|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
hiểu.
– Có gì đâu! – Xuyến ung dung – Đây chỉ là những hình vẽ tao mới khám phá ra!
Thục chớp mắt, nghi hoặc:
– Trưa nào mày cũng ngồi đây mày mò mấy cái hình vẽ này đây hả?
– Ừ, tại tao thấy nó ngồ ngộ!
– Vậy sao mày bảo mày nhập tin?
Xuyến nhún vai:
– Thì hôm nao nhập tin xong sớm, tao lại ngồi chơi với mấy tấm hình này!
Xuyến trả lời suôn sẻ, rõ ràng, không bắt bẻ vào đâu được. Thục và Cúc Hương đưa mắt nhìn nhau, bán tín bán nghi. Nhưng không tìm ra câu nào để chất vấn thêm, cả hai đành gãi đầu đứng ngó.
Xuyến cười, giọng chế nhạo:
– Tôi đóng file này lại được chưa, thưa hai ngài thám tử?
Cúc Hương làu bàu:
– Đóng đi!
Xuyến đóng cửa sổ, thoát khỏi Windows, tắt máy và thản nhiên rút đĩa B trong ổ đĩa ra cho vào ngăn kéo.
Sau lần “bắt quả tang” hụt đó, Cúc Hương cằn nhằn Thục:
– Mày đa nghi hệt Tào Tháo! Làm con Xuyến được dịp cười vào mũi tụi mình!
Bị bạn trách, Thục không nói gì, chỉ cúi đầu ngẫm nghĩ. Một lát, nó dè dặt hỏi lại:
– Bộ mày tin con Xuyến nói thật hả?
– Còn thật với giả gì nữa! – Cúc Hương hừ mũi – Những hình vẽ hiện sờ sờ trước
mắt, ai mà không thấy!
Thục cắn môi:
– Nhưng tao nghi đó không phải là những hình vẽ thông thường như con Xuyến giải thích!
– Không là hình vẽ thông thường chứ là gì?
Thục chậm rãi đáp:
– Những hình vẽ không thể sắp ngay hàng thẳng lối như vậy được! Đó có thể là một kiểu chử tượng hình, một kiểu cổ tự nào đó!
Lập luận của Thục làm Cúc Hương tròn mắt:
– Ý mày muốn nói là con Xuyến chơi trò “mật mã”?
Thục gật đầu:
– Đại khái là vậy!
Cúc Hương vỗ vỗ trán:
– Ừ, có thể lắm! Chứ những hình vẽ đó có gì đặc sắc đâu mà trưa nào nó cũng ngồi loay hoay hàng buổi với chúng! – Đang nói, Cúc Hương chợt nhìn Thục, giọng băn khoăn – Nhưng làm sao mình khám phá ra thứ “mật mã” này được?
Thục mỉm cười:
– Tao đã có cách.
– Cách gì?
– Tao sẽ vẽ những ký hiệu đó ra giấy rồi mày đi hỏi anh Vân!
Cúc Hương sáng mắt lên:
– Ừ, hay đấy! Mày nhớ hết các hình vẽ đó không?
Thục gật gù:
– Nhớ được một số!
Nói xong, Thục lấy giấy ra vẽ lại những ký hiệu mà nó còn nhớ được.
Cúc Hương xếp tờ giấy lại, nhét vào túi xách. Buổi chiều lúc ra về, nó làm bộ lục lục tìm tìm gì đó trong ngăn bàn, đợi cho Xuyến và Thục ra trước.
Đến khi còn lại một mình, nó rảo lại chỗ Vân ngồi:
– Anh Vân ơi! Cho hỏi cái này chút!
– Gì đó Cúc Hương? Lại chuyện màn hình nữa hả?
– Màn hình đâu mà màn hình! Anh đừng có chọc quê tôi!
Vừa nói, Cúc Hương vừa chìa tờ giấy trong tay ra:
– Anh biết cái gì đây không?
Vân nhìn vào những hình vẽ:
– Biết!
Cúc Hương mừng rỡ:
– Gì vậy?
– Đây là font chữ Wingdings.
– Font chữ?
– Ừ.
Cúc Hương hồi hộp:
– Vậy anh có đọc được kiểu chữ này không?
– Không.
Câu trả lời của Vân khiến Cúc Hương thất vọng vô cùng. Nó thở dài một hơi thườn thượt:
– Anh mà không đọc được thì ai đọc cho ra?
– Có gì đâu mà đọc không ra! – Vân mỉm cười trấn an – Cô mở những files dữ liệu nào có font chữ Wingdings, chuyển tất cả qua font chữ Việt là đọc được ngay thôi chứ khó gì đâu!
– -! – Cúc Hương reo lên – Đơn giản vậy thôi hả?
– Thì vậy chứ sao! Nhưng mà nè! – Vân nheo mắt – Cô chép ở đâu ra những hình vẽ này vậy?
– Chép của một người bạn!
Cúc Hương phịa ra một câu đáp rồi vội vàng lảng mất. Nó sợ nếu cứ nấn ná, Vân dò hỏi thêm thì khốn.
Xuyến ngồi đợi trên xe, đón Cúc Hương với bộ mặt cau có:
– Mày làm gì chết dí trong đó vậy?
Cúc Hương lấp liếm:
– Tao hỏi anh Vân cái này chút!
– Chứ không phải mày lưu luyến không nỡ quit ảnh hả?
Gặp lúc khác, nghe Xuyến cà khịa kiểu đó, Cúc Hương đã ngoác miệng cự lại rồi. Nhưng đang hớn hở vì sắp lật tẩy được Xuyến, nó chỉ cười hì hì:
– Đừng nghĩ xấu bạn bè, mày!
Rồi giục Thục leo lên yên saụ nó co chân đạp lẹ.
– Mày làm gì như bị ma đuổi vậy?
Xuyến hớt hải đuổi theo, miệng hét om.
Cúc Hương đang nóng lòng tách ra khỏi Xuyến để bí mật quay trở lại công ty nên cứ nhắm mắt nhắm mũi phóng thục mạng, mặc Xuyến kêu réo om sòm phía sau.
Thục không biết kế hoạch của Cúc Hương. Nó ôm cứng eo ếch của bạn:
– Bữa nay mày làm sao vậy?
Cúc Hương thở hổn hển:
– Lát nữa mày sẽ biết!
– Biết gì?
– Bí mật của con Xuyến.
Thục vỡ lẽ:
– Anh Vân bày cách cho mày rồi hả?
– Ừ, d lắm!
Cúc Hương vừa đạp xe vừa nói chuyện với Thục nên chẳng mấy chốc Xuyến đã đuổi kịp. Nó thò tay phát lên vai Cúc Hương một cái thật mạnh:
– Con quỷ này nè! Bữa nay mày làm sao vậy?
Xuyến hỏi Cúc Hương hệt câu Thục vừa hỏi. Cúc Hương toét miệng cười:
– Tao đói bụng quá! Tính chạy lẹ về nhà lục cơm nguội!
– Trời đất! – Xuyến kêu lên – Hồi trưa mày mới ních hai cái đùi gà đây mà!
– Nhưng bây giờ nó chạy đi đâu mất rồi!
Xuyến không nghi ngờ gì Cúc Hương. Suốt đường về nhà, nó luôn miệng trêu chọc tật tham ăn của bạn.
Cúc Hương lầm lũi nghe, thỉnh thoảng giả vờ chống chế vài câu. Đợi đến khi Xuyến rẽ sang đường khác, nó kín đáo chở Thục vòng trở lại công ty Việt Anh.
Lúc này, mọi người trong công ty đã ra về gần hết. Chị tạp dịch đang quét phòng, thấy Thục và Cúc Hương lò dò đi vô, liền trố mắt ngạc nhiên:
– Mấy cô bỏ quên cái gì hả?
Cúc Hương hiền lành:
– Dạ, tụi em vô một chút rồi ra liền!
Thục không nói gì, chỉ lẽo đẽo đi theo Cúc Hương, mắt cố làm ra vẻ bình thản.
Vừa đẩy cửa phòng vi tính, Cúc Hương nhảy xổ lại chỗ làm việc của Xuyến, thò tay kéo ngăn bàn một cái “rột”:
– Đĩa nào nhớ không Thục?
– Nó cất trong đĩa B.
CÚc Hương nhăn mặt:
– Trong này có bốn, năm cái đĩa B, biết đĩa nào?
– Cái đĩa xanh xanh ấy!
Cúc Hương tìm thấy ngay chiếc đĩa B màu xanh nằm lẫn trong xấp bản đĩa toàn đen. Nó lật đật nhét chiếc đĩa “bi” mật” vào máy. Trong đĩa B của Xuyến chỉ có một
file duy nhất, tên là “Letters”.
Vừa nhìn thấy tên file, Thục đã reo lên:
– Đúng file này rồi!
– Sao mày biết?
– Letters là thư tín. Đây chính là “hộp thư mật” của con Xuyến!
Mắt Cúc Hương sáng rỡ:
– Để tao mở ra xem!
Quả nhiên khi file “Letters” được mở ra, trên màn hình lập tức xuất hiện những dãy hình vẽ lạ lùng mà hôm trước Thục và Cúc Hương đã có lần nhìn thấy.
Cúc Hương lẩm bẩm:
– Vậy là đúng nó rồi!
Thục hồi hộp:
– Giờ làm sao nữa?
– Chuyển qua font chữ Việt!
Vừa đáp, Cúc Hương vừa cậm cụi chuyển toàn bộ những hình vẽ sang font chữ Việt VNI-Times.
Chỉ trong chớp mắt, những hình vẽ kỳ quái biến mất. Thay vào đó là những hàng chữ ngay ngắn và rõ mồn một. Thục và Cúc Hương chụm đầu tò mò đọc:
– Hôm qua Xuyến bị nhức đầu phải không? Lần sau đi làm nhớ mang theo nón nhé!
– Làm gì mà sáng nay anh có vẻ buồn buồn vậy? Anh cũng không thèm nói chuyện với tôi nữa. Anh giận gì tôi phải không?
– Chà! – Cúc Hương tặc lưỡi – Hóa ra đây là tiết mục “nhỏ to tâm sự” của con Xuyến! Ghê thật!
Thục cười:
– Phía dưới mới tình kìa!
Cúc Hương lật đật đọc tiếp:
– Tôi không bao giờ giận Xuyến. Bây giờ cũng vậy và mãi mãi sau này cũng vậy.
– Anh là chúa xạo! Ai mà nói xạo khi xuống địa ngục sẽ bị quỷ sứ rút lưỡi cho coi!
Không nén được, Cúc Hương lại tủm tỉm bình luận:
– Không ngờ cô nàng Xuyến nhà mình cũng có lúc ổng ẹo chẳng thua gì mày!
Thục chun mũi:
Tao ổng ẻo hồi nào?
Cúc Hương chép miệng, nó không buồn đõi co với Thục:
– Còn anh chàng Thiếu ngó tẩm ngẩm tầm ngầm vậy ai ngờ tán gái còn giỏi hơn cả Don Juan!
Thục lại cười:
– Người ta bảo “lù đù vác cái lu chạy” kia mà!
Cúc Hương nhún vai:
– Anh chàng này không chỉ muốn vác cái lu thôi đâu! Anh ta còn muốn vác cả con Xuyến chạy nhong nhong ngoài phố nữa kìa.
Thục rụt cổ:
– Mày nói gì nghe ghê!
Cúc Hương chỉ tay vào màn hình:
– Thì mày xem đây nè! Tao nói có oan cho anh ta đâu!
Bây giờ Thục mới để ý đến hai câu “đối đáp” dưới cùng:
– Xuyến có thích đi xem kịch không?
– Kịch gì vậy? Có hay không?
Thục nhíu mày. Cuộc đối thoại đến đây bị cắt ngang nên nó không biết được Thiếu định rủ Xuyến đi xem kịch ở đâu. Nhưng điều đó đối với Thục không quan trọng bằng việc khám phá ra “hộp thư mật” của Xuyến. Hóa ra những nghi ngờ của Thục hoàn toàn chính xác. Vậy mà trước nay nó với Cúc Hương cứ ngơ ngơ ngáo ngáo, tưởng buổi trưa Xuyến ngồi nán ngoài phòng để nhập tin thật. Lại còn những “hình vẽ ngồ ngộ” nữa chứ! Sém tí nữa, nếu không cảnh giác, nó và Cúc Hương đã bị Xuyến cho vào xiếc nữa rồi! Nghĩ đến đó, Thục bất giác bật cười thành tiếng.
– Cười gì mày? – Cúc Hương liếc Thục.
– Cười
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




