watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5015 Lượt

tụi mình!
– Tụi mình sao?
– Ngu ơi là ngu!
Cúc Hương thở dài:
– Ai ngờ con Xuyến lại tung hỏa mù như vậy!
Đang nói, Cúc Hương đột nhiên ưỡn người lên, giọng hăm hở:
– Nhưng bây giờ thì tụi mình khôn ra rồi! Tụi mình sẽ cho hai anh chị này vào tròng!
– Cho vào tròng! – Thục tròn mắt.
– Ừ. Tao nghĩ ra cách rồi!
– Cách sao?
Cúc Hương gõ gõ trán:
– Theo như những gì tụi mình nhìn thấy thì rõ ràng mỗi buổi trưa con Xuyến đều “viết thư” cho “người yêu của nó”, đúng không?
Thục nhanh nhẩu:
– Đúng.
Cúc Hương tiếp tục:
– Và đầu giờ mỗi sáng hôm sau, bao giờ anh chàng Thiếu cũng vào công ty thật sớm để “đọc thư” và “phúc đáp”, đúng không?
– Đúng.
Cúc Hương gật gù:
– Như vậy là sáng mai, anh chàng Thiếu sẽ trả lời cho con Xuyến biết anh ta sẽ rủ nó đi xem vở kịch gì, tại đâu, và đến trưa, sau khi ăn cơm xong, nó buộc phải ngồi vào máy để trả lời là mình có đi hay không, đúng không?
Trước những suy luận hợp lý của Cúc Hương, Thục chỉ biết gật đầu:
– Hoàn toàn chính xác! Mày quả là Khổng Minh tái thế!
Cúc Hương phổng mũi:
– Còn hơn cả Khổng Minh ấy chứ!
Rồi nó cười hì hì:
– Và bây giờ mình sẽ “tương kế tựu kế” để phá bĩnh chơi!
Thục chớp mắt:
– Phá sao?
Cúc Hương bí mật:
– Trưa mai mày sẽ biết!
Nói xong, nó cẩn thận chuyển toàn bộ “những bức thư tình” trong đĩa B của Xuyến sang font chữ Wingdings như cũ, rồi tắt máy, rút đĩa ra bỏ vô ngăn kéo. Xong, nó đứng dậy kéo Thục ra về.
Xuyến dĩ nhiên chẳng hề hay biết bí mật của mình đã bị hai bạn phát hiện.
Cả Thiếu cũng vậy. Sáng vào cơ quan, anh thản nhiên lấy chiếc đĩa B màu xanh trong ngăn bàn Xuyến, bỏ vào máy mình, bật lên. Nhìn thấy font chữ Wingdings quen thuộc, anh nôn nóng chuyển sang font chữ Việt rồi ung dung ngồi đọc, chốc chốc lại mỉm cười và náo nức gõ những lời hò hẹn.
Thiếu và Vân vào một lát thì ba cô gái theo vào. Nhìn thấy Thiếu ngồi gõ lóc cóc trước máy, Cúc Hương ranh mãnh níu tay Thục và cả hai mỉm cười trao nhau một tia nhìn đầy ngụ ý.
Đến trưa, đúng như thường lệ, ăn cơm xong, Xuyến không vào phòng ngủ ngay mà nán lại bên ngoài.
Thục và Cúc Hương nằm trên đi-văng, mắt mở thao láo. Tiếng bàn phím lách cách từ ngoài phòng vi tính vọng vào khiến Thục bồn chồn. Nó khều Cúc Hương:
– Giờ sao mày?
– Cứ bình tỉnh! – Cúc Hương thì thầm – Lát nó vào, tụi mình vờ nhắm mắt lại. Đợi nó ngủ say, tao và mày chạy ra xem nó viết gì.
Thục chưa hết hồi hộp:
– Rồi sao nữa?
– Lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến!
Cúc Hương nói vừa dứt câu, tiếng bàn phím bỗng ngưng bặt. Rồi có tiếng công-tắc tắt đánh “tách” một cái. Tiếp theo, tiếng xô ghế rồi tiếng chân Xuyến đủng đỉnh bước vào.
Thục và Cúc Hương lập tức nhắm tịt mắt, vẻ như đang ngủ mê mệt.
Xuyến chẳng nghi ngờ gì. Nó đặt lưng nằm cạnh hai bạn, thao thức một lát rồi từ từ thiếp đi.
Đợi một hồi, Cúc Hương khẽ he hé mắt liếc sang bên cạnh. Đến khi biết chắc Xuyến đã ngủ say, nó lén lén khều Thục và thận trọng leo xuống đi-văng. Thục nín thở, rón rén đi theo.
Vân vẫn nằm trên dãy ghế kẽ sát tấm vách ngăn với phòng khách bên ngoài, mặt
giấu dưới cuốn sách.
Thục nuốt nước bọt:
– Tao sợ quá mày?
– Sợ gì?
– Sợ anh Vân thấy.
– Không có đâu! – Cúc Hương hạ giọng trấn an – Ảnh ngủ tới hai giờ lận!
Rồi sợ Thục đột ngột đổi ý, Cúc Hương hăm hở bước lại chỗ chiếc máy của Xuyến, nhanh nhẹn lấy chiếc đĩa B đặc biệt trong ngăn bàn cho vào ổ đĩa và bật công-tắc máy.
File “Letters” được mở ra, và khi những hình vẽ bí hiểm của kiểu chữ Wingdings được giải mã, Thục và Cúc Hương vội vã và tò mò dán mắt vào câu đối đáp mới
nhất vừa hiện ra trên màn hình:
– Vỡ “Tình 281″. Hay lắm. Tám giờ tối nay tôi đợi Xuyến ở 5B Võ Văn Tần nhé!
– Tối nay tôi không đi được. Hẹn lại tuần sau đi!
Cúc Hương láu lỉnh nhìn Thục rồi không nói không rằng, nó xóa sạch câu trả lời của Xuyến và tinh quái gõ vào đó một câu trả lời với nội dung hoàn toàn khác:
– Tôi sẽ tới!
Xong, nó chuyển tất cả trở về font Wingdings như cũ.
Thục run run:
– Họ phát giác ra thì chết!
– Làm sao phát giác được! – Cúc Hương khịt mũi – Từ giờ cho đến lúc ra về, con Xuyến sẽ không rớ tới chiếc đĩa này nữa đâu!
– Thế còn anh Thiếu?
– Chiều nay chắc chắn anh ta sẽ nấn ná lại đây để bật máy xem con Xuyến hồi âm như thế nào!
Thục tặc lưỡi:
– Mày chơi vậy ác quá! Bắt anh ta đứng đợi một mình suốt mấy tiếng đồng hồ!
– Sao lại một mình? – Cúc Hương nheo mắt – Còn tao với mày nữa chi!
Khúc đường Võ Văng Tần chỗ sân khấu nhỏ tọa lạc đèn đóm sáng choang. Trước căn nhà số 5B, những áp-phích quảng cáo kịch mục treo la liệt.
Mới bảy giờ rưỡi tối mà bãi giữ xe bên kia đường đã đông nghịt người. Tiếng thúc giục, tiếng cười nói và tiếng gọi nhau í ới làm huyên náo của một quãng trường.
Thiếu vừa dẫn xe vào bãi vừa nhìn quanh quất. Chẳng thấy Xuyến đâu, anh lững thững băng ngang đường đến cạnh gốc cây cổ thụ kế cổng vào, đứng đợi.
Thiếu không hề hay biết cách đó không xa, có hai cô gái vừa nhâm nhi nước mía vừa láu lỉnh quan sát nhất cử nhất động của anh.
Đợi một lát, Thiếu đã thấy sốt ruột. Anh đốt ba điếu thuốc, vuốt tóc sáu lần, đổi chân năm lần và nhìn đồng hồ tám lần mà Xuyến thủy chung vẫn chưa thấy xuất hiện. Bất cứ cô gái nào ở hai đầu đường đi tới, anh cũng chăm chú nhìn. Nhìn người lẫn nhìn xe.
Từ nãy đến giờ, rất nhiều người hao hao giống Xuyến. Và rất nhiều xe hao hao giống xe xuyến. Những chẳng có ai là Xuyến cả. Tới Tám giờ kém mười thì Thiếu thực sự quýnh quíu. Anh sợ vào tr sẽ không có ghế ngồi, thậm chí có thể sẽ không vào được nếu chẳng may người ta cao hứng đóng cổng lại.
Những tốp khán giả đi muốn lũ lượt kéo ngang mặt Thiếu, vừa đi vừa cao giọng hối thúc nhau, càng khiến anh nhấp nhổm như đang đứng trên ổ kiến lửa. Anh không ngớt quay đầu nhìn ngang nhìn dọc, lo âu và bối rối.
Thục ngó Cúc Hương :
– Tội ảnh quá mày!
– Đáng đời! Ai biểu toa rập cùng con Xuyến đánh lừa tụi mình!
Thục vẫn xuyết xoa:
– Chắc ảnh lo lắng lắm!
Rồi thấy Cúc Hương không phản ứng gì, Thục dè dặt đưa ra ý kiến:
– Hay là

tụi mình ra đi!
– Mày muốn ra thì ra! Tao ngồi đây! – Cúc Hương quắc mắt.
Giọng điệu gay gắt của Cúc Hương làm Thục xụi mặt:
– Chứ mày định ngồi đến bao giờ?
Cúc Hương nhún vai:
– Đến khi nào anh chàng chịu hết nổi định bỏ về, tụi mình hãy xuất hiện!
Thục gãi cổ :
– Nhỡ ảnh đợi đến khuya thì sao?
– Thì mình đợi đến khuay!
Giọng Cúc Hương chắc như đinh đóng cột. Biết chẳng thiết phục được bạn, Thục không kèo nài nữa. Nó thở dài nhìn qua chỗ Thiếu đứng.
Quanh gốc cây cổ thụ, bây giờ khói mù mịt. Chắc Thiếu đã đốt gần một gói thuốc! Thục áy náy nhủ bụng và lại đưa mắt ngó Cúc Hương:
– Coi bộ anh chàng muốn bỏ về lắm rồi!
Cúc Hương thản nhiên:
– Thì cứ đợi coi sao!
Thục lại nhìn về phía gốc cây trước cổng. Khán giả đã vào gần hết. Chỉ còn lác đác một vài người đi tr. Đốm đỏ nơi đầu điếu thuốc trên môi Thiếu vẫn lập loè, nửa kiên nhẫn, nửa nôn nóng.
Thiếu lại nhìn đồng hồ. Cây kim phút đã chỉ tới số sáu. Như vậy là nghĩa là vở kịch trong kia đã bắt đầu được nửa tiếng. Như vậy cũng có nghĩa là Xuyến sẽ không tới như đã hẹn. Mới vừa rồi đây, Thiếu đinh ninh là Xuyến sẽ tới. Nhưng rồi cứ mỗi phút trôi qua, ý nghĩ lạc quan đó dần dà rời bỏ anh.
Thiếu không hiểu vì sao Xuyến lỗi hẹn. Có thể cô ta hỏng xe dọc đường hoặc bận đột xuất một công việc quan trọng nào đó mà không kịp báo cho anh hay. Thôi được, ngày mai mình sẽ hỏi Xuyến! Thiếu thẫn thờ nhủ bụng và tắc lưỡi bước xuống lòng đường.
Nhưng anh mới đi được hai, ba bước đã nghe có tiếng gọi giật phía sau:
– Anh Thiếu!
Thiếu nghe như có một luồng điện chạy ngang người. Anh quay phắt lại. Khi nhận ra người gọi mình là Cúc Hương và Thục, ngọn lửa hy vọng vừa bùng lên trong anh vụt tắt ngấm. Thay vào đó là nỗi sửng sốt:
– Hai bạn đi đâu đây?
– Chứ còn anh đi đâu đây? – Cúc Hương không đáp , mà hỏi lại.
– Tôi đi xem kịch.
– Xem kịch sao không đi vô mà lại đi ra?
Thiếu giật thót. Anh cố lấp liếm:
– Tôi đến tr quá, mua không được vé.
Cúc Hương tinh quái:
– Chứ không phải anh đợi ai hả?
– Tôi đau có đợi ai! – Thiếu ấp úng đáp, cố giữ để giọng khỏi run lên.
– Tôi nghi lắm! – Giọng Cúc Hương lộ vẻ bỡn cợt.
Thiếu nuốt nước bọt:
– Thật mà! Tôi đâu có đợi ai!
Thiếu lặp lại câu nói vừa rồi. Lúc này anh bỗng sợ Xuyến xuất hiện biết bao. Nhỡ cô ta hỏng xe dọc đường, bây giờ sữa xong, lọc cọc đạp tới thì nguy to.
Cúc Hương chợt mỉm cười :
– Nếu anh nói xạo, thì xuống địa ngục, quỷ sứ rút lưỡi ráng chịu à nghen!
Giọng nói của Cúc Hương vẫn bình thường nhưng Thiếu nghe tóc gáy mình cứ

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT