|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
say, bởi vì hắn khí phách ngang ngược thô bạo chiếm lấy môi nàng, lòng của nàng đau nhức lập tức không dược cũng khỏi bệnh, trái tim của nàng đã sống lại!
Hắn khó khăn buông môi của nàng ra, mới nói: "Hiện tại ngươi đã tin chưa?"
-"Vẫn là không có…" Nàng lời còn chưa dứt, cái miệng nhỏ nhắn lại bị lấp kín, hơi thở nóng rực thẳng tiến vào trong miệng nàng, hắn hôn so với vừa rồi càng thêm khiêu khích phiến tình, càng thêm cuồng dã.
Hắn không muốn nhiều lời vô nghĩa, một cái hôn nồng nhiệt so với những lời giải thích so ra thì hữu dụng hơn.
Nàng bị hôn đầu váng mắt hoa, ý loạn tình mê, đôi môi nồng cháy của hắn như nói cho nàng biết, hắn là thật sự yêu nàng…
Hai người hôn nhau hồi lâu, hắn xoay mình ngẩng đầu, nói thẳng: "Đi, theo ta đi!"
Nàng nháy mắt mấy cái, ngạc nhiên hỏi: "Đi? Đi đến nơi nào?"
-"Đương nhiên phải đi U Minh Hội, ta không thể để cho ngươi lấy tiểu quỷ Đằng Tế." Hắn nắm lấy tay nàng, ra khỏi phòng.
-"Đợi chút…Tuyệt Luân…Ta không thể đi…Không thể đi theo ngươi…" Nàng kích động tránh xa hắn, đứng ở bên cầu thang.
-"Vì sao không thể?" Hắn sắc mặt khẽ biến.
-"Đinh Lược nhắc nhở ta…Không nên phá hư mối quan hệ giữa ngươi và Đằng Tế…" Nàng ngập ngừng nói. tâm vừa mới phiêu lên thiên đường lại rơi xuống hiện thực.
Vũ Tuyệt Luân yêu nàng thì có ích lợi gì? Biết hắn yêu nàng ngược lại càng thống khổ, bởi vì nàng vẫn phải gả cho Đằng Tế! Nàng không thể nào thay đổi lại số mệnh…
-"Ta cùng tiểu quỷ kia không có tình nghĩa gì." Hắn hừ lạnh, một phen nắm chặt lấy tay nàng, dùng sức kéo nàng xuống lầu.
-"A! Nhưng là…" Nàng lo lắng hắn bởi vậy mà đụng chạm Đằng Tế, đến lúc đó, sự tình nhất định càng không thể cứu vãn nổi.
-"Ta tuyệt đối không đem ngươi tặng cho Đằng Tế, tuyệt đối không!" Hắn ôm lấy vai nàng, vẻ mặt kiên định.
-"Nhưng…"
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
-"Đừng nói nữa! Ngươi theo ta đi là được rồi." Hắn khẽ quát một tiếng, thầm nghĩ nhanh một chút mang nàng rời đi.
Nàng không hề nhiều lời, bởi vì trong lòng kỳ thật lo lắng rất nhiều, cũng có một chút hy vọng, nếu có thể cùng hắn vĩnh viễn ở chung một chỗ, thật là tốt biết bao.
Bọn họ ra khỏi hội quán, đi vào hoa viên, sắc mặt chợt biến, cước bộ dừng lại, bởi vì trên lối mòn vào hoa viên, Đằng Tế im lặng đứng đó.
-"Ngươi muốn mang tân nương của ta đi nơi nào? Tuyệt Luân?" Đằng Tế một thân áo choàng trắng, hai tay để ở sau thắt lưng, lạnh lùng hỏi.
Chu Mạch Mạch kinh hãi trừng lớn hai mắt, trái tim thiếu chút nữa ngừng đập.
Đằng Tế…trở về khi nào? Hôm qua mới nghe người khác nói hắn đang ở Nhật Bản.
-"Nàng sẽ không trở thành tân nương của ngươi, nàng là của ta."Vũ Tuyệt Luân khẩu khí mạnh mẽ, ngang nhiên mà đối diện hắn. Đây là lần đầu tiên hắn quyết tâm cùng Đằng Tế đối kháng.
-"Ngươi quá tự phụ, vi phạm một lần ta có thể tha thứ cho ngươi, không nghĩ tới ngươi còn không biết hối cải, cứ nhất định được đằng chân lân đằng đầu muốn bắt cóc Chu Mạch Mạch…" Đằng Tế vẻ mặt băng lãnh, ánh mắt sắc lạnh đến cực điểm.
-"Người nàng yêu là ta, không phải ngươi, ngươi cần gì phải miễn cưỡng nàng? Hơn nữa, ta rất rõ ràng là ngươi không thương nàng!" Hắn không bị khí thế của Đằng Tế áp đảo trào phúng nói.
-"Ta yêu hay không yêu nàng đó là chuyện của ta, nhưng khiến nàng yêu thương ngươi là ngươi sai, ngươi không nên mê hoặc nàng, lại càng không nên không biết tự kiềm chế, dù sao nàng cũng là vị hôn thê của ta." Đằng Tế nheo nheo mắt, từng bước hướng hắn đi tới.
-"Ta…" Hắn tự biết đuối lý, không nói nên lời.
-"Trước kia ta có thể dễ dàng tha thứ cho ngươi kiêu ngạo bất tuân, có thể khoan dung cho ngươi kiêu ngạo vô lễ, nhưng lúc này đây, ngay cả nữ nhân của chủ tử ngươi cũng muốn cướp đoạt, ta thật sự nếu không cho ngươi một chút giáo huấn, có lẽ ngươi sẽ nghĩ đến chính mình là Tường Hòa Hội Quán lão đại, có thể vô pháp vô thiên…" Đằng Tế đi tới trước mặt hắn, vẻ mặt hung dữ mạnh mẽ.
-"Ta tới bây giờ cũng không có thừa nhận qua ngươi là chủ tử của ta!" Hắn hận nhất Đằng Tế luôn tự cho mình có tư thái chủ nhân, còn luôn đem bọn họ Ngũ Hành Kỳ Lân làm tôi tớ nô bộc.
-"Nga? Cư nhiên đến bây giờ còn không có nhận thức thân phận! Thật sự là không thể tha thứ!" Đằng Tế nhíu mày, khuôn mặt ngày thường băng lãnh tuấn dật hiếm khi dấy lên lửa giận.
-"Ta nên nhận thức cái gì thân phận? Nói cho ngươi biết, so với làm Ngũ Hành Kỳ Lân Hỏa Kỳ Lân nhàm chán bị minh ước buộc chặt, ta thà quay về làm Thành Hoàng của U Minh Hội!" Hắn buột miệng nói ra những suy nghĩ vẫn luôn quấn quanh trong đầu.
Đằng Tế mày kiếm rung động, đôi đồng tử đen sâu thẳm ánh lên một tia thất vọng cùng tức giận.
-"Tốt lắm, đây là quyết định của ngươi." Hắn thở dài, phút chốc hô một tiếng: "Thần Thông!"
Vũ Tuyệt Luân cảnh giác ngẩng đầu, còn chưa kịp phản ứng, một luồng điện từ đại sảnh hội quán bắn tới, thẳng trúng lưng hắn.
-"A!" Một hồi đau nhức tê dại xuyên qua cơ thể, hắn ngã về phía trước, nguyên là muốn rút roi da nhưng hai tay không còn nghe theo sự sai bảo.
-"Tuyệt Luân!" Chu Mạch Mạch hét lên một tiếng, đang muốn nâng hắn dậy, không ngờ cánh tay đã bị Đằng Tế gắt gao chế trụ, cả người bị kéo vào trong lòng Đằng Tế.
-"Nơi này không an toàn, Mạch Mạch, ngươi theo ta quay về Kỳ Lân cư, chuyên tâm chuẩn bị làm cô dâu đi." Đằng Tế ngữ khí rất nhẹ, thế nhưng lại tràn ngập cơn thịnh nộ bức người.
Nàng kinh hãi phát không ra tiếng, tức giận cảm giác Đằng Tế so với ác ma còn khủng bố hơn, bị ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm, nàng cảm giác toàn thân lạnh lẽo phát run.
-"Buông nàng ra!" Vũ Tuyệt Luân ngẩng đầu trừng mắt nhìn Đằng Tế, tức giận rống to.
Đằng Tế ôm Chu Mạch Mạch, cúi đầu liếc nhìn hắn, cười lạnh nói: "Ngươi trước hết ở lại chỗ này, chờ sau khi ta cùng Chu Mạch Mạch thành hôn, lại đến quyết định nên xử trí ngươi như thế nào."
-"Cái gì?" Hắn rùng mình, lúc này mới phát hiện quản lý Phùng đã dẫn theo một đám thủ vệ vây quanh đây.
-"Lão Phùng, đem hắn nhốt trong phòng, không có sự cho phép của ta, ai cũng không cho phép tiếp cận hắn." Đằng Tế hạ lệnh.
-"Vâng." Lão Phùng cung kính hành lễ, vung tay lên, nhóm thủ vệ tiến lên giữ chặt Vũ Tuyệt Luân.
-"Đáng chết! Các ngươi dám động ta?" Vũ Tuyệt Luân đem hết sức lực muốn đứng lên phản kích, nhưng vừa muốn đứng dậy, lại một luồng điện lưu chuẩn xác đánh trúng thân thể hắn.
-"Ô! Quỷ tha ma bắt…Thần Thông…Sẽ có một ngày ta đem ngươi biến thành sắt vụn…" Hắn đau đến mức lại ngã xuống đất, lên tiếng nguyền rủa.
-"Thật có lỗi, Hỏa Kỳ Lân, đây là mệnh lệnh của lão đại." Thần Thông bất đắc dĩ nói, hiện tại nó rất sùng bái Kỳ Lân Vương, có khi lời nói của Kỳ Lân Vương so với chủ nhân Giang Tuân còn trọng yếu hơn.
-"Ta phải mang Chu Mạch Mạch đi rồi, ngươi ở trong này hảo hảo tỉnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




