watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:00 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7825 Lượt

kháng cự.

Phút chốc, máy bay lại có một trận rung chuyển mạnh, mất tốc độ lao xuống, Hắc Lượng biết tình huống không ổn, lo lắng hét lên: "Thiếu gia! Không được! Đi mau!"

Vũ Tuyệt Luân mặt trầm xuống, bàn tay to chụp tới, đem cả người Chu Mạch Mạch ngã vào lòng hắn, sau đó, dùng một cái móc đem đai lưng của hai người khóa lại với nhau.

-"Ngươi…Ngươi muốn làm gì?" Chu Mạch Mạch kinh hãi, cấp bách muốn tránh thoát.

-"Ngươi nếu không muốn ngã chết, liền ôm chặt một chút!" Hắn không đợi nàng chuẩn bị tâm lý, ôm nàng lao ra khỏi cửa nhảy xuống dưới.

-"A—"

Rơi xuống không trọng lực làm cho Chu Mạc Mạch sợ tới mức thétlên chói tai, nhưng nàng nghe không thấy chính mình hò hét, bên tai trừ bỏ tiếng gió gào rít, thì còn lại là từ ngực Vũ Tuyệt Luân truyền đến từng đợt trầm ổn cổ động, cùng với nàng rơi xuống, rơi xuống…

Ý thức mơ hồ hết sức, nàng chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi khôn cùng, giống như đang bị đưa vào địa ngục, bị Vũ Tuyệt Luân mang tiến vào vực sâu không đáy…

-"Này! Tỉnh lại! Ngươi muốn bất tỉnh tới khi nào! Này! Chu Mạch Mạch, ngươi tỉnh lại cho ta!

Một tiếng gọi từ đâu vọng đến, giống như xuyên qua tường đồng vách sắt, đem ý thức Chu Mạch Mạch từ nơi xa xôi quay về.

Mở mắt ra, lâp tức nhìn thấy đôi đồng tử ngang ngược, cặp mắt chứa đầy sự tức giận và thiếu kiên nhẫn,

Nàng vẫn có chút mơ hồ, sau một lúc lâu mới thì thào hỏi: "Ta…đã chết sao?"

-"Cái gì? Ngươi hiện tại còn đang nằm mơ hả? Mau đứng lên!" Vũ Tuyệt Luân giận mắng một tiếng.

Từ máy bay nhảy xuống, hắn bị tiếng thét chói tai của nàng thiếu chút nữa đâm thủng màng tai, sau đó không đến vài giây, nha đầu nhát gan liền ngất đi, cả người cứ thể dựa hẳn vào người hắn, hại hắn thiếu chút nữa không kịp giật dây dù.

Thật vất vả mới đáp xuống an toàn trên mặt biển, hắn vô thức phải kéo theo nàng bơi gần ba cây số mới tới được hòn đảo nhỏ này, sau đó lại cố sức đem nàng lên bờ, toàn bộ quá trình đại tiểu thư này hồn nhiên không biết, hại hắn mệt thảm.

Rõ là! Nàng quả thực tựa như cái ôn thần, gặp phải nàng tuyệt không phải chuyện tốt.

Thanh âm hung ác của Vũ Tuyệt Luân làm cho Chu Mạch Mạch toàn bộ tỉnh táo lại, nàng nhớ tới chình mình từ máy bay rơi xuống, một đợt ớn lạnh chạy qua khắp cơ thể, nỗi khiếp sợ vẫn còn tồn tại, làm nàng run rẩy.

-"Đứng lên! Ngươi tốt nhất nên cởi ra cái thiết bị nặng nề này." Hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời dần dần trở tối, lớn tiếng thúc giục nàng.

Vừa lên bờ, hắn liền cởi hết trang thiết bị, tính cả trên người chiếc áo cao cổ cũng trút đi, lúc này nước Mỹ đang tiến vào mùa đông, nhưng quần đảo Hawaii nhiệt độ không khí vẫn trên hai lăm, hai sáu độ, bởi vậy hiện tại hắn chỉ mặc áo T-shirt, thuận tiện cho việc hành động.

Nàng khó khăn ngồi dậy, đang muốn đứng lên liền ngã trở về, bởi vì căng thẳng quá khiến cơ bắp bủn rủn, chân của nàng nếu dùng lực sẽ không ngừng run lên.

-"Ngươi vẫn ngồi ở đó làm gì?" Hắn khẽ trách.

-"Ta…Chân của ta không có lực…Không đứng dậy được…" Nàng thấp giọng ngập ngừng.

Hắn trừng nàng, tức giận lấy tay bắt lấy nàng, giống như lôi một con gà con đứng lên.

-"A!" Nàng kinh hô một tiếng.

-"Ngươi thật sự phiền phức!" Hắn nhíu mày, trực tiếp thô bạo giật khóa kéo, không chút nào ôn nhu giúp nàng cời trang phục cứu hộ trên người.

Nàng sợ tới

mức không dám lên tiếng, ngoan ngoãn mặc hắn muốn làm gì thì làm, chỉ là khoảng mấy phút sau Vũ Tuyệt Luân lập tức tuôn ra một tiếng chửi rủa.

-"Shit! Ngươi thậm chí mặc váy trong một nơi như thế này?"

Nàng hoảng hốt nhìn lại y phục của chính mình, đây là một chiếc váy màu be hàng hiệu mẹ nàng chọn, nàng mặc khi rời khỏi nhà, khi đó hắn cũng thấy, không phải sao?

-"Ngươi như thế này bị muỗi cắn cũng đừng kêu cứu mạng!" Hắn lạnh lùng cảnh cáo.

-"Ta…" Nàng cảm thấy rất oan ức, ai biết được sẽ gặp loại tình huống này? Nàng cũng không phải đặc biệt muốn tới tiểu đảo hoang vắng này mạo hiểm, nàng là muốn đi Thượng Hải chuẩn bị kết hôn, ăn mặc duyên dáng cũng đâu có sai?

-"Được rồi! Đừng rầy rà, đi nhanh đi! Nếu ta đoán không sai, hòn đảo này không có người, chúng ta trước mắt tìm một chỗ chờ cứu viện." Hắn nói hướng những bụi cây phía trước đi tới.

Vừa rồi khi rớt xuống hắn đã đem hòn đảo mơ hồ này xem xét kĩ, hòn đỏa này vô cùng nhỏ, chỉ sợ không có người sinh sống, nguyên muốn gọi điện thoại cho Tường Hòa Hội Quán cầu viện, chỉ là hết lần này tới lần khác không có cách nào kết nối điện thoại, bởi vậy chỉ có thể bị động chờ bọn Hắc Lượng đến cứu.

Nàng hoang mang sợ sệt đi theo hắn, đột nhiên nhớ tới những người trên máy bay, không khỏi lo lắng hỏi: "Cái kia…Hắc Lượng…bọn họ không có việc gì chứ?"

-"Ta không nghe tiếng máy bay rơi hoặc nổ mạnh, xem ra hẳn là Bạch Dã đã nghĩ ra cách hạ cánh khẩn cấp." Hắn quay đầu liếc nhìn nàng một cái, không nghĩ tới nàng như thế còn có thể nhớ tới Hắc Lượng.

-"Phải không? Vậy là tốt rồi…" Biết rõ mọi người không việc gì, nàng cảm thấy yên tâm.

-"Như thế nào? Ngươi quan tâm Hắc Lượng a?" Ngay cả hắn cũng không phát giác ra thanh âm của mình trở nên gay gắt.

-"Ách…Ta chỉ là…hy vọng bọn họ đều bình an…" Nàng nhỏ giọng nói.

-"Thật sự là có lòng tốt!" Hắn châm chọc cười lạnh.

Nàng cảm thấy hắn không hề cao hứng, nhưng vì sao mất hứng thì nàng không thể hiểu được, giống như chỉ cần nàng mở miệng hắn nhất định sẽ nổi giận.

Vì thế nàng không hề hé răng, im lặng đi phía sau hắn, nhưng là hắn càng đi càng nhanh, lập tức liền biến mất ở vạt cây phía trước.

-"Này…chờ một chút…đợi ta với…" Nàng hoảng sợ vội đuổi theo, nhìn xung quanh cây cối rậm rạp, lo lắng gần như phát khóc.

-"Vũ Tuyệt Luân! Vũ Tuyệt Luân!" Nàng kêu to vài tiếng nhưng không có ai đáp lại, chỉ có tiếng gió sột soạt bên tai.

Không thấy Vũ Tuyệt Luân! Hắn…cư nhiên bỏ lại một mình nàng? Làm sao có thể…

-"Vũ Tuyệt Luân!" Cố lấy dũng khí đi về phía trước tìm kiếm, nàng tiếp tục lớn tiếng gọi to, nhưng thanh âm của nàng bị rừng làm cho nhiễu loạn, đột nhiên trong lúc đó, một đám chim chóc ở chỗ sâu trong rừng vọt ra, bay sát trước mặt nàng, nàng sợ đến mức thét lên những tiếng chói tai.

-"A—-"

-"Yên lặng chút! Bất quá chỉ có mấy con chim đã dọa ngươi thành bộ dạng này!" Vũ Tuyệt Luân không biết từ nơi nào đi ra, trên miệng phì phèo điếu thuốc, vẻ mặt đùa cợt nhìn nàng.

Vừa nhìn thấy hắn, lòng nàng thả lỏng, hoang mang, sợ hãi toàn bộ biến thành nước mắt, chảy xuống như mưa.

-"Lại nữa rồi, ngươi không nên hơi một tí liền khóc! Ta ghét nhất là nữ nhân khóc sướt mướt!" Hắn thối nói, phun ra một ngụm khói.

-"Ta…Ta nghĩ đến ngươi bỏ…bỏ lại ta…đi một mình." Nàng vội vàng lau nước mắt, khóc thút thít nói.

-"Ai bảo ngươi chậm quá? Ta không phải là người kiên nhẫn." Hắn nói là nói như vậy,bất quá vừa rồi thật đúng là cố ý trốn

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT