|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lớp. Một trai, một gái. Tên contrai nhìn xuống kẻ đang nằm bất động dưới đất, rồi lại đảo mắt hướng đến bàn ở cuối lớp, đôi mày rậm bất chợt nhíu lại. Gã không nói không rằng, đưa cái cặp cho cô gái cầm rồi hướng đến bàn cuối mà đi đến. Cả lớp lại chuyển ánh mắt sang nhìn gã ta.
– Nè, đi chỗ khác mà ngồi! Chỗ này là của tao! – Gã lắc lắc cái bàn, bộ mặt không vui mà nói.
Người gục trên bàn im lặng.
– Nói không nghe hả thằng kia? Biến chỗ khác mà ngồi!
Người đó lúc này đã có phản ứng, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn gã bằng ánh mắt có phần khó chịu.
– Bàn này của mày à? Có ghi tên mày lên đây không? Nếu của mày sao màykhông đem quách về nhà đi, để đây làm gì? – Cậu ta hằn học đáp trả.
Gã nghiêng nghiêng đầu, cười mỉa một cái. Rồi gã nói:
– Để tao nói cho mày biết, chỗ này là chỗ tao ngồi từ năm trước. Nghĩalà tao ở lại lớp. Sẵn nói luôn tao cũng rất thích ngồi bàn cuối. Mày làma mới, vậy mà dám chống tao?
Cậu ta cũng bật dậy, đứng kênh người đối diện với gã, giọng đanh thép mà rằng:
– Có mình mày biết ở lại lớp à! Tao cũng đã từng ngồi lại một năm lớp 8, đừng đem cái mác đó ra hù dọa tao. Mày chẳng là cái đinh gì đâu! Muốngây chuyện thì tao chiều.
Cả hai đều đằng đằng sát khí làm cho tôi không rét mà run. Lớp gì mà hởcái là đánh nhau vầy nè? Buồn cười hơn gây gổ là vì chỗ ngồi, không ngồi đây thì cũng ngồi kia được mà? Cần gì phải thế?
Và giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, nhện đại vương đã từ từ đứng dậy, đưa taydạt dân chúng sang một bên rồi hiên ngang bước đến chỗ sắp có chiến trận xảy ra kia. Hắn hất nhẹ mái tóc nâu, rồi chống hông mà quát:
– Nè hai bạn kia, chuyện như vậy mà cũng cãi nhau là sao? Hai bạn córảnh rỗi quá thì mua đường mà chơi với kiến, chứ làm loạn lên như vậy mà coi được à? Hai bạn không biết lớp này là lớp đầu tàu mũi nhọn củatrường, là lớp có học sinh gương mẫu à? Hai bạn lớn rồi chứ có bé bỏnggì đâu mà gây nhau vì chỗ ngồi, à tức cười nhất là cái việc khoe mình ởlại lớp! Nghĩ sao mà tranh chức ở lại lớp vậy? Hai bạn có biết là nếuđánh nhau sẽ gây mất đoàn kết tập thể, sẽ làm hư hỏng bàn ghế, sẽ tốntiền thang thuốc cho đối phương khi tàn trận không? Mấy cái đó thì ailo, ai lo? Ba má lo chứ ai! Hai bạn có thương ba má không mà hành xử như thế hả? Lỡ bị mời phụ huynh rồi còn chết lớn đó nghe!
Ôi nhện đại vương lên tiếng thật là oai phong, thao giảng luôn một tràng mà không vấp một chữ. Quả nhiên là cao thủ! Trình độ mắng người cũngthật cao siêu! Tôi chỉ thiếu chút nữa là bảo hắn nhận của tôi một lạy.Cô gái đi cùng gã ban nãy cũng vội vã chạy đến gần hắn, nhăn mặt nói:
– Anh hai, anh đừng có nóng nảy quá! Anh hai ngồi chỗ khác cũng được mà!
– Tao không biết, chỗ này là của tao! – Gã phẩy tay, điệu bộ xem chừng không thương lượng gì hết.
– Tôi nói trước, tôi cũng không nhượng bộ đâu – Cậu ta tiếp lời.
– Vậy thì hai người ngồi chung, kết thêm tình đồng đội cũng tốt! Còn Tài Nguyên mày cũng kềm chế đi, người gì tính nóng như lửa! – Thiên nhúnnhún vai, rồi hô to – Vãn hát rồi, ai về nhà nấy đi!
Tiếp theo hắn quay sang cô gái:
– Trạng Nguyên, bà có nhiệm vụ can ngăn anh bà không cho nó làm chuyệntrái với tam tòng tứ đức. Đừng để lục đục trong lớp vì những chuyệnkhông đáng.
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Ba hồi trống đột ngột vang lên báo hiệu đã vào tiết 1. Vậy là ai nấycũng về chỗ của mình, nhưng đa số đều tự ý ngồi vì cô giáo chưa xếp chỗ. Ở phía bàn cuối lớp, gã trai tên Tài Nguyên cùng với cái cậu ở lại nămlớp 8 không ai chịu nhượng bộ ai, nhất quyết giữ vững lập trường nên rốt cuộc cả hai phải ngồi chung bàn, nét mặt thì sa sầm cau có mãi chođếnkhi cô chủ nhiệm bước vào lớp . . .Vậy là đã hơn một tuần trôi qua, khảo sát đầu năm và khai giảng cũng đãxong, tôi cũng dần dần làm quen được phong cách sống của bọn nhền nhệntrong động 11B4 . Đại khái là tôi cũng nắm được tên họ của từng thànhviên trong lớp, nhưng giao tiếp hay không lại là một chuyện khác nữa.Tôi chỉ ấn tượng với một số người. Đầu tiên phải kể đến nhện đại vương.
Nhện đại vương tên là Đoàn Khánh Thiên, cái tên hắn hay ho thế, đẹp đẽthế mà con người hắn lại tỷ lệ nghịch với nó. Hắn là kẻ xấu tính thứ hai mà tôi tìm thấy được sau anh Ngọc Trai yêu quý của tôi, cái tính haybắt bẻ, móc méo người khác. Hoạn Thư vẫn tên Thư, nhưng là Lý Minh Thư,nghe giống tên con gái chết đi được! Do đó lúc điểm danh Lý Minh Thư thì tôi quay qua quay lại nhìn mà không biết ai, cho tới khi cậu ta lêntiếng thì tôi mới bật ngửa. Anh chàng trầm tính hôm nọ là Phạm Gia Hưng, hai anh em một trai một gái là Huỳnh Văn Tài Nguyên và Huỳnh Văn TrạngNguyên. Tài Nguyên lớn hơn Trạng Nguyên một tuổi. Sở dĩ gã ta có mặttrong lớp này là do năm trước gã quá nghịch phá, dù cho học lực ổn nhưng lại bị mặt hạnh kiểm kéo xuống, lại hay chống đối thầy cô nên cuối nămgã ở lại môn … thể dục vì không chấp hành đúng những gì thầy dạy và haytrốn tiết. Thật là một chuyện đáng buồn, nghĩ mà thấy tội cho gã! Cònanh chàng gây hấn với Tài Nguyên hôm nọ tên Mai Văn Minh, cũng là họcsinh chuyển lớp giống tôi nhưng có cái cậu ta từ trường khác chuyển vào. Hôm nhận lớp đầu tiên Văn Minh vắng mặt, do đó không biết bàn cuốithuộc
quyền sở hữu của Tài Nguyên. Thế nên mới xảy ra chuyện không đáng! Mà Văn Minh này cũng thuộc hạng ngang bướng, không chịu nhượng bộ dùchỉ là một chút, cậu ta đúng là tuýp người cá tính mạnh.
Nhưng mà ở đâu cũng có này có kia, trong lớp tôi vẫn còn một số ngườibình thường tồn tại. Điển hình là Nguyễn Phước Thịnh, hay còn có biệtdanh là Thịnh giáo sư. Dáng người cậu ta nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền hiềnnếu không muốn nói là nhìn vào trông rất giống ngáo ộp, mái tóc thì xoăn điệu nghệ và da thì trắng mịn như da em bé. Điểm nhấn là cái mắt kínhdày cộp của cậu ta, vừa nhìn vào đã biết ngay dân trí thức. Bọn học trògọi cậu là Thịnh giáo sư, đó là do cậu có năng lực học tập khá siêuđẳng, lại hay trầm ngâm ít nói, mà nói câu gì thì triết lý câu đó cộngthêm tính nghiêm túc không thích cợt giỡn như các bạn đồng trang lứa.Thịnh là người học giỏi nhất lớp, nhưng không vì thế mà cậu ta kiêucăng. Tôi thấy giờ ra chơi cậu ngồi ôn bài một mình, thi thoảng có vàibạn nữ đến hỏi cách làm một bài tập hay vấn đề gì liên quan đến họchành, cậu ta đều vui vẻ giải đáp tất. Đó là người thứ nhất. Người thứhai là Tạ Thị Hà, bạn gái này cũng rất hiền tính, và học khá. Tôi có ấntượng với Hà là lúc trên đường đi học về, tôi thấy bạn ấy đạp xe theophía sau tôi. Ban đầu tôi còn tưởng là bạn ấy chỉ cùng một đoạn đườngvới tôi thôi, nhưng không ngờ bạn ấy chạy xe theo tôi đến cả quán cơm.Hôm ấy tôi vào quán cơm trưa là do ba má tôi bận đi đám cưới tận Long An nên anh em tôi ăn cơm bụi một ngày. Tôi cũng muốn nấu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




