watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11165 Lượt

gió như những cơn ác mộng ập đến khiến cô không chịu đựng nổi thì cô mới hiểu ra rằng hạnh phúc mà cô có được khi dựa dẫm vào người khác rút cục chỉ như lâu đài trên cát, trong phúc chốc nó sẽ ầm ầm sụp đổ.

“Cô Doãn, thiếu gia đang ở phòng khách đợi cô.”

Chiếc xe Lincoln dừng lại trong khu vườn biệt thự, quản gia Thẩm mở cửa xe cho cô.

Cô ngẩng đầu nhìn quanh.

Tòa nhà xây dựng theo kiến trúc kiểu châu Âu ba tầng màu trắng, đồ sộ, trang trọng, cho dù bây giờ đã là mùa thu nhưng bãi cỏ trong vườn vẫn được chăm sóc xanh tốt. Chiếc bàn tròn màu trắng vẫn được đặt ở chỗ cũ, bể bơi ngoài trời ở đằng xa lóng lánh màu xanh da trời, Hạ Mạt cũng đã biết còn có một bể bơi nữa ở trong nhà, Âu Thần lúc nhỏ chỉ thích bơi trong đó.

Thời gian như dừng lại.

Đã sáu năm Hạ mạt không đến, ở đây vẫn giống như ngày xưa, giống như từ trước tới giờ chưa từng xảy ra nhiều chuyện đến thế, dường như nơi đây mãi mãi dừng lại ở thời niên thiếu của cô và Âu Thần.

Hạ Mạt bước vào phòng khách.

Âu Thần đang ngồi trên chiếc sofa màu da bò được làm từ gỗ hồ đào, đối diện anh là người đàn ông người Pháp, cô người hầu đang rót cà phê cho hai người, mùi cà phê thơm phảng phất trong căn phòng. Nghe thấy tiếng bước chân, Âu Thần quay đầu nhìn cô với ánh mắt sâu lắng. Anh đứng dậy đi về phía Hạ Mạt, ôm nhẹ vai cô rồi dẫn cô đến trước mặt người đàn ông đó.

“Hạ Mạt, đây là cha anh, ông Robert Mesmer.” Nghe lời giới thiệu của Âu Thần, Doãn Hạ Mạt ngây người ngạc nhiên nhìn người đàn ông Pháp đã đứng dậy ngay bên cạnh mình. Đây là lần đầu tiên cô gặp bố Âu Thần, từ ngày quen biết Âu Thần, cậu chưa bao giờ kể về bố mẹ của mình, còn cô thì cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy phim ảnh hay tranh tượng gì của bố mẹ anh.

Doãn Hạ Mạt lễ phép mỉm cười khẽ nói:

“Rất vinh hạnh được gặp bác.”

Ông Robert nhìn khoảng chừng năm mươi tuổi, cặp mắt xanh biếc, phong độ chững chạc, ở ông là sự kết hợp kỳ diệu giữa sự gò bó của giới thượng lưu và sự lãng mạn của người đàn ông Pháp. Âu Thần không hề giống cha mình, có lẽ anh giống mẹ hơn.

“Cha! Đây là Doãn Hạ Mạt, người sắp kết hôn với con.” Âu Thần nhẹ nhàng ôm lấy vai cô, dùng tiếng Trung Quốc mẹ đẻ giới thiệu.

Ông Robert nắm lấy tay Doãn Hạ Mạt, một nụ hôn xã giao được đặt lên mu bàn tay cô. Tiếng Trung Quốc của ông không lưu loát lắm, ông nhìn cô và nói:

“Quả nhiên là một cô gái xinh đẹp thanh tú.”

“Bác quá khen rồi ạ.”

Tâm trạng Hạ Mạt rối bời. Vào thời khắc được giới thiệu với cha Âu Thần, cô chợt cảm thấy như vừa tỉnh mộng. Cô và Âu Thần thật sự sắp phải kết hôn rồi, chính là vào cuối tháng này, sau sáu ngày nữa cô sẽ chính thức trở thành vợ của Âu Thần.

“Cha chúc các con có một cuộc hôn nhân hạnh phúc”, ông Robert nhìn sang Âu Thần, “Ocean, cho dù mẹ con đang ở trên thiên đường, bà ấy cũng sẽ rất hạnh phúc về cuộc hôn nhân này”.

“Con cảm ơn cha.”

