watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:00 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7827 Lượt

Kỳ Lân Vương…"

Bàn cờ quân đen quân trắng ngang sức ngang tài, tình hình chiến sự biến hoá kỳ lạ cổ quái, hay là, chưa tới giây phút tối hậu, thắng bại còn khó định….

Trong PUB, Vũ Tuyệt Luân một thân âu phục màu đen, khuôn mặt tuấn tú lãnh khốc, ngồi trên ghế cao cấp, bên người có rất nhiều nữ tử diễm lệ vây quanh, mỗi một nữ tử đều gắng hết sức làm vui lòng hắn, nhưng là, hắn thủy chung không vui vẻ đứng dậy.

Liền ba ngày, hắn mỗi ngày đều đến PUB, mỗi ngày đều tìm một nữ nhân cùng đi, nhưng mặc kệ hắn uống bao nhiêu rượu, hôn qua bao nhiêu nữ nhân, hắn trong óc, trong lòng, đều luôn luôn là một gương mặt, đều là dung nhan tuyệt lệ của người kia Chu Mạch Mạch.

Đáng giận! Vì sao chính là không quên được nàng? Vì sao hàng đêm đều bị khát vọng mãnh liệt cùng với nàng tra tấn hành hạ khó có thể nhắm mắt được? Vì sao hắn chỉ cần nhất thời nghĩ đến nàng sẽ thuộc về nam nhân khác cảm giác gần như phát điên?

Thế này rốt cuộc là bị bệnh gì? Hắn rốt cuộc là trúng phải loại tà gì?

-"Vũ Đương gia, làm sao vậy? Một bộ rầu rĩ không vui, là chúng ta chiêu đãi không chu toàn sao?" Một cô nàng xinh đẹp diêm dúa xích lại gần, mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi.

-"Không có việc gì?" Hắn nhíu nhíu mày, trước kia lơ đễnh, hiện tại, lại đột nhiên có điểm chán ghét loại mùi này.

-"Muốn hay không ta đến tiếp ngươi?" Cô ta vươn ngón trỏ, chạm nhẹ vào ngực hắn.

-"Không cần." Hắn lạnh lùng cự tuyệt. Hắn hiện tại đối với cô ta không có hứng thú, đối với bất luận kẻ nào cũng chưa có hứng thú, chết tiệt, đối với bất luận cái gì cũng không dậy nổi hứng thú…

-"Ngươi hôm nay thực lãnh đạm thế sao? Một chút cũng không giống ngươi bình thường…" Cô nàng hờn dỗi oán hận, nàng cùng Vũ Tuyệt Luân quan hệ không phải là ít, bình thường hắn tới nơi này đều cùng nàng quan hệ, như thế nào một thời gian không thấy hắn liền trở nên không thú vị như vậy?

Vũ Tuyệt Luân bị chọc giận, hắn xoay mình chế trụ gáy của nàng, mãnh liệt hôn đôi môi đỏ tươi.

Nàng ta đang vui mừng tưởng sôi nổi đáp lại hắn, không nghĩ tới hắn lại hung hăng đẩy nàng ra.

-"A! Ngươi rốt cuộc là muốn như thế nào?" Nàng bị ngã sang một bên, tức giận trừng hắn.

Hắn nhìn chằm chằm đôi môi của nàng, kinh ngạc nghĩ, hắn muốn không phải là cánh môi kia! Không đủ mềm mại, không đủ hương vị ngọt ngào, không đủ trơn nhẵn, không đủ…

Chết tiệt! Rốt cuộc là không đủ cái gì? Khuyết thiếu cái gì? Môi của nữ nhân không phải đều giống nhau sao? Hắn đến tột cùng là muốn bắt bẻ cái gì?

-"Thật có lỗi, thiếu gia nhà chúng ta hôm nay tâm tình không tốt, các ngươi đều lui ra đi!" Bạch Dã vừa rồi vẫn quan sát Vũ Tuyệt Luân, hắn biết, thiếu gia đã đến cực hạn.

Cô nàng thối mặt, cùng mấy nữ tử lui ra, ghế lô náo nhiệt nhất thời trở nên lạnh lẽo.

-"Thiếu gia, ngươi uống nhiều lắm rồi, sớm một chút trở về nghỉ ngơi đi." Bạch Dã khuyên nhủ.

-"Ta còn không nghĩ trở về." Hắn hiện tại không thích nhất ở một mình trong màn đêm.

-"Ngươi ở trong này mượn rượu tiêu sầu không phải là biện pháp…" Bạch Dã thở dài.

-"Ai nói ta phát sầu?" Hắn cau mày.

-"Đúng, ngươi không phải phát sầu, ngươi chính là bị bệnh."

-"Ta nào có bệnh gì?" Vũ Tuyệt Luân tựa vào ghế sô pha, vẻ mặt chán ghét.

-"Ngươi có, hơn nữa bệnh cũng không nhẹ, mà bình thường chúng ta gọi loại bệnh này là—Tình yêu" Bạch Dã thấp giọng thì thầm.

-"Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?" Hắn tức giận, trừng mắt nhìn Bạch Dã.

