watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4962 Lượt

từ trên cao bay xuống đất? Không! Đó chỉ là mớ giả thuyết vớ vẩn mà tôi đưa ra, thực chất anh tôi chẳng làm gì hạnh hạ nó ngoài việc nở nụcười hiền như cha sứ trong nhà thờ và đưa tay vuốt ve âu yếm nó thôi.

Như cảm nhận đuợc điều gì đó bất ổn đang xảy ra, Haba từ từ mở mắt. Nóbật tung ổ chăn vì thất kinh khi nhìn thấy Ngọc Trai lù lù trước mặt mànó còn chưa kịp “Méo” lên một tiếng nào. Haba lùi lùi ra đằng sau, vàisợi ria mép cũng run rẩy theo cơ thể nó, kiểu như muốn nói với Ngọc Trai rằng: “Xin đừng đến đây.”

Ngọc Trai không ừ hử gì, vươn tay nắm lấy chân nó và kéo lại gần anh,sau đó ôm Haba tung lên trời mấy vòng rồi cho nó lảo đảo đứng xuống đất, cầm lấy hai chân trước mà đẩy qua đẩy lại như đang khiêu vũ và xoay nóvòng vòng. Tôi đau xót gào lên:

– Hãy dừng ngay hành động ngược đãi vật nuôi nếu anh không muốn em cho anh ăn liên hoàn một trăm lẻ bảy cái tát!

Ngọc Trai vờ không nghe thấy, tiếp tục nâng nó lên như nâng gà đá, nhìn qua nhìn lại rồi nói:

– Con gà này hay nè! Lông lá mượt mà, chân thì vảy tốt, móng thì sắcbén, tiếng gáy rõ ràng, mai anh đem đi đá thì hay phải biết!

Tôi cáu quá lao đến giật lại vật cưng, không quên ném cho Ngọc Trai mộtcái nhìn bén ngót. Khổ thân con Haba, giờ nhìn nó tàn phai nhan sắc thật là đáng thương! Nónào có tội tình đâu?!

Xô anh tôi qua một bên, tôi đặt Haba mập ú trở lại vào ổ chăn, nghiêm giọng cảnh cáo:

– Em cấm anh quấy rối nó nữa. Đừng để huynh muội tương tàn! Đao kiếm vô tình, nắm đấm không có mắt!

Trước cơn thịnh nộ của tôi, Ngọc Trai dửng dưng như không. Anh chỉ trắc lưỡi vài tiếng, rồi vỗ vai tôi:

– Mày yên tâm, từ giờ trở đi anh sẽ thương yêu chăm sóc Haba nhà mình! Tuyệt đối không để nó bị ai bắt nạt. Anh hứa danh dự!

Tôi nhếch mép cười khinh bỉ. Anh thì làm quái gì có danh dự để mà đem ra hứa. Chỉ cần anh không hành xác nó te tua là tôi vui như mở cờ trongbụng rồi. Thật sự tôi không biết đằng sau câu hứa danh dự này có hàm ýsâu xa gì đây! Ai nói thì tôi tin chứ cỡ như Ngọc Trai là tôi nghi ngờghê gớm! Tôi chìa ngón tay út ra, quả quyết nói:

– Quân tử nhất ngôn, móc ngoéo làm cam kết!

– Được thôi! – Ngọc Trai gật đầu cái rụp, hào phóng móc ngoéo làm tin.

Vậy là tôi cũng yên tâm đi học, tâm hồn sảng khoái hơn được một chút. Vì lí do gì cũng được, chỉ cần Haba an toàn, chỉ cần Haba đêm đêm kê caogối ngủ cho sướng tấm thân ngọc ngà của nó là tôi đồng ý hết.Hiện tại đã là 8 giờ 40.

Ánh đèn vàng nhạt trải dài khắp con đường, xe cộ vẫn ngược xuôi giữalòng thành phố. Bầu trời đêm thật lung linh huyền ảo, với một màu đenthăm thẳm vời vợi lấp lánh anh sao bao phủ khắp nhân gian cứ tựa như một dải lụa kim tuyến uyển chuyển mềm mại được ai đó căng ra che lấp màuthanh thiên vốn có.

Không khí về đêm càng trong lành, dễ chịu. Từng cơn gió mát mơn man máitóc tôi, đùa nghịch với những hàng cây trồng dọc theo những tuyến đườngkiểu mẫu khiến bọn chúng lay động tạo nên những âm thanh xào xạc nghethật vui tai. Bỗng dưng tôi cồn cào đói bụng, chắc là do ban nãy tôi ăncơm hơi ít nên giờ này cái dạ dày mới biểu tình như vậy.

Lớp học học thêm tối nay chỉ vỏn vẹn đúng 3 người, số còn lại trốn biệttăm biệt tích. Thầy Tạo nổi trận lôi đình đòi đuổi luôn tụi nó, nhưngnhờ lớp trưởng Đặng Mạnh Hải ngồi năn nỉ ỉ ôi nên thầy mới tạm bỏ qua.Nhưng cũng nhờ thế mà tôi khỏi đụng độ bạn Đoàn Khánh Thiên, đỡ phải bịhắn giở trò ma quỷ. Kiểu sống trong lo sợ này từ đây cho tới hết năm học chắc chắn tôi sẽ bị nhồi máu cơ tim vì hắn mất thôi!

Tôi dừng xe tấp vào quán hủ tiếu ven đường, ăn cho no bụng rồi về nhàsau cũng được. Vừa mới đặt mông ngồi xuống chưa kịp làm gì cả thì đã cótiếng gọi:

– Ê! Kim Cương!

Giật mình nhìn quanh, tôi đã nhìn phải kẻ không nên nhìn. Nếu như tôigiả điên khiêng tủ lạnh được thì tôi đã làm từ lâu! Người vừa gọi tôikhông ai khác đó chính là Đoàn Khánh Thiên – cơn ác mộng kinh điển củatôi từ khi tôi bước vào B4. Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới. Phải chinhắc tiền nhắc bạc cũng như vậy thì tuyệt thật là vời! Ôi trời đất ơi,sao mà xui hết chỗ nói luôn, đi ăn cũng gặp “người quen”.

Khánh Thiên cười híp mắt, tiếp theo bưng vội tô hoành thánh cùng ly tràđá “bay” sang bàn tôi ngồi cho tình thương mến thương. Lúc này tôi chỉmuốn hầm hố đứng dậy, lật bàn và hét lên: “Đây là hành động của sự chàđạp!”. Nhưng tiếc thay, lực bất tòng tâm, tôi vẫn là không thể!

Dì chủ quán thấy có khách đến (là tôi) thì liền nhanh chân từ quầy điđến. Dáng người dì cao gầy, khuôn mặt nhuốm màu sương gió cùng với đôimắt có vài nếp nhăn. Nhưng điều tôi chú ý là nụ cười của dì rất tươi,nhìn vào cảm thấy rất thoải mái. Dì niềm nở xã giao:

– Con là bạn của bé Thiên hả? Có học hung lớp với Văn Minh không con? Dì là mẹ của Văn Minh nè! Rất vui khi được con đến quán ủng hộ.

Rồi

dì xoay vào trong nói vọng vào:

– Minh ơi rửa chén xong thì ra đây, có bạn đến chơi nè!

Tôi nhất thời ngớ người, thì ra đây là nhà của Mai Văn Minh. Vậy màtrước giờ đi ngang cả chục lần tôi cũng chẳng thèm để ý. Đúng là tráiđất tròn!

Tôi “dạ” một tiếng rồi mỉm cười. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng mà.

– Con ăn gì?

Tôi vừa định mở mồm nói “con ăn” thì Khánh Thiên đã nhanh nhảu cắt ngang:

-Bạn ăn hoành thánh đi! Hoành thánh quán dì Nga bán ngon cực luôn! Ăn đi, ăn đi mà!

Không đợi tôi đồng ý hắn quay sang dì Nga nói luôn:

– Một tô hoành thánh nha dì Nga.

Tôi gật đầu xác nhận. Không lẽ bây giờ lại nổi nóng gây gỗ với hắn? Nhưvậy thì quá mất hình tượng với người khác. Hơn nữa nghe hắn quảng cáomón đề cử bằng hai từ “ngon cực” làm dạ dày tôi cũng nhộn nhạo theo. DìNga rời đi thì Văn Minh từ trong nhà nhanh chân chạy ra, có vẻ như đãlàm xong công việc. Kéo ghế ngồi cạnh Khánh Thiên, cậu mở lời:

– Cám ơn hai bạn đã ghé quán nhà Minh nghen! Tại Minh rửa chén mới rồi nên tiếp chuyện với hai bạn hơi trễ, xin lỗi nha.

– Lỗi phải gì ở đây? Xong việc mới ngồi tám được chứ. Vớ va vớ vẩn à – Khánh Thiên vỗ vai Văn Minh, thoải mái nói.

Ngừng lại bưng ly trà đá lên uống một hơi dài, hắn nhìn tôi:

– Ủa mà bà Cương đi đâu nữa đêm nữa hôm vậy?

Tên này không biết xem đồng hồ chắc? Chưa tới 9 giờ nữa mà hắn bảo nữa đêm nữa hôm cái gì!

– Tui đi học thêm Lý. Tại đói bụng nên ghé đại quán nào đó tìm đồ ăn lót dạ, ai ngờ lại gặp bạn với Văn Minh. Mà bạn cúp học á Thiên, thầy Tạola quá trời la luôn, báo hại bọn có đi học phải ngồi nghe thay mấy bạn! – Tôi cười cười trả lời, sẵn đó mở rộng nội dung câu chuyện.

Khánh Thiên vỗ đùi kêu lên:

– Chết, tui quên mất tiêu!

– Minh không đi học thêm hả? – Tôi lại chuyển hướng sang Văn Minh.

Trước câu hỏi của tôi, cậu gãi gãi

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT