watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3455 Lượt

hiện rõ mồn một qua từng đường gân hằn trên gương mặt.

- Em nào dám! Món quà này chỉ là thể hiện sự mến mộ của em với trường, với lớp và đặc biệt là với anh thôi mà!_Cô điềm nhiên nhả từng chữ một hệt với phong thái thường ngày, chẳng mảy may sợ sệt con người trước mặt.

- Đây đang là trường học!_Thầy nhắc khéo cô.

- Không quan tâm! Dù đang ở đâu thì anh cũng không thể chối bỏ sự thật là anh dưới quyền em, đúng không Joon, hay nói đúng hơn là quản sinh Hà chứ nhỉ!_Những lời cô nói như là đang rưới từng thùng xăng vào căn nhà đang cháy.

Cặp mắt trong veo vờ như vô tình lướt sang mấy chữ được viết một cách cẩn thận gần kệ sách: “HTB 11F”. Cũng nhờ vào mấy chữ này mà Joon mới có thể tìm ra thủ phạm dám tùy tiện “trang trí” lại căn phòng này nhanh đến vậy.

- Nếu muốn tránh chúng đâu nhất thiết phải phá nát phòng làm việc của anh chứ._Anh vò đầu bất lực trước người con gái này. Quả thật dù là ở đâu thì anh cùng chẳng thể làm gì cô, gọi cô lên đây cũng chỉ vì cô muốn vậy.

Nở một nụ cười hài lòng, không hổ danh là phó bang Devil, có thể nhìn ra tâm tư cô nhanh đến vậy. Lời anh nói không sai, cô bày ra trò này cũng chỉ để tránh mấy câu hỏi ban nãy, thực sự cô không muốn họ biết. May mắn là anh gọi cô lên kịp lúc, nếu không thì cô sẽ cho anh một trận nên thân. Nhưng cô đâu dễ gì buông tha anh nhanh tới vậy.

- Sao anh lại nói vậy chứ. Mòn quà này là dành cho anh thật mà. Anh xem, những học trò vi phạm nội quy bước vào đây sẽ thấy nơi đây như địa ngục. Anh chỉ cần nói vài lời kiểu như nếu không chịu chăm lo học tập thì cuộc sống sau này sẽ như thế này và hiển nhiên anh sẽ trở thành “đường tam tạng” cứu vớt “chúng sinh”. Như thế chẳng phải là món quà này của em giúp anh rất nhiều sao._Nói xong cô quay phắt đi nơi khác như thể là oan khuất lắm nhưng kì thực là để che đi bộ mặt đắc thắng của mình.

Anh không thể nói lại cô gái này, miệng lưỡi thì không ai bằng. “Đường tam tạng” gì chứ. Anh đâu có muốn đi tu rồi thành chính quả như ông ta. “Chúng sinh” đâu không thấy chỉ toàn thấy lũ quỷ quậy phá thôi. Chỉ mới bước vô đây là chúng cũng bị khí chất uy nghiêm của anh hù dọa rồi nay còn thêm “tác phẩm nghệ thuật” của cô nữa thì anh cũng chẳng cần làm gì mà chúng đã tự động lăn ra ngất xỉu hết rồi. Thế này là cướp đi công việc của anh chứ giúp cái gì. Thiệt là hết nói nổi mà.

- Thế không còn việc gì em đi nhá!_Cô chỉ nói cho có vậy thôi chứ lúc cô lên tiếng kéo anh ra khỏi mớ suy nghĩ thì đã đứng ở cửa rồi, không cần cho phép cô cũng đi.

-Rốt cuộc là em đang làm gì vậy?_Nhìn bóng dáng cô khuất dần mà mắt anh đượm buồn.

Thả mình trên bãi cỏ xanh mướt, cô nhắm mắt tận hưởng mùi hương của đất trời, thiên nhiên, để mặc cho bản thân chìm vào giấc ngủ. Những tia nắng nghịch ngợm nhảy nhót trên người cô, ôm trọn lấy cơ thể nhỏ

nhắn. Cô như một thiên sứ mong manh cần được che chở bảo vệ.

Từ phía xa có một cô gái đang bước tới. Dáng vẻ trông rất vội vã. Mái tóc xoăn tự nhiên đã bết lại vì mồ hôi.

Vài giây sau, cô gái đó đã đứng cạnh cô. Vuốt vội giọt mồ hôi trên mặt, cố điều chỉnh hơi thở lại bình thường. Lúc lâu sau mới lên tiếng.

- Tớ biết cậu chưa ngủ. Dậy mau đi, mọi người tìm cậu nãy giờ đó.

Dù nghe nhưng cô vẫn nhất quyết không mở mắt, nằm nghiêng sang hướng khác để cho cô bạn thân tức trào máu.

- Dương Thiên Băng. Cậu dậy ngay cho tớ, con gái con nứa gì mà ở đâu

cũng ngủ được là sao hả?

Khẽ nhíu mày nhưng cô vẫn không chịu mở mắt. Có lẽ đã lâu không gặp nên cô bạn bé nhỏ này không biết sợ là gì nữa thì phải. Dám phá giấc ngủ của cô và còn to tiếng lôi cả họ lẫn tên cô ra. Nhỡ có người nghe thấy và biết thân phận thật của cô thì sao đây.

Thấy Băng vẫn nhất quyết không chịu dậy, cô gái bạo gan tiến lại lay lay người Băng bất chấp hậu quả.

Bốp

Cô thẳng tay phóng đôi giày của mình vào khuôn mặt bạn thân. Ngồi dậy, đưa tay dụi mắt, lèm bèm.

- Kim Nhật Linh! Cậu muốn chết hả? Sao cậu dám phá giấc ngủ cửa tớ?

Linh liếc Băng một cái rõ sắc. Giấc ngủ của Băng quan trọng bằng tính mạng của cô hay sao? Không mang Băng về có lẽ cô sẽ bị mấy chục con người ra tay sát hại cho mà xem. Đương nhiên là cô chỉ dám nghĩ chứ đời nào dám nói ra cho con bạn “quái vật” này.

- Băng à! cậu thương tình cho cái thân tàn tạ của tớ mà về lớp (chịu tra khảo của tụi nó) đi. Tớ (bị đám động vật máu lạnh bắt) đi tìm cậu cả tiếng đồng hồ rồi đấy. Cậu xem chân tớ mỏi nhừ không nhấc nổi đây này.

Băng nhìn vẻ mặt ủy khuất của Linh mà không khỏi nghi ngờ. Cô vốn không thể đặt lòng tin vào mấy câu biện hộ kiểu này được. Có gì đó rất rất không ổn, không bao giờ nhỏ chịu đi tìm ai cả nay lại hành xác để tìm cô thật rất mờ ám. Không chừng có cái bẫy nào đã giăng sẵn chỉ cần cô bước vào là không còn lành lặn mà trở ra. Không được, nhất quyết cô không thể hiến thân mình cho sói đói được.

Cô nhíc bản thân ra xa Linh dần, đầu lắc cật lực thể hiện sự đề phòng cùng chối từ.

- Băng à. Cậu về cùng mình đi mà (Cậu không chết là mình phải chết á)_Linh tiếp tục ngoài dụ dỗ trong thì không ngừng nêu ra lí do để biện hộ cho việc “hại bạn thân”.

- Không! Tại sao mình lại phải đi. Ngủ ở đây rất sướng. Không khí trong lành và “khỏi bị làm phiền lỗ tai”._Băng nhấn mạnh vế cuối, chăm chú sự thay đổi trên gương mặt dễ thương của Linh.

- Không… không… Sao lại làm phiền lỗ tai chứ. Vào lớp ngủ khỏi lo bị nắng hủy hoại nhan sắc…_Linh vội bịt mồm lại, thôi chết, cô ăn nói linh tinh rồi. Sao lại chỉ vì một câu nói của Băng mà cô lại để bản thân mất tự chủ vậy chứ. Bị cho vào tròng biết bao nhiều lần mà vẫn không chừa. Trời ơi, trời ơi… Làm bạn suốt mười năm trời chẳng lẽ cô không biết Băng không bao giờ chú trọng nhan sắc hay sao. Không biết nhỏ có phát hiện ra điều gì không. Đợt này là cô chết chắc rồi. Biết làm sao đây.

- Đi thôi.

Linh ngước mặt lên nhìn Băng, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn người con gái đang bước đi về phía lớp học. Cô không nghe lầm chứ, Băng đã quan tâm đến nhan sắc trời phú của mình rồi sao. Không ngờ cô lại có biệt tài thuyết phục người khác đến vậy. Sau này cô nên làm bác sĩ tâm lí thay vì thiết kế thời trang như mẹ chắc sẽ tốt hơn đấy nhỉ.

Canteen luôn là nơi cho các học sinh nạp năng lượng sau những giờ học mệt mỏi. Sau khi tiếng chuông “giải phóng” vừa vang lên thì hầu như tất cả học sinh đều có chung đích đến là canteen thuộc dạng nhà hàng ba sao này. Và Băng cũng không ngoại lệ nhất là sau khi cô tốn một lượng lớn calo cho đám bạn tọc mạch.

Ôm một đống đồ ăn có thể nói là đồ sộ, cô kiếm một cái bàn để thực hiện công cuộc “nạp lại năng lượng”. Nhưng xui xẻo cho cô là chiếc bàn cuối cùng đã bị chiếm giữ bởi bốn chàng điển trai và với mức độ hám trai của đám con gái ở đây thì hiển nhiên nơi đó sẽ thu hút biết bao ánh nhìn. Cô có thể ngồi với đám bạn cùng lớp nhưng chắc chắn sẽ phải chứng kiến màn bộc lộ tình cảm thắm thiết của tụi nó và cô cực kì dị ứng với thể loại bày tỏ tình cảm kiểu này. Suy đi tính lại thì để bản thân chịu vài ánh mắt ganh tị còn hơn phải vào bệnh viện khám lại tai và mắt.

Kéo Linh và Tuyết đang trố mắt nhìn cô hay chính xác hơn là đống đồ ăn trên tay về phía “người quen” đang ngồi trước sự ngạc nhiên tột độ của mọi người. Chẳng nói chẳng rằng, cô đặt đống đồ trên tay lên bàn, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống. Những tiếng xì xầm vang lên ngớt.

- Con nhỏ đó là ai mà dám ngồi cùng “tứ hoàng tử” vậy?

- Đúng đó. “tứ hoàng tử” là của chung, không thuộc về một ái và cũng không ai được đến gần.

- Con nhỏ đó là học sinh mới thì phải!

- Chắc là nhỏ lúc sáng “được” thầy giám thị gọi lên uống miếng trà giải khát ấy mà.

- Một đứa con gái hư đốn như vậy sẽ “vấy bẩn” “tứ hoàng tử” mất.

Nghe những lời nói đó quả thật không dễ lọt tai chút nào. Linh và Tuyết chuẩn bị đứng lên cãi lại chúng thì Băng đã ra hiệu ngồi im. Cô cũng không nói gì, chỉ ngồi im chờ phản ứng của Minh.

- Ai cho cô ngồi đây?_Chất giọng lạnh lùng vang lên làm mọi người im lặng để bật ra một tràng cười châm biếm.

Lườm cậu một cái rách da mặt. Cô vẫn tiếp tục ngồi yên. Mường tượng cái đùi gà thơm ngon là khuôn mặt cậu mà cắn lấy cắn để. Vừa lấp đầy cái bụng rỗng tuếch vừa thầm mắng cậu ngốc. Cô biết cậu nói vậy là để cô không chịu sự hành hạ của đám fan kia nhưng cho dù cậu có xa lánh cô thì bọn con gái đó chắc chắn sẽ kéo cô ra một góc để hỏi tội. Đúng là không có não gì cả.

- Tôi hỏi ai cho cô ngồi đây?_Nhìn khuôn mặt bất mãn của cô mà cậu nhịn không nổi. Cậu đang cố bảo vệ cô chẳng lẽ cô không biết sao.

- Ba tên kia!_Ngừng lại để trả lời câu hỏi của ai kia. Sau đó cô tiếp tục cắm cúi ăn và lần này có phần “dã man” hơn.

Minh nhìn ba đứa bạn đầy thù hằn nhưng thứ nhận lại chỉ là những khuôn mặt bất lực. Họ đâu phải là không muốn giúp cậu nhưng nghĩ lại cảnh hồi sáng không khỏi rùng mình. Cộng với đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hai nàng mĩ nhân thì họ quả thực lực bất tòng tâm. Đành để cậu chịu trận một mình vậy.

Bực bội rời khỏi canteen, đứng trước Băng thì cậu

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT