|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
như đượckhai sáng, tôi đã nắm được vấn đề rồi. Hóa ra Minh Thư ngồi đây chỉ nhằm mục đích là ngắm Gia Hưng từ xa dù cho chỉ là vài phút giây ngắn ngủi.Để xác minh thông tin mà não tôi vừa phát ra, tôi quay sang hỏi MinhThư:
– Nè, Thư đợi Gia Hưng đó hả?
Cậu ta nhìn tôi rồi đáp:
– Cũng không hẳn, chỉ là biết chiều chiều Hưng hay đá banh về, nên muốn nhìn một chút.
Biết được lý do rồi thì tôi cũng chẳng buồn ngồi lại làm gì, tôi và Ngọc Thi quyết định tạm biệt Minh Thư tại đây. Tôi hướng đến anh nhân viênđang ngồi đằng kia, hô to:
– Anh ơi tính tiền.
Minh Thư nghe vậy liền phẩy tay:
– Hai bạn về đi, để tui trả được rồi. Coi như hôm nay tui mời nghen!
Ờ ha ha, tôi cũng không khách khí với cậu ta, nhất là về vấn đề tiềnbạc. Tôi nhanh chóng gật đầu rồi tung tăng rời khỏi chỗ này cùng vớiNgọc Thi. Xem ra Minh Thư không tệ, không phải là người hẹp hòi là tôiduyệt liền. Lần sau đi cà phê, rất sẵn lòng gặp Minh Thư lần nữa.Tôi trở về nhà lúc trời đã sụp tối, Ngọc Trai cũng đã đi làm về. Sáng thìanh học đại học, tan trường thì nhận dạy kèm bọn học trò cấp 3. Thật ranhà tôi cũng thuộc hàng khá giả, đủ sức lo cho Ngọc Trai ăn học nhưnganh tôi ý chí tự lập rất cao, hơn nữa lại chuyên Anh nên việc dạy kèmrất thuận lợi, các bậc phụ huynh rất vừa ý vì Ngọc Trai dạy không tệ, đa số bọn nó đều đạt được điểm từ trung bình trở lên. Ban đầu má tôi không đồng ý, vì sợ người ngoài lời ra tiếng vào, chê trách gia đình tôi nhưvậy mà để con cái ra ngoài làm thêm. Ba tôi nghe xong chỉ cười hiền, babảo Ngọc Trai làm trai cho đáng nên trai, biết suy nghĩ như vậy là tốt,rất có tương lai sau này. Ba còn nói thêm: “Sóng gió cuộc đời khó quậtngã thằng này, trong hoàn cảnh đủ ăn đủ mặc mà nó còn biết tự lập bằngđồng tiền của chính bản thân làm ra thì mai sau co thể dựng nên nghiệplớn!”. Tôi nghe xong cảm thấy tự tủi hổ một mình. Tôi mà đem ra so vớianh hai thì chính xác là so đá với ngọc.
Tôi khâm phục anh tôi ở chỗ có ý chí cầu tiến, nhưng tôi cũng xin khẳngđịnh anh là người có tài mà không có đức. Vì sao? Người gì đâu mà suốtngày cứ móc méo em gái, tranh giành quyền lực trong nhà để chèn ép tôi.Hơn nữa còn hay tọc mạch này kia với tổng tư lệnh mama làm tôi cứ bị larầy liên miên. Tôi hận!
Tôi đã tự thề với lòng, mai này anh tôi có bạn gái thì anh cứ xác địnhlà tôi sẽ vùi vập cô ta từ A tới Z, sẽ làm cho cô ta khó lòng bước chânvô nhà họ Viênlàm con
dâu của má và chị dâu của tôi. Nếu kế hoạch nàythất bại thì tôi sẽ chuyển sang kế hoạch tiếp theo – kế hoạch bắt nạtcon của Ngọc Trai. Ha ha, cái này người ta gọi là cha làm con chịu nè.Cứ yên tâm là tôi sẽ ngược đãi nó cho tàn tạ te tua, từ lá ngọc cànhvàng tôi cho nó thành sương sa hạt lựu. Nếu bà nội quá cưng cháu, tôilại bị thất bại thì tôi sẽ chờ anh tôi già nua, rồi nhân lúc anh tôi ởnơi nào vắng vẻ thì tôi chạy đến giật cây gậy cho té chơi. Quân tử trảthù 10 năm chưa muộn!
Tự an ủi mình bằng những viễn cảnh tươi đẹp sắp tới, tôi hí hửng soạn đồ bước vào nhà tắm. Chân chưa đưa vào đã bị Ngọc Trai dạt sang một bên.Tôi cũng không vừa, vung tay đấm vào bụng anh một phát trước khi bị đẩyrời thánh địa.
– Mày định phỗng tay trên của anh à? – Ngọc Trai nhếch môi cười ruồi hỏi tôi, nét mặt gian xảo vô cùng.
– Nhà tắm cũng dành là sao? – Tôi bất mãn kháng nghị.
– Anh không quan tâm – Ngọc Trai nhún vai – Anh chỉ cần biết mày đừng lết xác vào đây trước anh là được.
Tôi bực mình trước cái thái độ hống hách đáng nguyền rủa của Ngọc Trai,liền bặm môi và trợn trừng mắt lên dọa người, tiếp theo cất lời đe dọa:
– Em sẽ méc má!
Trước lời tuyên bố của tôi, Ngọc Trai vẫn dửng dưng như không, hơn nữacòn nhếch mép cười ruồi như đang khinh bỉ tôi sao quá ngây thơ khi đốimặt với chính quyền cao cấp. Sau đó anh chẳng nói chẳng rằng, sải bướcđi thẳng ra phòng khách – nơi có sự hiện diện của má tôi rồi thì thầmnhỏ to điều gì đó. Gió lạnh đột nhiên lùa qua làm tôi run rẩy hết cảngười, cảm giác như bão sắp tới! Tôi gào thét nội tâm, quằn quại mà càocấu bức tường. Tôi đã biết lúc nãy mình đã hành xử thật ngu xuẩn.
Trời ơi tôi sai rồi! Đáng lẽ tôi không nên đe dọa người con gương mẫucủa gia đình! Đáng lẽ tôi không nên giành nhà tắm với ma quỷ! Ừ đúngđấy! Ngọc Trai là ma là quỷ, là quỷ dưới địa ngục mà diêm vương phái lên quấy nhiễu kẻ ăn ở để đức cho đời như tôi đây!!! Tôi hận, tôi hận! Tôimuốn dùng chiêu “tán hồn thiết trảo” của bạn Inuyasha đẹp trai mà càocho tiêu tùng khuôn mặt anh tôi! Và chuyện gì tới cũng tới, tôi bị mágọi ra phòng khách giao lưu trò chuyện.
Coi tôi như tội phạm đứng trước vành móng ngựa, má tôi làm mặt lạnh như tiền, giáo huấn tôi:
– Con nghe này Kim Cương, là anh em trong nhà phải biết nhường nhịn lẫnnhau. Anh con đi làm về mệt, con phận làm em thì phải nghe lời anh, đểcho anh con tắm trước. Chứ có đâu con nói này nói nọ anh con? Thiệt làcàng lớn càng càn quấy à! Con gái thì phải nết na nhu mì, coi chừng saunày gả con đi má bị nhà chồng trả về thì khổ!
Vừa nghe qua như sét đánh ngang tai, tôi thật sự khóc không thành tiếng. Anh hai đại nhân, anh thật là võ nghệ cao cường, nội công thâm hậu. Chỉ mới động khẩu đã khiến tôi bại trận rồi! Trước lời la rầy của má, tôichỉ biết mím môi, gật gật đầu vài cái tỏ vẻ biết lỗi rồi lầm lũi lê bước ra nhà sau. Trước khi đi không quên trừng mắt nhìn cảnh cáo bạn NgọcTrai quý mến. Hừ hừ, rõ ràng… rõ ràng tôi thấy nụ cười ngạo nghễ đậutrên đôi môi thịt bò của ông anh yêu nghiệt, chỉ tiếc là má tôi khôngthấy. Được lắm, thù này tôi cộng sổ dần dần, tới lúc thời cơ chín muồitôi đáp lễ một lượt!
Nói đi nói lại, giá như có ba tôi ở nhà thì tôi đã có một đồng minh. Chỉ là nhà tôi nuôi tôm, mà vuông tôm thì khá xa nhà tôi cho nên thời gian ở nhà của ba tôi rất ít, hơn nữa Ngọc Trai lại làm trò mèo với má, giảcon hiền con thảo, vì vậy tôi mới bị vùi dập thật thảm thiết như hômnay! Thế đấy, cớ sự đớn đau nào ai nhìn thấu, một hai cứ bảo Ngọc Traingoan, Ngọc Trai đáng yêu, Ngọc Trai giỏi giang và ra dáng một trụ cộtcủa gia đình! Đây đúng là mặt trái của sự thật, anh tôi mà hiền ư? Không đâu, anh tôi thành tinh rồi! Trình độ giả nai đã đạt tới cảnh giới quácao siêu. Mà thú thật nhìn mặt Ngọc Trai đâu có giống con nai, mặt anhgiống con bò hơn! Vậy mà khối người vẫn lầm tưởng, tôi thật không camtâm!!!
Ngồi trước quạt gió cho xua đi tà khí, tôi ăn cơm tối. Tắm rồi cảm giácthật sảng khoái, ngày nay lăn lộn ngoài đường lang thang gió bụi làm tôi mệt lả người, đã thế về nhà còn thí võ mồm với Ngọc Trai và kết cục tôi vẫn là đứa bại trận, đường nào cũng tới La Mã hết! Đồ ngon thì đã bịanh tôi “lưỡm” sạch, chỉ còn chút tép rang và mớ rau xào teo tóp. Thởdài một tiếng, tôi xúc một muỗng cơm cho vào mồm, nhồm nhoàm nhai nhưngmùi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