-"Ngươi yêu Chu Mạch Mạch, thiếu gia, phi thường yêu nàng."

Hắn sắc mặt khẽ biến, bị lời nói của Bạch Dã đánh trúng địa phương buồn đau nhất trong lòng.

-"Không, ta không thương nàng!" Hắn tức giận phủ nhận, nữ nhân kia chỉ biết khóc lóc sướt mướt, hắn làm sao có thể yêu nàng?

-"Đừng cố gắng mạnh mẽ nữa, thiếu gia, ngươi còn như vậy mặc kệ không dứt khoát, Chu Mạch Mạch thật sự trở thành nữ nhân của Đằng Tế." Bạch Dã cố ý nói.

-"Ngươi câm miệng!" Hắn bỗng nhiên đứng lên.

-"Yêu nàng, phải đem nàng đoạt về, chẳng lẽngươi sợ Đằng Tế?" Bạch Dã khiêu khích hắn.

-"Ta sợ hắn? Nực cười! Ta làm sao có thể sợ tên tiểu quỷ đó?" Hắn giống như bị ngân châm, bén nhọn khiển trách.

-"Vậy đừng băn khoăn nữa, chỉ cần ngươi hạ lệnh một tiếng, U Minh Hội sở các thành viên đều tùy thời đợi mệnh." Bạch Dã trong mắt tà quang chợt hiện.

-"Ngươi…Ở đây nói bậy bạ gì đó?" Hắn nhìn chằm chằm sắc mặt của Bạch Dã. Gần đây Bạch Dã này ánh mắt luôn đặc biệt thâm trầm lợi hại, làm cho người ta nhìn xem thực không thoải mái.

-"Ngươi hẳn là làm cho U Minh Hội mãi là cái bóng của Tường Hòa Hội Quán, thiếu gia, đối với chúng ta mà nói, ngươi là Thành Hoàng, không phải Hỏa Kỳ Lân! Ngươi rõ ràng là có thể cùng Đằng Tế chạy song song, tại sao luôn phải chịu thiệt làm thủ hạ của hắn, ủy khuất mặc hắn sai khiến chứ?" Bạch Dã thừa cơ kích động.

-"Đừng nói nữa!" Hắn quát khẽ.

-"Thiếu gia…"

-"Câm miệng của ngươi lại, Bạch Dã, ngươi gần đây quá kiêu ngạo!" Hắn nghiêm khắc cảnh cáo.

-"Thật có lỗi, ta chỉ là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi ngại thân phận của Chu Mạch Mạch, như vậy Chu Mạch Mạch rất đáng thương, ta nghe nói Chu Mạch Mạch từ khi trở về Tường Hòa Hội Quán mỗi ngày đều rơi lệ, cả người trở nên tiều tụy không chịu nổi…" Bạch Dã chuyển đề tài, lấy mắt vĩ nhìn hắn, quan sát phản ứng của hắn.

Hắn biến sắc, trong lòng nỗi đau càng mở rộng.

Chu Mạch Mạch mỗi ngày đều khóc? Vừa mới tưởng tượng ra cảnh nàng dáng điệu khóc nức nở liền cảm thấy tâm phiền ý loạn.

-"Có muốn hay không…đi xem nàng?"

Bạch Dã nhẹ giọng hỏi.

-"Ta sao phải nhìn nàng? Là chính nàng lựa chọn Đằng Tế, khóc chết cũng xứng đáng!" Hắn trừng mắt nhìn Bạch Dã lớn tiếng rít gào, dứt lời, đứng dậy đi nhanh khỏi PUB.

Bạch Dã nhìn chằm chằm theo bóng dáng hắn, trên mặt lộ ra một chút ý vị sâu xa cùng nụ cười giả tạo.

Vũ Tuyệt Luân không phát hiện ra biểu tình của Bạch Dã, hắn vừa rời khỏi PUB liền điều khiển chiếc xe thể thao Ferrari đỏ rực như lửa trong đêm khuya phóng như bay trên đường, nguyên bản hắn định tiêu tốn một chút thời gian trước khi trở về Hắc lâu, nhưng là, không biết như thế nào lại chạy đến Tường Hòa Hội Quán.

Đúng lúc xe dừng hẳn dưới tòa nhà, hắn mới giật mình bản thân cư nhiên bất tri bất giác mà chạy tới nhìn xem Chu Mạch Mạch.

-"Shit! Ta đang làm cái gì a?" Đấm vào vô lăng một quyền, hắn mâu thuẫn nhíu mày, lập tức chuyển hướng xe rời đi.

Thế nhưng, hai tay chậm chạp không hề muốn động, dường như có một lực vô hình chế trụ, chính là không động đậy.

Tầm mặt, hắn đối với ý tưởng mãnh liệt muốn gặp Chu Mạch Mạch trong tiềm thức cảm thấy kinh hãi, giằng co một lát, rốt cuộc cũng xuống xe.

Chậc, coi như là tới chúc, hắn rốt cuộc ở đây chống cự cái gì?

Tự giễu tâm tình phức tạp hỗn độn, hắn đi hướng cửa chính, còn không có mở miệng, cửa liền

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT