|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
ăn nhưng ông anhNgọc Trai quý hóa vừa nghe tôi đề cập tới việc này là anh liền xua taylia lịa, dùng gương mặt căng thẳng mà từ chối tôi với giọng điệu như thể sắp bị hành huyết.
“Anh van mày, đừng mà em gái ơi! Đợt rồi nồi cơm sống chín lẫn lộn vớimớ thức ăn tưởng chừng như không phải cho người đã giúp anh gặp Tào Tháo sư huynh một ngày một đêm. Mày còn nhớ cái miếng thịt ngoài chín trongsống không? Nó còn có cả máu! Vậy mà khi anh phát hiện ra thì anh đã ănhết một nữa, còn gì cay đắng bằng?”.
Lúc ấy tôi đứng im nghe anh tôi trình bày nỗi uất ức mà muốn độn thổ vì xấu hổ. Tôi thật sự quá tệ!
“Thôi đi Cương ạ! Anh thương mày học hành gian khổ nên mày khỏi vào bếpđâu, anh là anh thích ăn mì gói hơn, còn không ấy thì anh và mày dắtnhau đi ăn tiệm là ổn hết! Nữ công gia chánh mày quá xuất sắc rồi, anhthật sự khâm phục! Mày chỉ nên trổ tài vào những dịp nhà có khách đếnthôi.”
Tôi lau đi mồ hôi trên trán, ra hiệu cho Ngọc Trai đừng nói nữa. Nghemột hồi tôi chỉ sợ mình nhồi máu cơ tim mà chết vì xấu hổ. Lúc ấy chúngtôi mới mỗi người một hướng tự tìm cái ăn. Vậy là tan học, tôi ghé đếnquán cơm Hạnh Phúc mà tôi vô tình thấy ven đường. Hà cũng theo tôi vàotrong, nhưng không ngồi bàn mà đi thẳng lên lầu. Tôi cũng lấy làm lạ.
Mãi cho đến khi Hà bưng đồ ăn ra thì tôi mới biết bạn ấy là con gái củabà chủ quán cơm, vậy mà tôi cứ nghĩ người ta đi theo tôi với mục đích mờ ám nên khi đạp xe chốc chốc tôi lại cứ quay đầu nhìn ra sau. Trước hành động của tôi thì Hà chỉ cười cười, làm tôi càng nghi ngờ bạn ấy. Vàkhúc mắc được giải thích khi tôi và Hà cùng nhau ngồi trò chuyện. Hà bảo rất ấn tượng với cái tên của tôi. Tôi cũng bị ấn tượng bởi cái vẻ mộcmạc của Hà, vậy là chúng tôi đã thân hơn một chút. Ờ ha ha, ít ra thìtôi cũng đã loại bỏ được hai mối nguy hiểm trong động nhện. Xem như là ở hiền gặp lành vậy!
Hiện tại đã là 4 giờ. Trời chiều nhạt nắng, tôi ngồi nghĩ ngợi vẩn vơ trongkhi chờ Ngọc Thi đến chỗ hẹn. Địa điểm tôi chọn là cà phê vỉa hè, vì tôi thấy giữa một không gian tươi đẹp thế này với bầu trời nhạt nắng mênhmông và thời tiết mát mẻ thì cà phê vỉa hè là tuyệt nhất. Ngồi nơi nàyvừa ngắm trời, ngắm mây, ngắm dòng người qua lại cũng là một thú vui.
“Két!!!”
– Ê Kim Cương, chờ tao lâu chưa?
Ngọc Thi phanh xe lại, sau đó đá cán chổi và lật đật chạy đến phía tôi.Chưa thấy người thì đã nghe tiếng, không cần nhìn tôi cũng biết là nó.Vì cái chất giọng oang oang đặc trưng kia tôi không tài nào lẫn được.
– Chắc cũng gần 15 phút – Tôi nhìn đồng hồ rồi trả lời – Tao cam vắt, mày uống gì kêu đi!
Cô nhân viên lúi húi ghi vào sổ tay rồi trở vào quầy pha chế. Lát sauquay ra và cô đặt xuống bàn một ly cam vắt, một ly dâu sữa. Tôi và nóvừa nhấm nháp hương vị ngon ngọt của thức uống, vừa tám đủ thứ chuyệntrên đời. Tôi kể cho nó nghe những việc xảy ra lúc tôi chuyển vào lớp11B4. Đại khái là việc lớp tôi bầu lớp trưởng, bạn Đặng Mạnh Hải đượcKhánh Thiên nhiệt tình đề cử. Tôi cá là hắn có ý đồ xấu xa gì đó mànhất thời tôi chưa mò ra được. Và nhiều chuyện linh tinh khác. Trong khi tôi trưng bản mặt căng thẳng ra cho hợp với câu chuyện thì nó lại bật cườicó vẻ rất thích thú. Tôi méo mặt nhìn nó, có gì thú vị đâu mà nó lạicười vui thế chứ?
– Lớp mày như vậy mới đúng là đời học sinh, chứ như bên tao thì nghiêmkhắc lắm, muốn đùa giỡn cũng không đứa nào hưởng ứng đâu! Bài vở lạinhiều, như mày là vui mà còn kêu ca gì? – Nó khuấy khuấy ly nước, cườinhe răng mà nói với tôi.
Thở dài một tiếng, tôi lại lắc lắc đầu. Đúng là sống ở môi trường khác nhau cũng dẫn đến việc suy nghĩ khác nhau.
– Mượn chỗ ngồi chút coi!
Một giọng nói đột ngột cắt ngang cuộc trò chuyện, tôi và Ngọc Thi cùngquay sang nhìn. Không ai khác đó chính là Lý Minh Thư. Tôi rất ngạcnhiên khi thấy Minh Thư đứng trước mặt tôi. Cậu ta mặc chiếc áo phôngmàu xanh dương, quần bó đen và mang giày allstar, trên cổ tay là vàichiếc vòng đủ màu sắc. Tôi còn chưa đồng ý thì cậu ta đã đặt giỏ xáchxuống, thản nhiên kéo ghế ngồi. Ờ hơ, thái độ này là gì đây? Chắc là chỉ hỏi cho có lệ chứ việc tôi đồng ý hay không đồng ý cũng chẳng làm cậuta vướng bận hay để tâm.
– Có việc gì hả Minh Thư? – Tôi hỏi.
– Cũng không có gì, chỉ là cà phê một mình buồn quá nên tìm hội ngồi chung thôi!
Cậu ta trả lời, không thèm nhìn mặt tôi mà chỉ chăm chú soi gương, thỉnh thoảng lại vuốt vuốt mái tóc. Tôi thấy Minh Thư không phải là kẻ rảnhrỗi như vậy, ngồi chung với một con bé như tôi có gì hay ho chứ? Hơn nữa cậu ta còn có ác cảm với tôi từ hôm nọ, nên sự việc lần này không đượcbình thường cho lắm. Ngọc Thi khều khều tay tôi, nhỏ giọng hỏi:
– Ai vậy mày?
Tôi thì thào đáp lại:
– Thành viên trong lớp tao.
Minh Thư có lẽ nghe cuộc đối thoại giữa hai chúng tôi, nhưng cũng khôngbuồn góp chuyện. Cậu chớp mắt vài cái, rồi cất cái gương vào giỏ xách.Chị nhân viên tiến lại chờ gọi nước, Minh Thư gọi cà phê sữa. Cậu ta còn nói thêm là bỏ ít cà phê thôi, uống đắng không quen. Tôi nghe mà cứtưởng người đang nói là một cô tiểu thư đỏng đảnh nào đấy.
– Thật ra tui hết ghét bạn rồi – Minh Thư xoay người đối diện với tôi,nói tiếp – Mấy ngày nay tui thấy Gia Hưng đâu có để ý tới bạn, mà bạncũng biết điều tránh xa Gia Hưng. Hơn nữa nhan sắc bạn quá tầm thường,cho nên tui duyệt! Từ giờ bạn được phép làm bạn của tui.
Đang ngồi uống nước mà tôi thiếu chút nữa phun ra khi nghe Minh Thư giải đáp thắc mắc, cũng may là kềm lại được. Sét đánh ngang tai! Nghĩ sao mà nói tôi
thậm tệ tới cỡ đó vậy trời? Vừa xấu xí vừa không được người tađể ý? Tôi chỉ còn nước đem đi vứt bỏ! Hơn nữa cách lựa chọn bạn bè củaMinh Thư đều thuộc tiêu chuẩn hiếm, mà tôi lại lọt vào mắt xanh của cậuấy. Cái này nên gọi là phúc hay họa đây? Khẽ đưa mắt nhìn sang Ngọc Thi, tôi thấy bản mặt nó đông cứng như sáp, khóe môi giật giật vài cái, phản ứng kia đủ để tôi biết cơ thể nó đã mất liên kết với ý thức rồi. Đưatay vỗ vỗ vai Ngọc Thi như trấn an, tôi cũng còn có hàm ý bảo rằngchuyện này là chuyện bình thường thôi, đâu phải lần đầu thấy tình yêukhác giới.
Minh Thư ngồi nhìn ra đường, đôi mắt mang theo sự mong chờ vô hạn. Tôithật sự không đoán được cậu ta đang nghĩ gì và ngồi đây nhằm mục đíchgì. Tôi cũng chẳng buồn hỏi, không khéo cậu ta lại nói tôi nhiều chuyệnnhiều vãn. Việc Minh Thư xuất hiện làm cho bầu không khí nơi này trở nên ngột ngạt hơn, bao nhiêu chủ đề mà tôi và Ngọc Thi vốn định đem ra támđều tan tác hết. Hai đứa tôi ngồi nhìn nhau gượng gạo không nói câu nàonhư thể bạn trai dắt bạn gái đến ra mắt gia đình và cô bạn gái vẫn còn e ngại. Tầm 10 phút sau, tôi thấy Phạm Gia Hưng đi ngang qua đây, gã mặcbộ đồ đá banh, tay chân mồ hôi nhễ nhại. Lúc này đầu óc tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




