watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4961 Lượt

vị ngon dở ra sao tôi cũng hết biết. Đành mặc kệ, vì ăn để sống chứkhông phải sống để ăn. Hơn nữa con người tôi sinh ra vốn đã thánh thiện, lý nào lại giành giật với bọn người phàm mắt thịt kia. Tâm trạng tôiđang rất tệ hại!

Con Haba thấy u sầu bao quanh tôi một mảng, nó liền mon men lại gần tôi, dụi dụi đầu vào người tôi như là đang an ủi. Tôi quay sang nhìn nó,thấy cái bản mặt thỏa mãn của nó thật làm tôi muốn đấm cho vài đấm. Nóđúng là béo núc ních, càng lúc càng “phì nhiêu”, sáng nào cũng chạy sang quán cà ri của cô Năm đợi ban phát lương thực mà không vậy sao được.

“Cạch”

Có tiếng kéo ghế ngồi, tôi chẳng buồn nhìn xem là ai thì cũng biết đượcđó là ông anh quý hóa của tôi. Ngọc Trai ngồi rung đùi, làm ra vẻ mặtngạc nhiên rồi nói:

– Nhà này có thú vui nuôi heo kiểng thả rông từ khi nào vậy em gái?

Tôi bực mình không đáp, dây vào con người này chỉ có từ chết tới bị thương.

– Mai anh đem nó đi quay nghen? – Ngọc Trai lại tiếp tục hỏi.

– Nhìn ngoại hình nó giống con heo chứ thật là nó chính là con mèo! –Tôi trả lời. Một cậu trả lời không thể không ngu hơn, cũng chẳng ăn nhập gì với câu hỏi. Tôi chỉ cần nói có hoặc không là được mà. Tôi điên lênmất!

Anh tôi mỉm cười một cái, nụ cười hiền từ như nụ cười của cha sứ trongnhà thờ. thật dễ làm người khác rợn tóc gáy. Sau đó anh đưa tay ngoắcngoắc Haba, giọng hồ hởi:

– Ê hà bá, lại đây biểu coi!

Con Haba nghe anh tôi gọi nó như thế, nó nằm vật ra nhắm dìm mắt lạikhông thèm để ý. Thái độ của nó làm tôi rất hài lòng, đến cả con mèocũng không muốn lại gần thì đủ để chứng minh là anh tôi đem đi vứt làvừa. Hết xài rồi! Tự biết thân biết phận mà nhảy lầu tự sát đi bạn ơi!

– Hà bá, lì không nghe hả mày? – Ngọc Trai kiên nhẫnvẫy gọi nó.

Lúc này nó từ từ ngồi dậy, kêu “miao” một tiếng rồi lật đật chuồn đếnchỗ anh tôi. Ô hay, nó phản chủ! Đồ phản bội! Tôi âm thầm chử-i rủa. Nódám bỏ tôi để đến với kẻ thù không bận quần chung của tôi! À nhầm, không đội trời chung. Nó chán sống là cái chắc!!! Tôi gào thét nội tâm, và dự định lát nữa sẽ tẩn nó một trận nên thân với cái tội bất trung với chủ. Dù tôi đang nổi trận lôi đình, nhưng nó vẫn mảy may không quan tâm, lại còn sà vào lòng anh tôi, điệu bộ rất đáng yêu. Tôi tiu nghỉu nhìn nó,Ngọc Trai cười gian xảo nhìn tôi. Cái gì của Kim Cương này cũng đều bịcướp đoạt! Cái gì cũng bị cướp đoạt. . .

Cùng lúc đó, Haba vươn hai chân, và …

“Méo!!!!”

Nó kêu lên giận dữ, dùng miêu trảo cào anh tôi chỉ trong chớp nhoáng.Cánh tay anh tôi hằn đỏ, vùng bụng cỡ chừng 6 -7 vết cào. Kiệt tác mangđầy tính thẩm mĩ của Haba. Sau khi trả thù xong, nó nhanh chóng lủi đichỗ khác. Nó phóng ra ngoài rồi leo lên nóc nhà. Ha ha, khá lắm khá lắm! Đây gọi là “miêu kế”, cho anh tôi chừa tật bắt nạt động vật, tôi cũnghả hê được phần nào. Ôi sao mà tâm trạng tôi lúc này lại phơi phới nhưcờ bay trước gió thế?

Giữa bầu trời đêm lung linh huyền ảo, tôi nghe thấy tiếng anh tôi gàolên thảm thiết, vừa than vãn vừa muốn trừng trị nó, đại khái là đòi trói nó quăng xuống sông. Tôi nhếch mép cười ruồi, lòng thầm nghĩ: “Anh cứnằm mơ đi anh trai à, Haba giờ này đang hẹn hò với con Xù xinh gái nhàhàng xóm ở trên nóc nhà rồi, cứ kêu gào cho khản cổ đi! Ha ha ha!”

Tấm rèm in hình hoa lá sặc sỡ treo nơi cửa sổ bị gió thổi tung bay, lộ rakhoảng trời trong xanh không gợn mây ngoài kia. Đứa điên nào có mắt nhưmù, lựa tấm rèm xấu hết chỗ chê. Đáng lẽ phòng học phải chọn màu sắc hòa nhã một chút, chứ có đâu nhìn qua nhìn lại nơi nào cũng đau cả mắt.Đồng hồ treo tường màu hồng phấn, lại còn hình Hello Kitty nữa mới ghê.Khăn trải bàn màu vàng, cũng hoa lá cỏ cây chằng chịt không kém gì rèmcửa. Trên tường thì dán hình trái tim màu đỏ, xung quanh là mấy cái câylá xanh cách điệu hình thù quái lạ, Khiếp! Mua đâu mớ sticker nhìn kinhdị thế này. Phía trên bảng thì giăng dây kim tuyến một hàng ngang. Ở bậu cửa thì có vài chậu cây cảnh nhỏ, nếu trồng dây leo thì bọn nó trồng lá trầu không. Cái lớp so với gánh hát cũng không sai biệt là mấy. Hay nói đúng hơn là lớp mẫu giáo của mấy em nhỏ ngây thơ. Giá như đặt vài conthú nhún vào trong này thì lại càng thêm tuyệt diệu.

Lớp tôi vừa kiểm tra toán một tiết xong. Trong khi ai ai cũng hì hụi làm bài thì Khánh Thiên đã đứng dậy nộp bài trước 10 phút, có nghĩa làThiên chỉ làm 4 bài tập trong vòng 35 phút. Tốc độ nhanh hơn cả Thịnhgiáo sư. Hầu hết mọi thành viên trong lớp đều dùng ánh mắt long lanhngưỡng mộ nhìn hắn ta, có vài đứa cảm thán sao mà Thiên lại học hành cao siêu đến thế! Tôi cũng không ngoại lệ, tôi phải đưa tay che mắt lạitrước hào quang chói lóa rạng ngời đang phát ra từ Thiên, hắn đúng làthánh sống! Trước quang cảnh được quần chúng nhân dân bày tỏ sự kính nểbội phục, Thiên vênh mặt mỉm cười và phất tay như hàm ý rằng: “Chuyệnnhỏ thôi, mấy chú đừng quá xúc động! Anh tài giỏi đó giờ rồi!”. Nhìn màtôi muốn tháo giày phang vào mặt hắn hết sức!

Thời tiết vào tháng 9 cũng khá mát mẻ, nói chung dễ gây ngủ với nhữngđứa lười nhác như tôi. Đang giờ ra chơi, tôi cũng xuống căn tin tìm đồăn sáng lót dạ. Cũng mừng là hắn bị mấy đứa trong lớp rủ rê chơi bóngchuyền dưới sân nên tôi cũng an tâm phần nào, đỡ mất công nghĩ kế sáchđối phó với hắn. Tôi có rủ Hà theo cùng, nhưng bạn ấy đã ăn sáng rồi nên từ chối. Cùng lúc đó thì Trạng Nguyên từ xa chạy lại cặp vai tôi, bảolà đi chung cho vui. Thêm bạn bớt thù, có gì phải ngại chứ? Tôi gật đầungay, khuyến mãi thêm nụ cười bẽn lẽn. Trạng Nguyên nhìn tôi rồi nói:

– Bạn là người có cái tên rất ngộ nghĩnh đó!

Ngộ nghĩnh? Đây có thể xem là lời khen không? Dù sao thì ngộ nghĩnh nghe xuôi tai hơn là quái dị, tạm chấp nhận vậy. Mà tên bạn ấy cũng kém cạnh gì tôi? Trạng Nguyên? Nói chung kẻ tám lạng thì người cũng nữa cân, lớp này tụ hợp toàn những con người đặc biệt, từ cái tên đến tính cách.Trời ơi, tôi thích được làm người bình thường và tôi muốn được làm người bình thường.

Tôi còn chưa trả lời “ừ cám ơn” thì đã nghe một tiếng

“Bốp”

Trước khi mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất, tôi còn kịp nghe thấytiếng âm thanh va chạm vang lên và cảm giác choáng váng đầu óc, máu nóng đang rần rần trên mặt tôi. Tôi nhìn thấy một mảng tối đen, không gianxoay vòng vòng và dường như lấp lánh đâu đây là những ánh sao. TrạngNguyên rú lên:

– Ôi Kim Cương!!!

Tôi nhíu mày, cố gắng căng mắt ra xem cái
một buổi học thêm Lý.

Lúc tôi tắm xong cũng là lúc Ngọc Trai trở về. Anh từ nhà trước chạy ranhà sau với tốc độ xé gió, nhắm đến ổ chăn của Haba mà nhào tới. Trờiđất ơi! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh tôi đè lên người con Haba với phongcách

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT