|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tôi đi xem kịch mà anh lại không đến? – Xuyến lại giục, giọng có vẽ sẵn sàng gây hấn.
Thiếu mơ hồ cảm thấy có một chiếc bẫy đang giăng ra trước mắt mình nhưng không biết phải tránh né như thế nào. Sau một hồi loay hoay, anh đành chép miệng trả lời đại:
– Tại vì Xuyến bảo tôi là… Xuyến không đến được kia mà!
Vẻ ngập ngừng của Thiếu không lọt khỏi mắt Xuyến. Nó nhìn chằm chằm vào mặt anh:
– Thế tôi có nói tại sao tôi không đến được không? Ngoài ra tôi còn nói thêm gì nữa?
Lần này thì Thiếu nghẹn họng. Anh không đọc được câu trả lời của Xuyến, câu đó đã bị Cúc Hương xóa mất. Vì vậy, anh không biết Xuyến đã viết cho anh những gì.
– Sao? – Xuyến nhếch mép – Như vậy là anh không đọc được câu trả lời của tôi phải không?
Thiếu xuôi xị:
– Ừ.
– Và anh đã đọc được câu “Tôi sẽ tới” giả mạo kia?
Thiếu ngạc nhiên:
– Sao Xuyến biết?
– Sao lại không biết? – Xuyến nhún vai – Cái câu mắc toi đó còn sờ sờ trong đĩa chứ đã biến đi đâu!
Bây giờ, Thiếu mới vỡ lẽ mọi chuyện. Hóa ra tất cả là do sự lơ đnh của anh. Vậy mà khi nãy anh nghĩ oan cho Thục và Cúc Hương. Nhưng Thiếu chỉ biết than thầm trong bụng chứ không dám lộ ra ngoài mặt.
– Vậy là tối hôm qua anh có đến 5B Võ Văn Tần phải không? – Xuyến lại hỏi.
Và Thiếu lại xụi lơ:
– Ừ.
Xuyến liếm môi:
– Anh gặp ai ở đó?
– Thiếu chột dạ:
– Tôi đâu có gặp ai!
– Anh lại nói dối nữa rồi! Xuyến gầm gừ. Anh gặp hai con nhỏ quỷ con kia phải không?
– Hai con quỷ con nào? – Thiều làm ra vẻ ngơ ngác.
– Anh đừng có giả bộ ngây thơ! – Xuyến khịt mũi – Thì con Thục với con Cúc Hương chứ hai con quỷ con nào! Tụi nó lừa anh ra đó để trêu chọc chứ gì?
Thiếu nhăn nhó:
– Ai bảo Xuyến vậy?
– Cần gì ai bảo? Tôi còn lạ gì hai đứa này! Nhất là con Cúc Hương quỷ sứ kia!
Rồi Xuyến nhìn Thiếu, nghiến răng:
– Tôi phải tìm hai đứa này hỏi tội mới được!
Nói xong, Xuyến quày quả bỏ đi.
Thiếu hoảng hốt:
– Này, này…
Nhưng mặc cho Thiếu gọi, Xuyến vẫn phớt lờ. Nó xộc thẳng vào phòng ngủ phía sau.
Nghe tiếng chân Xuyến hùng hổ đi vào, Thục và Cúc Hương vội vàng ngắm tít mắt lại.
Nhưng Xuyến đâu phải là người dễ bị lừa. Nó đứng chống nạnh ngay giữa phòng và rít qua kẽ răng:
– Thôi, giả vờ thế đủ rồi! Mở mắt ra đi hai cô nương!
Biết không thể “nằm vạ” được nữa, Cúc Hương liền chớp chớp mắt, vẻ ngơ ngác:
– Có chuyện gì vậy? Leo lên nằm ngủ đi!
– Khỏi ngủ! – Xuyến hầm hực – Ngồi đây nghe tao hỏi tội nè!
– Tội gì? – Giọng Cúc Hương vẫn thật thà như đếm.
Xuyến hầm hè:
– Ai cho phép mày với con Thục mở file “Letters” của tao ra đọc?
– Thì tụi tao đâu có biết đó là “hòm thư mật” của mày! Mày chả bảo tụi tao rằng đó chỉ là những hình vẽ ngồ ngộ mày vừa khám phá ra là gì!
Lý lẽ của Cúc Hương làm Xuyến cứng họng. Quả là trước đây Xuyến có nói như thế thật. Nhưng Xuyến đâu dễ dàng chịu thua. Nó gằn giọng:
– Nhưng ai cho phép tụi mày viết bậy vô đó?
Cúc Hương nhăn mặt:
– Tụi tao có viết bậy gì đâu!
– Lại còn chối nữa hả? Cái câu chết tiệt của mày còn lưu lại nguyên xi trên đĩa kìa!
Vừa nói xuyến vừa chồm tới như muốn ăn tươi nuốt sống hai “con quỷ con”.
Thục nãy giờ nằm im he hé mắt, thấy vậy hoảng hồn ngồi dậy la oai oái:
– Tụi tao giỡn chút xíu mà!
Xuyến vẫn chưa nguôi ấm ức:
– Giỡn chơi như vậy mà la chút xíu?
– Mày ngốc quá! – Cúc Hương khịt mũi – Lẽ ra mày phải cảm ơn tụi tao mới đúng! Chính nhờ tụi tao giỡn chơi như vậy, mày mới hiểu được lòng dạ anh chàng Thiếu của mày! nếu tối hôm qua mày nhìn thấy anh chàng đứng bên gốc cây đợi mày cả tiếng đồng hồ và đốt gần hai gói thuốc, chắc mày cảm động đến oà lên mất!
Xuyến “Xí” một tiếng:
– Có mày khóc thì có!
Ngoài miệng nói vậy nhưng trong bụng Xuyến cảm thấy vui vui. Ừ nhỉ, những ngày gần đây Thiếu tỏ ra quan tâm đến mình. Anh chăm sóc cho mình từng li từng tí. Tối hôm qua Thiếu đã phơi sương phơi gió dài cổ đợi mình. Vậy mà sáng nay anh lại đem chiếc vòng bạc đến tặng mình để mình khỏi nhiễm lạnh. Ngộ ghê!
– Sao, tao nói đúng không? – Cúc Hương cười cười.
– Đúng cái mốc xì!
Cúc Hương nheo mắt:
– Mốc xì mà mặt mày thẫn thờ cứ như người mất của!
Xuyến thu nắm đấm dứ dứ trên mặt:
– Thẩn thờ cái này này!
– Ôi, để yên! Cứ để yên như thế! Đừng hạ tay xuống! – Cúc Hương bỗng la lên.
Xuyến ngạc nhiên:
– Sao vậy?
Cặp mắt Cúc Hương tròn xoe:
– Lúc này trông mày giống diễn viên điện ảnh ác!
Xuyến khoái chí:
– Thật không?
Cúc Hương gật đầu:
– Tao nói dóc mày làm gì! – Nó nhíu mày – Để tao nhớ xem! Cái tư thế của mày lúc này giống hệt diễn viên đóng trong phim…
– Phim gì? – Xuyến háo hức.
– Phim “Hãy đợi đấy!”.
Nói xong, Cúc Hương cười toe. Thục không nhịn được cũng ôm mặt cười rúc rích. Chỉ có Xuyến là nổi cáu. Nó nghiến răng trèo trẹo:
– Bộ mày nói tao giống con thỏ hả?
– Bậy! – Cúc Hương lắc đầu nguầy nguậy – Mày đâu có giống con thỏ! Tướng mày trong giống… con chó sói hơn!
Cúc Hương vừa nói xong, Xuyến đã phót vụt lên đi-văng. Nhưng Cúc Hương đã đề phòng từ trước. Nó bắn vèo xuống đất như sao xẹt.
Cả hai rượt đuổi rần rần trong phòng, vừa rượt vừa la hét chí chóe, lúc này trong mới giống hệt con cho sói rượt con thỏ trong bộ phim hoạt hình “Hãy đợi đấy”. Chỉ đến khi có tiếng đằng hắng của Vân từ phòng ngoài vọng vào, lúc đó con cho sói và con thỏ mới chịu ngưng đuổi bắt nhau và cùng ngồi xuống đi-văng ôm ngực thở dốc.
Khi một chàng trai và một cô gái để ý nhau và bắt đầu có những quan hệ “trên mức tình bạn”, không hiểu sao họ lại có khuynh hướng giấu giếm, che đậy mối quan hệ xé ra chẳng có gì sai trái này. Có thể vì họ ngượng. Cũng có thể họ muốn bảo vệ chiếc mầm tình cảm non tơ của mình tránh xa những bão táp phũ phàng của dư luận.
Dù vậy, trong sâu xa, những trái tim chân thành bao giờ cũng muốn nhanh chóng công khai hóa những cảm xúc ngày càng mạnh mẽ của mình. Xét cho cùng, đó là một nghịch lý đáng yêu.
Xuyến không phải là một ngoại lệ. Từ xưa đến nay, nó chưa bao giờ để bọn con trai vào mắt. Trong quan hệ với bạn trai, nó thích đùa giỡn hơn là nghĩ đến những chuyện nghiêm túc. Về mặt này, so với Cúc Hương, nó xứng đáng với biệt hiệu “cô gái hệ PAL” hơn.
Vậy mà không hiểu sao khi gặp Thiếu, Xuyến bỗng cảm thấy mình không còn là mình nữa. Dường như khi đối diện với một chàng trai ngổ ngáo, cái chất ngổ ngáo trong Xuyến lại bùng lên như một phản ứng tự nhiên. Còn khi tiếp xúc với một chàng trai hiền lành, rụt rè như Thiếu, trong Xuyến lại nảy sinh cảm giác muốn chở che, giúp đở. Tất nhiên đó chỉ là “cảm giác” thôi, bởi trong thực tế công việc hàng ngày, chỉ có Thiếu giúp đỡ nó, còn nó đâu có giúp được gì cho anh. Nó chỉ nhờ vả và làm phiền anh thêm thôi!
Từ khi phát giác ra mình có một tình cảm đặc biệt với Thiếu, Xuyến vừa muốn giấu Thục và Cúc Hương lại vừa muốn thổ lộ tâm sự với hai đứa bạn của mình. Thật ra, Xuyến không sợ Cúc Hương trêu chọc nhưng không hiểu có một sức mạnh bí ẩn nào đó ngăn nó lại. Đã nhiều lần, vào những giờ nghỉ trưa trong căn phòng nhỏ phía sau hoặc những lúc cả ba thong thả rong ruổi trên đường về, Xuyến đã định chia sẽ nỗi lòng với hai bạn nhưng rồi rốt cuộc nó đã ngậm tăm.
Vừa che giấu với
khổ sở vì sự che giấu đó, trong rất nhiều ngày Xuyến loay hoay tìm cách thoát ra khỏi tình huống trớ trêu này nhưng bất lực.
Chính trò “đùa dai” vừa rồi của Thục và Cúc Hương đã vô tình giúp Xuyến thoát khỏi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Từ khi “hòm thư mật” bị phát hiện và Thiếu bị hai bạn mình cho vào xiếc ở trước cổng 5B Võ Văn Tần, Xuyến tự dưng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Nó đi đứng thôi rón ra rón rén. Nó nhìn thôi lấm lét, láo liên. Thậm chí bây giờ nó đùa giỡn hoặc đi xem phim, xem kịch với Thiệu cũng chẳng ai chòng ghẹo. Người ta chỉ tò mò trước một cánh cửa đóng kín, chứ một khi cửa đã mở toang, chẳng ai buồn tọc mạch dòm dỏ nữa.
Nhưng như vậy không có nghĩa là Xuyến sẵn sàng để cho Thục và Cúc Hương tiếp tục “thưởng thức” những lời trao đổi, nhắn gửi thầm kín giữa Thiếu và nó.
Nó khều Thiếu:
– Giờ sao anh?
– Sao cái gì?
– Cái file “Letters” đó?
Thiếu vẫn chưa hiểu:
– Cái file “Letters” sao ?
Sự chậm chạp của Thiếu làm Xuyến bực mình. Nó nhăn mặt:
– Chứ chẳng lẽ để như cũ?
– -!
Thiếu chợt hiểu ra. Anh bật cười:
– Xuyến sợ Thục và Cúc Hương tiếp tục đọc lén chứ gì ?
– Chứ còn gì nữa ! – Xuyến nhún vai – Hai con quỷ nhỏ con đó đã bám là bám dai như đỉa!
– Không sao đâu – Thiếu điềm nhiên – Tôi sẽ có cách!
Xuyến vẫn chưa yên tâm:
– Cách gì ?
Thiếu hắng giọng:
– Trong Norton Utilities có một lệnh gọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




