watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5016 Lượt

dựng đứng cả lên. Anh băn khoăn không rõ sự trùng hợp giữa câu của Cúc Hương với những lời lẽ Xuyến viết cho anh trong “hòm thư mật” là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là Cúc Hương biết tỏng hết mọi chuyện và đang tìm cách trêu anh. Thiếu khẽ liếc trộm Cúc Hương nhưng chẳng phát hiện ra điều gì khác lạ. Thái độ của cô vẫn tự nhiên, nhí nhảnh. Chỉ có Thục đứng bên là che miệng tủm tỉm. Điều đó khiến anh hơi lo lo. Anh hỏi lại, giọng cảnh giác:
– Các bạn cũng đi xem kịch hả?
– Ừ! – Cúc Hương gật đầu – nhưng không phải đi xem vở “Tình 281″!
Thiếu ngạc nhiên :
– Chứ các bạn định xem vở gì?
Cúc Hương thản nhiên :
– Vở “Đến hẹn lại… không lên”!
Một lần nữa, Thiếu thót bụng lại. Anh thừa hiểu ẩn ý chế giu trong câu nói của Cúc Hương nhưng chẳng biết cách nào đối đáp, đành cười gượng :
– Cúc Hương nói gì đâu không!
Vẻ mặt sượng sùng của Thiếu khiến Thục thấy bất nhẫn. Nó dịu dàng lên tiếng:
– Con Cúc Hương nó đùa đó! Anh đừng có giận nó!
Thiếu liếm môi :
– Tôi có giận gì đâu!
Thục mỉm cười:
– Thật không?
– Thật.
Cúc Hương nheo nheo mắt:
– Bây giờ cũng vậy và mãi mãi sau này cũng vậy chứ?
Đòn bất ngờ của Cúc Hương làm Thiếu đứng chết trân như Từ Hải lúc sa cơ. Mặt đỏ tới mang tai, anh đờ ra có đến ba, bốn phút. Mãi một lúc, anh mới hoàn hồn và hoang mang hỏi:
– Cúc Hương với Thục biết hết rồi hả?
Cúc Hương tủm tỉm:
– Biết gì?
Thiếu ngượng ngập:
– Biết file “Letters”…
– €! – Cúc Hương gục gặc đầu – Nói chung là tụi này có xem sơ qua! Hay lắm!
Cái lối gập gù của Cúc Hương khiến Thiếu muốn chui ngay xuống đất. Không chui được, mặt anh mếu xệch:
– Thôi mà Cúc Hương…
Đang nói, sực nhớ ra điều gì, anh buột miệng kêu “a” một tiếng.
– Gì mà “a”? – Cúc Hương nhướn mày.
– Tôi hiểu rồi! – Thiếu thở một hơi dài – Thì ra cuộc hẹn tối này là do các bạn sắp đặt!
Cúc Hương nhún vai:
– Dĩ nhiên là vậy chứ “thì ra” với “thì vô” gì nữa! Chẳng lẽ chỉ có anh với con Xuyến biết “sắp đặt”, còn tôi với con Thục suốt đời bị người ta lừa?
Thiếu nhăn nhó:
– Lừa đâu mà lừa! Khổ ghê!
Cúc Hương nháy mắt:
– Giờ anh muốn hết khổ không?
– Muốn – Thiếu đáp, vẻ ngần ngừ, cứ sợ bị Cúc Hương giăng bẫy.
– Vậy anh mua cho tôi với con Thục mỗi đứa mỗi đĩa BC. Như vậy tụi tôi sẽ không tò mò khui “hộp thư mật” của anh nữa. Tụi tôi cũng không tiết lộ chuyện hôm nay với bất cứ ai, kể cả Xuyến!
Lời bảo đảm của Cúc Hương khiến Thiếu cảm thấy yên tâm. Nhưng anh không rõ vừa rồi Cúc Hương nói đĩa gì.
– Mua cho mỗi bạn một đĩa B phải không? – Thiếu hỏi lại.
– Không phải! Tụi tôi đang cần đĩa BC kìa!
Thiếu trố mắt:
– Đĩa BC là đĩa gì?
Thục cười khúc khích, chen lời:
– Tức là đĩa bánh cuốn đó!
– Trời đất!
– Khỏi “trời đất”! Sao, đồng ý không? Yes hay No? Yes, sir phải không? Vậy thì anh đi lấy xe đi! Tụi tôi đợi!
Cúc Hương tuôn một tràng, không cho Thiếu chen một câu nào. Anh chỉ biết lắc đầu và lật đật rảo cẳng chạy qua bãi giữ xe.
– Nói thật với anh Thiếu nghen! – Cúc Hương gật gù nói, khi đã ngồi trước đĩa bánh cuốn còn bốc khói – Không phải là tụi này không bao nỗi anh đâu, nhưng kẹt một nỗi là tình hình kinh tế thế giới lúc này biến động quá…
Nói đến chữ “tình hình kinh tế thế giới”, mặt Cúc Hương lộ vẻ nghiêm trang. Trông nó lúc này chẳng khác gì các vị giáo sư trên bục giảng. Thiếu không biết Cúc Hương thật hay đùa, đành ngồi im gương mắt dòm.
Cúc Hương tiếp tục trịnh trọng:
– Anh cũng biết rồi đó! Mấy hôm nay đồng yen lên giá so với đồng dollar khiến Nhật Bản xính vính…
Thiếu không biết tại sao cô gái lém lỉnh thường ngày bỗng dưng lại nổi hứng bàn luận về đề tài cao xa, tầm cỡ thế giới như vậy, liền bất giác sửa lại thế ngồi cho ngay ngắn.
– Các thị trường chứng khoáng New York, London, Tokyo… chao đảo. Những khoản nợ của các nước đang phát triển đột ngột tăng vọt…
Thiếu nghe tai mình ù đi. Anh tưởng như mình đang dự hội nghị tài chánh quốc tế.
Bất chấp ánh mắt sửng sốt của Thiếu, Cúc Hương vẫn thản nhiên:
– Các nước Đông Nam Á trong đó có Việt Nam dĩ nhiên không khỏi bị ảnh hưởng. Đặc biệt, tôi và con Thục bị ảnh hưởng nặng nhất. Tụi tôi hết sạch tiền, do đó đành để anh trả bữa này!
Nghe đến câu cuối cùng, Thiếu sém tí nữa té lăn xuống đất. Cúc Hương nói vòng vo một hồi hóa ra cũng chỉ để nhắc anh vụ trả tiền bánh cuốn. Đã vậy thì cứ nói thẳng ra, còn bày đặt “làm sang”, nào là đồng yen lên giá, thị trường chứng khoán London chao đảo, thật khổ cho hai lỗ tai hết sức! Anh nhìn Cúc Hương, nhăn nhó:
– Tôi có nói gì đâu mà Cúc Hương phải giải thích dông dài thế!
Cúc Hương tặc lưỡi:
– Tính tôi xưa nay nói cái gì cũng phải có đầu có đuôi! Nói không đầu không đuôi, anh hiểu lầm, lại nghĩ tụi tôi chuyên nghề “bóc lột”!
Cúc Hương “bóc lột” Thiếu thẳng tay nhưng mặt mày thì cứ tỉnh rụi, ra vẻ ta đây tử tế nhất thế giới. Thiếu biết vậy nhưng trước miệng dẻo quẹo của Cúc Hương, anh chỉ còn cách nhe răng cười gượng gạo. Nếu chọc Cúc Hương nổi đóa lên, cô nàng đem chuyện bữa nay kể lại hết với Xuyến thì khổ.
Phụ nữ là sinh vật nhạy cảm và dễ xấu hổ. Nếu Xuyến biết được “hòm thư mật” chứa đựng những cuộc hẹn hò và những lời thân mật “quá trớn” giữa cô và anh đã bị Thục và Cúc Hương phát giác, có khi cô ngượng đến mức “nghỉ chơi” với anh luôi không phải chừng!
Thiếu nghĩ vậy nên anh cố gắng giữ mồm giữ miệng. Mặc cho Cúc Hương cà khịa và tán hươu tán vượn, anh cứ chịu lép một bề, bụng chỉ mong cho buổi chiều đãi bất đắc dĩ này nhanh chóng trôi qua.
Nhưng đúng như ông bà nói “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, mặc dù đã tính toán kỹ lưỡng, đã nín nhịn mọi bề, Thiếu vẫn còn sơ suất một điều, lại là điều tội ư quan trọng: anh quên xóa câu trả lời giả mạo của Cúc Hương trong đĩa!
Sáng hôm sau, mở file “Letters” trong đĩa B ra, nhìn thấy những font chữ Windings quen thuộc, anh yên tâm viết tiếp những lời nhắn gửi cho Xuyến theo thói quen, quên khuất đi mất trong những hình vẽ ngoằn ngoèn trược mặt kia là một câu do Cúc Hương “sáng tác”.
Sau khi viết thư cho “người yêu” bằng chữ Việt, anh chuyển tất cả qua font Windings rồi thoát ra khỏi Windows, tắt máy.
Đến trưa, như thường lệ, từ quán cơm trở về, Xuyến ngồi vào máy, mở “hòm thư mật” ra xem.
Khi những hình vẽ ngoằn ngoèo được chuyện trở lại thành font chữ VNI-Times, xuyến tò mò dán mắt vào “lá thư” mới nhất ở gần đáy màn hình.
Nó mỉn cười khi đọc những lời Thiếu viết:
– Tôi vừa mua cho Xuyến một chiếc vòng đeo tay bằng bạc. Người ta bảo đeo chiếc vòng này sẽ không bao giờ bị trúng gió hay nhim lạnh. Tôi bỏ chiếc vòng trong ngăn bàn. Xuyến thò tay vào sẽ thấy.
Xuyến háo hức định cho tay vào ngăn bàn mò mẫm, bỗng nhiên nó khựng lại. Nụ cười trên môi nó cũng đột ngột tắt ngấm. Mắt nó vừa thoáng thấy hàng chữ nằm ngay phía trên câu viết “Tôi sẽ tới”.
Thoạt đầu, Xuyến tưởng mình hoa mắt. Nhưng sau khi đưa tay lên dụi mắt hai, ba cái và chồm người vào sát màn hình, nó biết không trong nhầm.
Xuyến sửng sốt nhìn trân trân vào hàng chữ lạ lẫm kia. Nó nhớ hôm qua khi Thiếu rủ nó đi xem vở kịch “Tình 281″ ở 5B Võ Văn Tần, nó đã trả lời là nó không đi được. Nó còn nhớ như in câu phúc đáp của mình: “Tối nay tôi không đi được. Hẹn lại tuần sau đi!”. Vậy mà không hiểu sao hôm nay mở file “Letters” ra, nó không nhìn thấy câu đó đâu. Thay vào đó là một câu trả lời kỳ quái, với nội dung hoàn toàn ngược hẳn lại.
Đang hoang mang, như sực nghĩ ra điều gì, Xuyến lật đật xô ghế đứng dậy và đi như chạy vào phòng khách, nơi Thiếu đang nằm nghĩ trưa trên chiếc ghế dài của bộ xa-lông tiếp khách.
– Anh Thiếu! Anh Thiếu!
Xuyến lay mạnh vai Thiếu. Không cần biết anh thức hay ngủ.
Thiếu mở choàng mắt và ngồi bật ngay dậy:
– Có chuyện gì vậy Xuyến?
Không đợi Thiếu kịp hoàn hồn, Xuyến hỏi “độp” ngay:
– Tối hôm qua, anh có đến chỗ 5B Võ Văn Tần không?
Câu chất vấn bất thần của Xuyến khiến Thiếu lạnh toát cả người. Anh không hiểu tại sao Xuyến lại hỏi anh như vậy. Hôm qua Thục và Cúc Hương đã hứa với anh là sẽ không kể câu chuyện này lại với Xuyến kia mà. Hay là hai cô nàng lại cao hứng đã không giữ lời.
Thấy Thiếu thừ người ra không đáp, Xuyến càng nóng nảy:
– Sao anh không nói gì hết vậy? Tối hôm qua anh có đến đó phải không?
Thiếu ấp úng:
– Đâu có! Tôi… đâu có đến!
Xuyến hừ mũi:
– Anh đừng nói dối! Anh có đến!
Thiếu chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, đành tiếp tục phủ nhận:
– Tôi không đến thật mà!
Xuyến vặn lại:
– Anh hẹn tôi sao anh không đến?
Tới đây thì Thiếu đực mặt ra, không biết đáp thế nào.
– Sao, anh trả lời đi! Tại sao anh hẹn

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT