|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đi trêu cợt nàng, muốn nhìn một chút phản ứng của nàng. Kết quả, người nhát gan quả nhiên khóc, thật vô dụng!
-"Thực xin lỗi…Đều là ta không tốt…" Nàng thấp giọng áy náy.
-"Được rồi, đi mau, ta phát hiện ở phía trước có một cái sơn động, trước tới nơi đó nghỉ ngơi." Hắn nói xong xoay người bước đi.
Lúc này Chu Mạch Mạch không dám đi cách hắn quá xa, gắt gao bám sát phía sau hắn, nhưng là nàng mang váy, chân đeo đôi giày búp bê, muốn tại đây cành cây rơi đầy trên đất, đất đai lồi lõm xuyên qua rừng, bước đi thực sự rất khó khăn, Vũ Tuyệt Luân dường như muốn chỉnh nàng, cước bộ lại càng nhanh, hại nàng thở hồng hộc, hai chân bủn rủn không nói, chân tay trắng nõn còn bị cành cây quẹt vào trầy xước hết cả.
Đau quá! Nhưng là nàng không dám lên tiếng, cắn môi, đem tất cả mọi ủy khuất nuốt xuống bụng.
Rõ ràng muốn tới Thượng Hải, vì sao lại rơi vào hòn đảo này? Lão thiên là muốn chỉnh nàng? Vẫn là phụ thân trên trời ngăn cản cuộc hôn nhân này.
Nàng càng đi lòng càng đau xót, cũng càng thêm nhớ đến phụ thân, nếu phụ thân còn sống, nàng sẽ không rơi vào hiểm cảnh như vậy…
Vũ Tuyệt Luân đi phía trước, nhìn như không chút nào để ý tới, kỳ thật vẫn chú ý từng cử chỉ, biểu cảm của nàng, hắn cứ tưởng rằng nàng yếu đuối yêu cầu hắn đi chậm một chút, hoặc là làm nũng khóc nháo nhào lên, nhưng là nàng cái gì cũng không nói, vững vàng bước đi.
Không tệ nha! Coi như có chút can trường.
Miệng hắn lẩm bẩm, cước bộ có chút chậm lại.
Ánh ta dương nhạt dần về phía Tây, sắc trời tối sầm, muỗi cũng hoạt động ngày càng nhiều, Chu Mạch Mạch bất đầu cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, giống như có mấy ngàn con muỗi đồng thời đốt nàng, nàng vừa đi vừa gãi, cơ hồ không đi nhanh được.
Bởi vì phân tâm gãi ngứa, nàng không chú ý tới bên trái có một chỗ đất trũng, không cẩn thận một bước hụt xuống dưới, cả người vừa trượt, ngã vào hố.
-"Oa!" Nàng kêu lên sợ hãi, ngồi ở vũng nước, nước bùn bắn tung tóe đầy người, chiếc vày hàng hiệu đắt tiền màu be lấm lem bùn đất.
Vũ Tuyệt Luân ngạc nhiên quay đầu, thấy nàng một thân chật vật, nhịn không được cười to ra tiếng.
-"Ha ha ha…"
Nàng nhìn chằm chằm vào hắn, cuối cùng rõ ràng Vũ Tuyệt Luân là cái đồ xấu xa, nam nhân tồi tệ lại ấu trĩ! Hắn lấy chỉnh nàng làm vui, không hề thông cảm, hắn căn bản chính là một loại bại hoại, đồ tồi, khốn nạn.
-"Bao nhiêu tuổi rồi mà còn bị ngã, ngươi thật là thái quá." Hắn nhạo báng đi đến trước mặt nàng, vươn tay muốn kéo nàng đứng lên.
Nàng giận dỗi gạt đi, không muốn tiếp nhận sự giúp đỡ của hắn.
Hắn nhướn mày, độc ác cười: "Nga? Không cảm kích? Tốt lắm, ngươi cứ ngồi ở trong này, ta đi trước!" Nói xong, hắn thật sự quay người bước đi.
Nàng cúi đầu, không nghĩ đến hắn lại trêu đùa nàng, dứt khoát ngồi yên một chỗ, nhưng là, một giây, hai giây đi qua, khi tiếng bước chân hắn càng lúc càng xa, nàng mới lo lắng ngẩng đầu, chung quanh bóng cây lay động, âm u dọa người, nàng thở dốc vì kinh ngạc, thầm mắng chính mình vì sao chọn một nơi như vậy vào thời gian này giận dỗi với Vũ Tuyệt Luân, trước mắt nàng cũng chỉ có thể ỷ lại hắn, không phải sao?
Giãy dụa bò lên, nàng đang muốn đuổi kịp hắn, bỗng nhiên, một con nhện xoay xoay rơi xuống trước mắt nàng, nàng toàn thân cứng đờ, lông tơ dựng thẳng, tiếp theo, một tiếng thét chói tai từ trong miệng nàng thốt ra—
-"A—"
Tiếng kêu kinh hãi không tầm thường làm cho Vũ Tuyệt Luân sắc mặt khẽ biến, hắn đường cũ hướng trở về, thấy trên vai nàng là con nhện màu sặc sỡ cực độc, lập tức hét lớn một tiếng: "Đừng nhúc nhích!"
