watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11193 Lượt

bắt đầu làm phẫu thuật ghép thận rồi… không biết có nguy hiểm gì trong quá trình phẫu thuật không… cậu thật không lo lắng chút nào sao?”.

“ Hạ Mạt… mình biết… cuộc phẫu thuật không đơn giản tí nào cả, đúng không?… Mình đã thấy vẻ mặt của cậu khi nói chuyện với bác sĩ Trịnh rồi, tuy cậu không nói gì với mình cả, nhưng… sẽ có nguy hiểm xảy ra trong quá trình phẫu thuật đúng không?”

Càng nghĩ càng lo, Trân Ân cuối cùng cũng không thể ngồi yên thêm được nữa. Trân Ân cẩn thận sao cho gió bên ngoài cửa sổ không lọt tới chỗ Doãn Hạ Mạt đang nằm bất động cô căng thẳng nhìn về phía đầu hành lang xa xa đằng kia là cửa phòng phẫu thuật.

Một nhóm các bác sĩ, y tá đi ngang qua trước mặt Trân Ân.

Trong số này, Trân Ân gần như đã quen mặt, chỉ có một vài người đặc biệt được mời từ nước ngoài đến tham gia ca phẫu thuật này. Bác sĩ Trịnh đã vào trong phòng phẫu thuật, gương mặt bà có vẻ rất nghiêm trọng khiến lòng Trân Ân đột nhiên như bị siết chặt.

Một lúc sau.

Âu Thần nằm trên băng ca được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Doãn Trừng cũng nằm im lìm được các y tá đẩy vào sau.

Cửa phòng phẫu thuật khép lại.

Trân Ân cắn chặt môi, ngơ ngác nhìn về phía phòng phẫu thuật ở đầu hành lang, tim cô đập thình thịch, thình thịch. Trân Ân không nhìn được quay đầu lại nhìn Hạ Mạt đang trong phòng, Hạ Mạt mê man trong cơn sốt cao hình như đang cảm nhận được không khí căng thẳng của ca phẫu thuật, cơ thể Hạ Mạt chốc chốc lại run rẩy, vật vã.

Ông trời ơi, hãy phù hộ cho ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ.

Trân Ân chắp tay trước ngực, ra sức cầu nguyện!

Thêm lần nữa từ cơn mê bừng tỉnh lại, Lạc Hi xanh xao kiệt quệ vẫn ra sức giãy giụa đòi bước xuống giường, bác sĩ và y tá muốn anh nằm yên, họ nói với anh rằng tình hình sức khỏe của anh đang rất tệ, cần nghỉ ngơi thêm ít nhất vài ngày nữa mới có thể đặt chân xuống giường được.

Nhưng Lạc Hi chẳng nghe thấy gì cả, đầu anh rầm rầm hỗn tạp âm thanh, những từ ngữ như đổi thận, giao dịch, hôn nhân từ đâu bỗng đột ngột xuất hiện khiến anh phát điên lên!

“Tôi muốn… đi gặp cô ấy…”

Trong những tiếng gọi sợ hãi của mấy cô y tá, Lạc Hi giằng co đưa tay giật ống truyền dịch, anh cảm thấy mặt mày xây xẩm, anh nhắm nghiền mắt lại, kiệt quệ, trời đất tối sầm lại, gom chút sức tàn lực kiệt trên đôi chân, Lạc Hi cố gắng gượng hướng ra phía cửa phòng bệnh mà chạy.

Khiết Ni hoảng loạn đỡ lấy Lạc Hi, bằng những nỗ lực cuối cùng, cô cố thử khuyên ngăn anh, “Vài ngày nữa hãy đi thăm chị Hạ Mạt, anh bây giờ… có thể sẽ làm chị ấy sợ đấy… chi bằng hãy đợi đến khi sức khỏe hồi phục một chút đã…”

Anh muốn gặp Hạ Mạt!

Anh muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Ý nghĩ này làm Lạc Hi như muốn phát điên, không, một giây anh cũng không được ở lại, anh phải đi tìm cô ấy, anh cần phải hỏi cho ra lẽ!

Ý chí mạnh mẽ ấy giúp Lạc Hi có được sức mạnh kinh người gạt đôi tay Khiết Ni ra, từng cơn choáng váng suy nhược, thân thể yếu đuối rã rời, Lạc Hi nắm đấm cửa lạnh băng gắng gượng hết mình mở cánh cửa ra!

