|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
và tự hỏikhông biết vợ có nhớ tới mình không.
\”Vậy sao?\” Tênthuyền trường cười khinh bỉ khi đàn em của hắn hí lên. \”Bọn tao đã đượccảnh báo về mày, quý ngài ạ. Ngoài đống quần áo là lượt trên người, mày chỉ làmột con bạc và một tên dối trá rỗng túi.\”
\”Không.\” Conthuyền dốc xuống. Hay đó là gã? \”Tôi có… tôi có thể trả cho ông.\”
\”Mày sẽ trả, đượcthôi. Với lưng và cơ bắp của mày. Chào mừng lên tàu, ranh con. Giờ mày là mộtphần trong thủy thủ đoàn của tàu Rồng Biển.\”
♥♥♥
Aveline bấu chặt bức thưtrong tay và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đôi mắt ráo hoảnh một cách kỳ lạ.Có lẽ cô đã chết lặng. Có lẽ cô đang trong cơn sốc. Cô chắc chắn nên khóc nhưmưa ngay lúc này.
Nhưng cô đã khóc và thựcsự không thể nữa.
Cô nhìn xuống lá thư,vuốt lại thứ nhàu nát đó trên mặt bàn phẳng lì. Nét chữ màu đen mạnh mẽ lạ lùnghơn những gì cô tưởng tượng về chữ của Lucien, nhưng không thể hiểu sai thôngđiệp mà nó mang theo.
Chúc mừng sự kiện hạnhphúc của cô. Làm ơn đừng tìm cách liên hệ với tôi về vấn đề này thêm nữa.
Làm sao gã có thể lạnhlùng và tàn nhẫn đến thế? Cô đặt một bàn tay lên bụng mình. Làm sao gã có thểkhông quan tâm đây?
Cánh cửa phòng ngủ bậtmở, cô cuốn lá thư vào lòng khi cha xuất hiện. Ông không biết cô đã liên lạcvới Lucien, hoặc thậm chí lý do vì sao. Cô đã tưởng sẽ có Lucien đứng bên đểcùng thông báo cho cha tin tức mới
Thật ngu ngốc.
Vị Nam tước thoáng trầmngâm nơi khung cửa, vẻ mặt thảm đạm khi nhìn con gái cho thấy một điềm báo rấtxấu. \”Sao vậy cha?\” Cô hỏi. \”Có chuyện gì thế?\”
Ông ngập ngừng, rồi nói,\”Lucien DuFeron chết rồi\”.
\”Sao cơ?\” Côsiết lá thư chặt hơn, những khớp ngón tay trở nên trắng bệch. \”Cha vừa nóigì?\”
Vị Nam tước thở dài, nétcảm thông làm mềm mại biểu cảm của ông. \”Cậu ta đã chết. Một vụ cướpđường, người ta nói thế. Họ tìm thấy thi thể cậu ta trong một kho hàng bị thiêurụi trên bến cảng.\”
\”Không, không thểthế được.\” Cô đứng bật dậy. \”Đó là sự nhầm lẫn.\”
\”Ta không nghĩ thế.Họ không thể…\” Ông dừng lại, rõ ràng đang chật vật để khiến mọi thứ nhẹnhàng hết mức có thế.
\”Cơ thể bị đốt cháytrầm trọng, nhưng họ tìm thấy đồng hồ bỏ túi của cậu ta. Đó là DuFeron.\”
\”Không.\” Côdần sụp xuống trên chiếc ghế và đờ đẫn nhìn ông. \”Không.\”
\”Ta xin lỗi.\”Cha cô bắt đầu tiến đến, nhưng cô quay đi, nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ. Ôngngừng chân. Nhưng khi mỗi giây cứ tích tắc trôi qua, cô vẫn không quay lại, ôngcuối cùng cũng xoay người và cẩn thận rời căn phòng.
Một giọt nước mắt lănkhỏi má làm nhòe đi nét chữ trên bức thư Aveline vẫn giữ chặt trong tay.
\”Nữ Công tước Huntley.\”
Aveline vuốt lại làn váy khi Nữ Công tước xuất hiện trên khungcửa. Cô đang ở trong phòng trẻ khi vị quản gia sai một người hầu gái lên thôngbáo cỗ xe ngựa của Nữ Công tước vừa đỗ lại trước cửa nhà. Cô chỉ có một chútthời gian để chắc chắn diện mạo của bản thân có thể chấp nhận được rồi chạyxuống cầu thang, đi vào phòng khách để chào người gần như là mẹ chồng của cô.
Người phụ nữ tóc vàng tao nhã uy nghi bước vào phòng, mặc tuyềnmột màu lam ngọc càng làm nổi bật đôi mắt xanh dương giá lạnh và
làn da kem sữa của bà ta. Xương gò má sắc cạnh và chiếc cằm nhọntạo cho bà ta một diện mạo siêu thực và chỉ bị phá hỏng bởi cái mím môi ra vẻbất bình. Nữ Công tước rõ ràng là một tuyệt sắc giai nhân thời trẻ – thực vậy,hiện giờ vẫn là người đàn bà hấp dẫn bậc nhất – nhưng Aveline khó mà quên sựkhiếm nhã hết mức của bà ta vào lần đầu tiên họ chạm mặt. Khi ánh mắt chê tráchcủa Nữ Công tước quét lên cô, Aveline thoáng nhún gối chào. \”Quả là mộtvinh dự không ngờ, thưa Lệnh bà.\”
\”Hẳn rồi.\” Clarissa nhăn mũi và liếc quanh phòng kháchđược bày biện trang nhã như thể đang tìm kiếm nguồn phát ra mùi khó chịu. KhiAveline đứng thẳng người, cô kiên quyết nhắc bản thân rằng khiếm nhã với giađình nhà chồng là lối hành xử không thể chấp nhận được, dù họ có xứng đáng đượcnhư vậy hay không.
\”Xin mời ngồi\”, cô nói, ra dấu về phía chiếc sô pha.\”Nếu bà muốn, tôi có thể rung chuông gọi điểm tâm.\”
\”Không cần thiết.\” Nữ Công tước cẩn thận ngồi ghé lênmép sô pha. \”Có vẻ Lucien không có nhà?\”
\”Vâng. Tôi chắc nếu anh ấy biết bà đến…\”
\”Ồ, không sao\”, Nữ Công tước cắt ngang. \”Ta sẽkhông lưu lại lâu. Ta chỉ đến để báo rằng ta sẽ tổ chức một bữa dạ tiệc nhỏ đểchào mừng hai người vào thứ Năm tuần này.\”
\”Thứ Năm? Nhưng đó là ngày kia.\”
Nụ cười nhạt nở trên miệng người phụ nữ. \”Ta đã nói đó chỉ làbữa tiệc nhỏ thôi.\”
Aveline khoanh tay chặt hơn trong lòng và cố ép đôi môi cong lênsao cho lịch sự. \”Thật là tuyệt, thưa Lệnh bà. Cảm ơn bà.\”
Clarissa gật đầu trịch thượng. \”Đương nhiên, đó là điều tốithiểu ta có thể làm để chào mừng chị đến với gia đình. Thiệp mời sẽ được gửiđến hôm nay cùng thông tin chi tiết.\”
\”Bà thật tử tế khi đích thân đến thông báo cho chúng tôi,thưa Lệnh bà.\”
\”Hẳn thế.\” Ánh mắt lạnh lùng, chê bai của bà ta bao phủlấy cô. Dù được an ủi vì bộ váy đang mặc được may bởi thợ may thời trang nhấtLuân Đôn, Aveline vẫn cảm thấy mình như một con nhỏ quê mùa bên cạnh sự tao nhãtự nhiên toát lên từ Nữ Công tước. \”Ta đoán hẳn chị phải có một tủ quần áothích đáng\”, người đàn bà nói.
\”Thưa vâng.\”
\”Thế thì tốt. Ta nghe nói chị có một cô con gái.\”
\”Phải. Tên cháu là Chloe.\”
\”Một đứa con gái ngoài giá thú.\” Sự đầy ác tâm thoánglướt qua giọng nói của Clarrissa.
Aveline cứng người. \”Lucien là cha con bé.\”
\”Sự bù đắp mới hay làm sao khi Lucien cưới xin chị tửtế.\” Nữ Công tước đứng dậy và Aveline cũng đứng lên cho phải phép.\”À, cũng quá trễ để hủy bỏ mọi thứ. Mong rằng ta sẽ gặp lại cô vào thứ Năm.\”
Không đợi một lời tạm biệt thích đáng, Nữ Công tước cất bước rờiđi. Aveline nhìn trừng trừng sau lưng bà ta, người run rẩy. Mẹ kế của Lucien đãrất lịch sự, nhưng những lời nhã nhặn chỉ là mặt nạ cho thái độ khinh khi ngạomạn với bất cứ điều gì liên quan đến Lucien.
Đây không phải lần đầu tiên, khi cô nghĩ đến Lucien đã lớn lêntrong cùng một ngôi nhà với người phụ nữ đó. Cô không hiểu tại sao gã có thểchịu đựng từng ấy năm chung sống với những người mà gã biết họ ghê tởm sự tồntại của chính mình? Bề ngoài, cha gã là một người cha có trách nhiệm – đúngthế, ông đã sắp xếp cho Lucien được sống với mình và chăm lo đến các nhu cầuthường nhật cũng như việc học hành – nhưng Aveline vẫn có cảm giác vị Công tướcgià không hề yêu thương con trai mình. Và người vợ cùng đứa con hợp pháp củaông ta đã khiến cuộc đời của Lucien nhọc nhằn hết mức có thể.
Cô không ngạc nhiên khi chồng mình khó có thể thấu hiểu được lòngtận tụy của cô dành cho cha. Gã chưa hề được biết đến thứ tình cảm như thế.
♥♥♥
Lucien ngập ngừng bên ngoài cánh cửa, bị giằng xé bởi những xúccảm mâu thuẫn nhau trong con người gã. Rồi gã giơ nắm đấm lên và đấm uỳnh uỳnhvào cửa. Gã cứ nện cho đến khi nghe thấy tiếng ổ khóa kêu lạch cạch. Cánh cửahé mở và Dante ngó ra ngoài, đôi mắt lờ đờ vì ngái ngủ.
\”Luce, cậu muốn cái khi gió gì vậy? Mới nửa đêm.\”
\”Đã mười giờ sáng rồi.\” Lucien xô hẳn cửa, đẩy người bạntrượt ra sau. \”Tôi cần nói chuyện với cậu
\”Trời ạ, anh bạn.\” Nheo mắt nhìn ánh nắng chói chang,Dante vội vã sập cửa. \”Đây không phải giờ cho người văn minh.\”
Lucien nhìn bạn. Mái tóc Dante rối bù, đôi mắt đỏ ngầu vì một đêmăn chơi trác táng. Y thậm chí không buồn thay quần áo đi ngủ; chiếc áo sơ milôi thôi bên ngoài quần, nhăn nheo vì tấm đệm. Đôi tất chân cuộn lại và vứttrên sàn.
\”Gì đây, Lucien?\” Y hỏi với cái ngáp dài. \”Chỉ khisắp chết đến nơi mới có thể lôi cậu đến đây vào giờ này.\”
Lucien cố nuốt vị cay đắng của sự phản bội. Đây là bạn, người đồngđội đã sát cánh bên gã. Nơi nào có Lucifer, nơi đó có Dante. Anh em nhà quỷ dữ,cùng nhau gây bê bối, cùng chung lưng đấu cật.
Hoặc cùng công kích giới thượng lưu.
\”Tôi muốn hỏi cậu vài điều.\” Cổ họng tắc nghẽn, gã lôilá thư ra và đưa nó cho Dante. \”Vì sao cậu viết thứ này?\”
Dante nhe điệu cười tự mãn thường nhật khi mở tờ giấy. \”Gìvậy, lá thư yêu đương nào đó từ một tình nhân cũ à?\”
Lucien quan sát gương mặt Dante thật gần khi bạn gã đọc lời nhắn.Nếu không theo dõi, hẳn gã đã bỏ lỡ sự hoảng hốt xoẹt qua đôi mắt Dante. Nhưngkhi người bạn ngẩng lên nhìn gã, y trông trấn tĩnh và đĩnh đạc như đang ngồitrên bàn đánh bạc như mọi khi.
Phải rồi, Dante là một tay cờ bạc tài ba. Không ai có thể đoán rađiều y đang nghĩ. Và bây giờ cũng vậy.
\”Thứ này là sao, Luce? Cậu lấy nó ở đâu?\”
\”Cậu biết nơi tôi lấy được nó.\”
\”Tôi không hiểu.\” Mặc cho vẻ mặt lịch sự, một chút tựtin đã biến mất trong giọng nói. \”Thứ này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