Nàng trừng lớn hai mắt, sớm đã sợ tới hồn phiêu phách tán, làm sao còn động đậy được?
Vũ Tuyệt Luân từ bên hông rút ra sợi dây nịt, nhẹ nhàng vung lên, dây nịt mạnh mẽ, chuẩn xác đánh về con nhện trên vai nàng, con nhện rơi xuống, cũng không có làm bị thương nàng.
-"Ngươi a…" Con nhện bị đánh rơi, hắn đang muốn hảo hảo mắng nàng vài câu, không ngờ vừa mới mở miệng, nàng liền cả người nhào vào trong lòng, ôm chặt lấy thắt lưng hắn, toàn bộ sự sợ hãi chịu đựng lúc nãy hóa thành nước mắt.
-"Oa!" Nàng ở trong ngực hắn khóc nấc lên.
Hắn ngẩn ra, bị hành động bất thình lình của nàng làm rối loạn tâm thần, bờ vai mảnh khảnh của nàng hơi co rúm, thân thể mềm mại gắt gao nắm lấy y phục hắn, hai tay của nàng giống như một đứa trẻ ôm lấy hắn không buông…
Trong chớp mắt, trái tim của hắn như bị trăm ngàn sợi tơ cuốn lấy, tắc nghẽn, không thể hô hấp, tim đập dồn dập nhưng lại thiếu dưỡng khí lúc này trở lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Quái, cũng không phải chưa từng ôm qua nữ nhân, tình sử của hắn bắt đầu từ năm mười bốn tuổi, đến nay không có biết bao nhiêu nữ nhân, đủ các loại kiểu dáng đều đã sờ qua, đối với nữ nhân thân thể đụng chạm từ trước đến nay tập mãi thành quen, nhưng là, Chu Mạch Mạch này không phải như con rắn quấn quanh mê hoặc, cũng không phải duyên dáng quyến rũ nhưng lại khiến đáy lòng hắn xôn xao, rối loạn…
Chu Mạch Mạch đơn giản là động tác phản xạ, vô ý thức ôm lấy Vũ Tuyệt Luân đơn thuần là sợ hãi, nàng quá hoang mang, nàng muốn vê nhà, trở về nơi không có côn trùng, không có sợ hãi, nàng không muốn đi…
Vũ Tuyệt Luân tay thiếu chút nữa ôm bờ vai nàng vỗ nhẹ trấn an, nhưng lý trí hắn nhắc nhở—
Nữ nhân này hắn không thể đụng vào!
Đánh chết cũng không thể đụng vào!
-"Này! Đủ chưa? Ngươi muốn ôm bao lâu hả?" Giọng điệu ngầm che đậy, hắn hồi tâm, giả bộ không kiên nhẫn hừ nói.
Nàng sửng sốt, lúc này mới kinh ngạc phát hiện ra chính mình ôm chặt Vũ Tuyệt Luân khóc lớn, thật là mất mặt!
-"Xin lỗi…Ta…" Kích động xấu hổ buông tay ra, nàng liền nhảy về sau một cái, xấu hổ không biết nên như thế nào giải thích hành vi của mình.
-"Ngươi không phải là cố ý câu dẫn ta chứ?" Hắn nhíu mày, xấu xa lại muốn nói móc nàng.
-"Không…Không phải! Ngươi đừng hiểu lầm, ta thật sự không có cái kia ý tứ…Ta không có…" Nàng gấp đến độ liều mình phủ nhận.
Hắn nhìn chằm chằm nàng, thấy vẻ mặt xấu hổ của nàng, một thân váy trắng bị nước bùn nhuộm thành màu cà phê, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp cùng mái tóc đều bịnước bùn dính bẩn, dơ không chịu nổi, chân cùng cánh tay mảnh khảnh bị muỗi đốt sưng đỏ nhiều điểm, quả thực giống tiểu công chúa gặp nạn, đáng thương làm cho người ta không đành lòng lại ép buộc nàng.
-"Quên đi quên đi, đừng nói nữa, nếu đợi nữa ngươi sẽ bị muỗi hút khô máu đó, đi nhanh đi!" Hắn khẩu khí vẫn không thay đổi.
-"Là…" Nàng vội vàng lên tiếng, nhưng mới đi được vài bước, liền phát hiện đầu gối có chút đau đớn, cúi đầu vừa thấy, nguyên lai vừa rồi té ngã có vết thương không nhỏ.
-"Làm sao vậy?" Hắn phát hiện dáng vẻ nàng có chút tập tễnh.
-"Không có việc gì." Nàng không dám nói, chỉ sợ trước hắn lại rước lấy sự mỉa mai.
Hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