“Trước khi hôn lễ kết thúc, cha sẽ ở lại thành phố này, tại biệt thự ngoại ô, nếu có gì cần cha giúp đỡ, hãy nói với cha.”

“Cha có thể ở lại đây…” Âu Thần nhìn cha.

“Không được, như thế sẽ phiền đến con.” Ông Robert đưa tay nhìn đồng hồ rồi nói, “Một người bạn đã hẹn cha uống trà, bây giờ cha phải đến chỗ hẹn rồi, ấn định thời gian cụ thể cho hôn lễ xong thì báo cho cha hay nhé”.

“Dạ, thưa cha.”

Lúc đi ngang Hạ Mạt, ông mỉm cười gật đầu chào cô, sau đó bóng dáng ông khuất dần sau cánh cửa phòng khách. Tách cà phê trên bàn vẫn còn nóng, ông thậm chí không thể ngồi lâu hơn một chút.

Doãn Hạ Mạt hơi ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn sang Âu Thần.

Âu Thần và cha anh…

Tại sao lại lịch sự và xa lạ như người ngoài thế?

Bàn tay Âu Thần như vô thức ôm chặt lấy vai cô, Âu Thần thất vọng nhìn theo cha mình đang rời khỏi như một đứa trẻ, nhưng sự thất vọng ấy không mãnh liệt, giống như anh đã quen với nó rồi. Khoảng khắc ấy đã qua, Âu Thần đã lấy lại sự bình tĩnh quen thuộc thường ngày, anh cúi đầu nói với Hạ Mạt:

“Anh có một thứ muốn cho em xem.”

***

Ánh nắng chiếu rọi qua lớp kính tủ trưng bày của tiệm áo cưới trong suốt như pha lê, bên trong trưng bày các kiểu áo cưới mỹ lệ, được tô điểm thêm vài nhánh hồng phấn, như một vương quốc ấm áp ngọt ngào.

Trên con đường đối diện tiệm áo cưới, một chiếc xe hơi màu trắng đã đậu rất lâu.

Lạc Hi thẫn thờ nhìn những đôi tình nhân ra ra vào vào tiệm áo cưới, nét mặt của họ thân mật như thế, ánh mắt nhìn nhau âu yếm, trao nhau nụ cười thắm thiết, họ như được ánh hào quan của hạnh phúc bao phủ.

Cô ấy…

Cũng như vậy chứ?

Ở cái nơi mà anh không thể nhìn thấy được, Hạ Mạt và Âu Thần cũng đang thân mật như vậy, Hạ Mạt sẽ đích thân vào bếp làm cơm cho Âu Thần, sẽ có mặt nhẹ nhàng vuốt tóc cho Âu Thần những lúc anh ta ngủ…

Lạc Hi đột nhiên nhắm nghiền đôi mắt lại!

Đau khổ khiến Lạc Hi cảm thấy trái tim mình như có hàng vạn mũi tên xuyên qua, lại có cảm giác như đang lạc trong lớp sương mù dày đặc, mờ mịt không lối thoát, không biết nên làm thế nào mới đúng. Lạc Hi rất muốn hận Hạ Mạt nhưng trong từng cơn ác mộng, anh vẫn đều cố hết sức cầu xin cô đừng bỏ đi…

Sáu ngày nữa Hạ Mạt sẽ kết hôn.

Lạc Hi cố lục lọi trong trí nhớ xem ngày hôm qua, trong đôi mắt của Hạ Mạt có hay không chút do dự và lưu luyến với anh, cho dù sự luyến tiếc ấy chỉ là mỏng manh thì có lẽ anh cũng sẽ bỏ mặc tất cả để chạy đến cầu xin cô, cho dù phải vứt bỏ lòng tự trọng, cho dù kết quả lại bị cô ấy làm tổn thương thêm lần nữa, chỉ cần có cô ấy, chỉ cần cô ấy lại có thể như lúc trước, dịu dàng ngồi cạnh anh!

Hình như…

Trong mắt cô ấy… thoáng chút u sầu…

Lạc Hi do dự cầm lấy điện thoại…

Ngón tay anh còn chưa kịp bấm số thì cửa tiệm áo cưới đối diện lại có khách từ trong đi ra, bên trong đó, chiếc áo cưới thuộc về Hạ Mạt đã không còn nữa!

Là cô ấy đã đem nó đi rồi ư…

Nỗi đau tận sâu trong trái tim anh lại càng mãnh liệt, cô ấy không thể chờ được nữa sao?! Chiếc điện thoại trong tay anh từ từ rơi xuống, đôi môi Lạc Hi nhợt nhạt cố gắng kéo ra một nụ cười gượng gạo, cũng đúng thôi, cuối cùng thì sau sáu ngày nữa, cô ấy cũng phải kết hôn.

***

Cửa phòng vừa được mở ra.

Trong phòng đặt một tấm gương lớn tranh trí bằng những hoa văn cổ điển bằng đồng gấp thành ba lớp kéo ra, tấm kính sáng choang phản chiếu ánh sáng từ nhiều góc độ khác nhau như ánh sáng của những vì sao.

Đôi mắt Doãn Hạ Mạt hoa lên.

Chiếc áo cưới trắng muốt, hoa văn kiểu cổ điển, những đường nét thon dài mềm mại, vòng hoa đội đầu được đính đầy sao sáng và hoa bách hợp, giống như nàng công chúa bước ra từ mùa xuân trong truyện cổ tích. Đứng cạnh chiếc áo cưới có mấy cô người làm, tay cầm hộp trang sức các loại và một người thợ may trong tay đang cầm thước dây, và rồi lại còn có cả Doãn Trừng đang đứng kế bên.

“Chị…”

Doãn Trừng mỉm cười gọi cô.

“Tại sao em ở đây?” Doãn Hạ Mạt ngạc nhiên hỏi. Lúc cô rời khỏi bệnh viện, rõ ràng là cậu em trai còn đang ở phòng bệnh đọc truyện tranh mà.

“Vì em không muốn nhìn thấy hình ảnh chị mặc áo cưới sau anh Âu Thần.” Doãn Trừng cười rồi nhìn về phía Âu Thần đang đứng ở phía sau cô, giữa hai người con trai này hình như đã có một cuộc thỏa thuận ngầm.

Vì sự xuất hiện của đám phóng viên ngày hôm qua, nên Hạ Mạt không thử được áo cưới, chiếc áo cũng tạm thời để lại trong cửa tiệm. Tối qua nhân lúc Hạ Mạt rời khỏi phòng bệnh, Âu Thần đã hỏi Tiểu Trừng:

“Em đã thiết kế áo cưới cho Hạ Mạt à?”

“… Vâng.”

Doãn Trừng đột nhiên cảm thấy căng thẳng trong lòng, anh Âu Thần hỏi việc này chắc là đã biết những chuyện xảy ra ở tiệm áo cưới chiều nay. Như vậy, anh Âu Thần cũng biết chị đã gặp lại anh Lạc Hi rồi sao?

“Nhưng, áo cưới trong hôn lễ anh đã sớm giao cho nhà thiết kế nổi tiếng Quý Do Mỹ rồi, áo đã may xong, ngày mai sẽ được chuyển từ Nhật về.” Âu Thần nói.

Doãn Trừng vô cùng thất vọng.

Danh tiếng của nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng Quý Do Mỹ ngay cả một người không quan tâm gì mấy đến thời trang như cậu cũng phải biết đến, chiếc áo cưới đó nhất định sẽ cực kỳ lộng lẫy.

Thấy vẻ mặt thất vọng của Doãn Trừng, Âu Thần mỉm cười và nói, “Nhưng anh quyết định sẽ dùng chiếc áo cưới do chính tay em thiết kế vào ngày hôn lễ”.

“Thật sao?” Doãn Trừng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói.

“Thật” Âu Thần gật đầu, “Còn nữa, anh sẽ mời một thợ may giỏi nhất để giúp em hoàn thành nốt những phần còn lại của chiếc áo cưới này. Nhưng anh có một điều kiện…”.

“Là gì?”

“Khi lần đầu tiên Hạ Mạt mặc áo cưới, anh muốn em ở bên cô ấy.”

Tấm màn che màu đỏ tía hoa lệ chầm chậm kéo ra.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi vào phòng qua lớp kính cửa sổ, như ánh sáng của những viên pha lê đang nhẹ nhàng chảy xuống, mặt gương phản xạ ánh sáng chiếu lên người Doãn Hạ Mạt khiến người ta cảm giác hư ảo, mơ mộng.

Âu Thần nhìn cô chăm chú.

Chiếc áo cưới trắng tinh, thuần khiết càng tôn thêm nước da trắng nõn nà của Hạ Mạt, ánh mắt cô long lanh như biển cả, vòng hoa đội đầu đính

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT