất khó để gặp được anh ta. Khi anh ta thuê dinhthự này, tôi đã đến đây, nhưng anh ta đã đi Cornwall rồi.\”
\”Tôi hiểu.\” Côtập trung lên những mũi thêu. Vị Công tước trẻ trông khá thành thật. Cô khôngrõ nguyên nhân tại sao. Và chuyện giữa hai người mà cậu ta liên tục ám chỉ làgì? \”Phu nhân DuFeron…\”
\”Ôi, xinngài.\” Cô gửi cậu ta ánh nhìn khó chịu. \”Thưa Đức ngài, làm ơn hãygọi tôi là Aveline. Tôi, dù sao đi nữa, cũng là vợ của anh cùng cha khác mẹ vớingài.\”
Cậu ta có vẻ thoải máiđi trông thấy. \”Vậy chị phải gọi tôi là Robert.\”
\”Được thôi…Robert.\”
\”Aveline\”, cậuta lại bắt đầu. \”Tôi chắc giờ chị đã nhận ra gia đình tôi chưa bao giờhoàn toàn… chấp nhận… Lucien. Đấy không phải chuyện tôi lấy làm tựhào.\”
\”Ừm.\” Cô dánmắt lên khung thêu, dù vẫn bám lấy từng từ của cậu ta. \”Tiếp tục đi,Robert.\”
\”Tôi đang ở một địavị có thể thay đổi thái độ đó\”, cậu ta tiếp tục, đôi mắt màu xanh dươngsục sôi quả quyết. \”Mặc những vấn đề trong quá khứ của hai chúng tôi, tôimuốn được hiểu về anh trai mình và tin chị sẽ là chìa khóa để mở ra điềuđó.\”
\”Thật vậy ư?\”Cô thắt nút và cắt chỉ bằng cây kéo nhỏ. \”Khảng khái làm sao.\”
Cậu ta cứng người.\”Chị nghi ngờ tôi?\”
\”Trung thực mà nói,phải.\” Cô nhìn thẳng vào cậu ta, vẫn còn đôi chút khó chịu vì lối hành xửđáng xấu hổ của cậu ta với vợ chồng họ đêm hôm trước. \”Lucien đã kinh quamột trải nghiệm hẳn sẽ khiến phần đông đàn ông gục ngã. Tôi không muốn nhìnthấy anh ấy tổn thương thêm lần nào nữa.\”
Gương mặt Robert đỏbừng, cơn giận dữ trào lên đôi mắt. Trong thoáng chốc, cậu ta trông giốngLucien vô cùng, đặc biệt cái quắc mắt cậu ta chiếu xuống cô. \”Làm sao chịdám nghi ngờ tôi sẽ gây hại cho anh trai mình. Tôi là Công tước Huntley, thưaphu nhân!\”
\”Chắn chắn ngài sẽthứ lỗi cho sự thiếu lễ độ của tôi, thưa Đức ngài\”, cô đáp. \”Dù saođi nữa, một khi ngài đề cập đến những chuyện xảy ra trong quá khứ giữa ngài vớichồng tôi, ngay cả ngài cũng phải thừa nhận điều đó hẳn phải dấy lên sự nghingờ nhiều hơn cả.\”
\”Điều tôi phải thừanhận là tôi nghi ngờ nhân cách của người phụ nữ mà người anh cùng cha khác mẹvới tôi đã cưới.\” Cậu ta bật dậy, làm cô phải đứng theo.
\”Giờ thì chồng tôilà \anh cùng cha khác mẹ\ khi mà trước đó chỉ đơn giản được gọi là \anh trai\sao? Hẳn phải rất tiện lợi khi dùng cách nói phân biệt đó để vạch rõ giới hạnvới bản thân bất cứ khi nào ngài phật ý.\”
Cậu ta nhìn cô khinhkhinh. \”Tôi đến đây để lập lại hòa bình với Lucien. Nhưng bây giờ…\”
\”M
Vị Công tước lắp bắp rồitắt ngấm khi Chloe lao ầm ầm vào phòng. Con bé ôm chầm lấy chân mẹ, vùi đầu vàováy Aveline. \”Mẹ ơi, phu nhân xấu xa kia lấy ghim chọc vào con!\”
Vẻ mặt choáng váng củaRobert lộ rõ trên khuôn mặt, Aveline vuốt ve bàn tay lên lọn tóc của Chloe.\”Ngoan nào, Chloe, mẹ chắc đó chỉ là tai nạn thôi con.\”
Một người hầu gái xuấthiện trong khung cửa, gưong mặt đỏ bừng và thở hổn hển. Đôi mắt cô ta trợn tolúng túng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong; rồi nhún chào nhanh một cái.\”Thứ lỗi cho tôi, phu nhân DuFeron. Tiểu thư chạy nhanh quá, tôi không thểđuổi kịp được cô ấy.\”
Aveline bật cười.\”Tin tôi đi, Martha, tôi biết bé cưng nhà tôi có thể chạy nhanh thế nàomà. Cứ dành chút thời gian lấy lại hơi thở trước khi cô đưa con bé trở lạiphòng trẻ nhé.\”
\”Cảm ơn người, phunhân.\”
Lây lại vẻ cứng rắntrước lời chê trách không thể tránh được, Aveline quay chú ý về phía vị Côngtước. Cậu ta hết nhìn cô lại nhìn Chloe với cái nhíu mày lúng túng. \”Thứlỗi cho tôi vì sự cắt ngang, thưa Đức ngài\”, cô giải thích. \”Con gái tôiđang may vài bộ váy mới và có vẻ chúng tôi đã gặp rủi ro với người thợmay.\”
\”Con gái chị? Vậyra chị là góa phụ?\”
Cô cự tuyệt lảng tránhkhi trả lời, \”Không\”.
\”Ra vậy.\”
Cô phát hiện những phánxét khắc nghiệt hiện trên nét mặt của cậu ta, nhưng cô không cho phép bản thânphải phiền lòng vì điều đó. Thay vào đó, cô cúi xuống và gỡ hai bàn tay cô béđang bấu lên váy mình. \”Chloe à, đây là Công tước Huntley. Con lại đây vàchào ngài ấy đi.\”
Chloe quay đầu ra khỏivạt váy của mẹ và tròn mắt nhìn Công tước đầy nghi ngờ. Rồi con bé nghe sự thúcgiục của mẹ và đúng đối mặt với cậu ta, thận trọng cúi chào một cách miễncưỡng.
Robert nghẹt thở khinhìn thấy trọn vẹn gương mặt Chloe. \”Nhưng con bé trông hệt như…\”
\”Hệt như chanó\”, Aveline nói, kiêu hãnh nâng cằm lên.
\”Con bé bao nhiêutuổi rồi?\”
\”Gần nămtuổi.\”
Chloe gật đầu đồng ý vàchìa năm ngón tay ra.
\”Xin chào,Chloe\”, Công tước nói. \”Ta là chú Robert của cháu.\”
Trước khi đứa trẻ có thểtrả lời, Aveline đã ra dấu cho người hầu gái. \”Đi với Martha nào, Chloe.Mẹ sẽ lên giúp con đo quần áo trong lát nữa thôi.\”
\”Mẹ hứa rồinhé?\” Chloe hỏi, khi nhét bàn tay vào tay Martha.
Aveline nắn má con gái.\”Mẹ hứa.\”
Robert nhìn chằm chằmsau lưng con bé khi nó rời khỏi phòng với người hầu gái. Chỉ đến khi đứa trẻ đimất, Aveline mới hướng sự chú ý trở lại với cậu em chồng của mình. \”Ý ngàilà sao khi nói với con bé điều đó?\”
Cậu ta ngần ngại, rõràng bị giật mình bởi giọng nói khắt khe của cô. \”Nói với con bé cái gì?Rằng tôi là chú nó?\”
\”Ngài dường như chỉthừa nhận thân nhân khi thuận tiện thôi nhỉ, Đức ngài.\”
\”Tôi đã bảo chị cứgọi tôi là Robert.\”
\”Tôi chỉ giới hạnkiểu gọi thân mật ấy với bạn bè và người thân trong gia đình, còn ngài thìkhông\”, cô nói. \”Tôi sẽ không để Chloe phải bối rối. Ngài dường nhưkhông thể tự quyết định Lucien có là anh trai của ngài hay không thì phải, chođến khi nào ngài suy nghĩ thấu đáo, Chloe sẽ chỉ coi ngài như Công tước Huntleymà thôi.\”
Vẻ sưng sỉa, ngạo mạnhiện lên trên gương mặt đẹp trai của cậu ta. \”Địa vị xã hội của con bé sẽtăng lên nếu tôi xác nhận con bé là cháu mình.\”
\”Tạ ơn Chúa, dù saocon bé cũng còn quá nhỏ để lo lắng đến vị thế trong giới thượng lưu.\”
\”Nhưng chị thìkhông.\”
Cô cứng người trướcgiọng nói hiểu biết êm ái của cậu ta. \”Thứ lỗi cho tôi?\”
\”Chị không lo vềtương lai của Chloe sao? Tôi có mắt, chị dâu thân mến ạ, tôi có thế nhìn thấyrõ ràng Lucien là cha đứa nhỏ. Do hai người mới kết hôn gần đây, chị hẳn đãsinh con ngoài giá thú. Và đảm bảo tôi sẽ không phải là người duy nhất nhận rasự khác biệt đâu.\”
\”Không phải chuyệncủa ngài, thưa Đức ngài.\”
Giọng nói muốn chấm dứtvấn đề của cô chỉ ngăn được cậu ta trong thoáng chốc. \”Chị nói năng kháthẳng thắn so với một người phụ nữ.\”
\”Tôi tin mình nóinhững gì đáng để nói.\”
\”Thật ra tôi thấythế sảng khoái hơn rất nhiều. Con người ta dần trở nên mệt mỏi bởi những thôngđiệp ẩn ý từ những kẻ đeo mặt nạ trong một cuộc chuyện trò lịch sự.\”
\”Ngài sẽ luôn nhậnthức được vị trí của mình khi nói chuyện với tôi, thưa Đức ngài. Tôi chỉ có thểhứa với ngài điều đó. Giờ nếu ngài thứ lỗi cho tôi, tôi phải lên với con gáiđây. Elton sẽ chỉ lối cho ngài.\”
Cô bỏ cậu ta đứng đó vàđi giải thoát Chloe khỏi những chiếc ghim của
♥♥♥
Lucien cởi áo khoác vànới lỏng ca vát. Cuối cùng, gã lại đi ăn tối với vài đối tác kinh doanh nên vềtrễ hơn mong đợi. Gã liếc nhìn cánh cửa thông giữa hai phòng ngủ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