Ngoài cửa là một chiếc xe lăn trống.

“Em đưa anh đi.”

Thẩm Tường đang đứng ngoài cửa, tay vịn lên thành xa lăn, giọng nói lạnh tanh.

“Nhưng, chị Thẩm… sức khỏe của anh ấy…”

Khiết Ni kinh hãi nhìn Thẩm Tường.

“Không cho anh ấy đi, có lẽ anh ấy lại chết lần nữa.”

***

Hình như đang bị sốt cao.

Loáng thoáng có vài bóng người lờ mờ, có vài âm thanh mông lung, nhưng khi Doãn Hạ Mạt đưa tay muốn nắm lấy, những hình ảnh và âm thanh ấy lại vỡ tan tành như bong bóng nước. Những bóng người và những âm thanh ấy cứ như đang đùa cợt cô, bất luận cô có chạy thục mạng đi tìm trong khắp trời bão lửa cũng chẳng lần nào tóm được vật gì, nhưng cứ mỗi khi cô muốn bỏ cuộc thì những bóng người và âm thanh ấy lại lượn lờ vây quanh cô, mấp máy lấp lửng nói những điều gì đó, hình như rất quan trọng, nhưng bất luận thế nào cô cũng không thể nghe được…

Trên giường bệnh.

Doãn Hạ Mạt run rẩy cựa mình, những giọt mồ hôi nhỏ li ti bắt đầu rịn ra trên trán, ngón tay chốc nắm chặt chốc thả lỏng, lồng ngực ngày càng phập phồng dữ dội.

Trân Ân không hề để ý đến những biến đổi của Hạ Mạt, cô đứng ngoài cửa phòng lo lắng, ánh mắt chăm chăm hướng về phía phòng phẫu thuật nơi đầu dãy hành lang.

Ca phẫn thuật đã tiến hành được một khoảng thời gian rất dài, cửa chưa mở, cũng chưa có vị bác sĩ hay y tá nào bước ra. Vậy… vậy có nghĩa là ca phẫu thuật đang được tiến hành thuận lợi chứ? Trân Ân bước tới bước lui một cách lo lắng, cô cúi đầu lẩm nhẩm cầu khấn một cách căng thẳng, ông trời ơi, ông trời hãy cho ca phẫu thuật được hoàn thành thuận lợi.

Đột nhiên.

Cửa phòng phẫu thuật bật mở!

Trân Ân nín thở sợ hãi!

Chỉ thấy một cô y tá hớt ha hớt hải chạy ra khỏi phòng, vẻ mặt nghiêm trọng dễ khiến người ta lo lắng bất an! Trân Ân còn nhớ, đó là cô y tá đã đi vào phòng phẫu thuật cùng với nhóm các bác sĩ tiến hành mổ cho Tiểu Trừng!

Trong phòng mổ, âm thanh vang vọng của những dụng cụ mổ trở nên gấp rút hơn, máy theo dõi điện tim liên tục phát ra những âm thanh cảnh báo chói tai! Sắc mặt Doãn Trừng lịm trong cơn mê cứ trắng bệch như tờ giấy, bác sĩ trưởng kíp mổ xoay mặt nhìn vào màn hình theo dõi, ông nhíu mày tăng tốc công việc trên tay.

“Huyết áp 70-40!”

Bác sĩ giám sát huyết áp nói giọng khẩn trương!

“60-30!”

“50-20!”

“Huyết áp giảm liên tục!”

Không khí bỗng như ngưng lại, tất cả bác sĩ ngừng dao mổ, cô y tá lau giúp những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cho vị bác sĩ trưởng kíp mổ, ông cũng dừng công việc đang tiến hành, căng thẳng ra lệnh:

“Tiêm kích tố tuyến thượng thận.”

Khi cô y tá hớt hải trở về phòng mổ cùng một bác sĩ khác Trân Ân chưa từng gặp, Trân Ân vội vã chạy ra ngoài phòng bệnh của Hạ Mạt! Cô chả có gì phải giữ kẽ nữa, tâm trí cô bây giờ đang chứa đầy những mối lo ngại đáng sợ, cô vội ngăn cô y tá lại, hoảng hốt hỏi luôn:

“Ca phẫn thuật sao rồi? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?!”

“Bệnh nhân đang có những triệu chứng khác thường, chúng tôi đang cố hết sức, xin cô hãy tránh đường!” Nói rồi, cô y tá theo bước bác sĩ chạy ngay vào phòng mổ, chỉ còn lại một mình Trân Ân hãi hùng đứng đó, nỗi sợ khiến thân người cô rung lên từng chập!

Tiểu Trừng…

Tiểu Trừng…

“Huyết áp 45-15!”

“Tiếp tục tiêm kích tuyến thượng thận vào tĩnh mạch chủ!”

“Huyết áp 40-10!”

“Tăng liều lượng!”

Trong phòng mổ trắng toát, các bác sĩ đang khẩn trương xử lý tình hình khẩn cấp, Doãn Trừng im lìm nằm trên bàn mổ, sắc mặt trắng tựa bức tường.

“Tiểu Trừng!!!…”

Thân người Doãn Hạ Mạt bỗng dưng giật mạnh trong hơi thở gấp gáp và vật vã trong cơn ác mộng kinh hoàng! Mồ hôi trên trán Doãn Hạ Mạt đổ ra như tắm, khắp người cô như vừa lao ra từ nước buốt giá, cô lóng ngóng ngồi bật dậy, những cảnh đáng sợ trong mơ hiện ra và trong thoáng chốc cô không biết mình đang ở đâu! Trong nền trời rực lửa, toàn thân Tiểu Trừng cứ dần trở nên trong suốt, bất luận cô cố đưa tay ra với thế nào cũng không tới như thể Tiểu Trừng đang nói lời từ biệt cô…

“Tiểu Trừng…”

Hình ảnh xung quanh khiến Doãn Hạ Mạt dần nhận ra đây là phòng bệnh, nhưng trong phòng lại trống trơn không một bóng người, và đây cũng không phải phòng bệnh của Tiểu Trừng! Sao cô lại ở trong này? Trong thoáng giây, những hồi ức vụn vặt và những hình ảnh mờ ảo lần lượt ẩn hiện trong đầu, nhưng cô cũng chẳng có thời gian để nghĩ, nỗi khiếp sợ ép chặt đến nghẹt thở, cô chỉ muốn nhìn ngay thấy Tiểu Trừng! Cô phải nhìn thấy một Tiểu Trừng lành lặn và khỏe mạnh!

Đối chân yếu ớt bất lực.

Doãn Hạ Mạt bổ nhào xuống đất!

Cổ tay vướng víu đau rát, Doãn Hạ Mạt giựt phắt đầu kim ống truyền dịch, gắng sức đứng dậy và chạy ra ngoài, trước mắt từng mảng tối sầm, thân người cô như thế đang bị từng cơn gió lạnh buốt thổi tạt sau khi đã ướt sũng nước mưa. Dò dẫm theo vách tường, Doãn Hạ Mạt loạng choạng lần bước trên dãy hành lang hun hút, chẳng biết đây là tầng thứ bao nhiêu, cô chỉ biết dựa vào trực giác mà tiến về phía thang máy nơi đầu dãy hành lang.

Trân Ân sợ hãi ngồi trên băng ghế bên ngoài phòng phẫu thuật, cô tự ôm chặt lấy mình, tự khống chế cơ thể trước những cơn run bần bặt, “triệu chứng khác thường” là sao? Liệu có phải Tiểu Trừng đang lâm nguy? Tiểu Trừng… Tiểu Trừng…

Trân Ân bật khóc thành những tiếng nhỏ.

Sau đó, tiếng khóc ngày càng đau đớn, cô thật vô dụng, chuyện gì cũng không giúp được, cô chỉ biết liên tục tự dằn vặt mình, nếu cô không ăn nói lung tung thì chắc ca phẫu thuật của Doãn Trừng đã thành công mỹ mãn cách đây vài ngày rồi…

“Cậu… sao lại khóc…”

Trên hành lang bệnh viện, một âm thanh yếu ớt khẽ vang lên.

Trân Ân toát mồ hôi hột mà không dám tin vào tai mình nữa, cô hoảng hốt ngoảnh đầu lại, dáng người thấp thoáng dưới nắng chiều kia yếu ớt nhợt nhạt gần như là trong suốt, khuôn mặt trắng bệch, bờ môi khô nứt nẻ, dáng người đang đứng đó như một chiếc bóng huyền ảo, ánh mắt cô độc nhìn vào cô chằm chằm, trong đôi mắt là những tia sáng yếu ớt

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT