watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7680 Lượt

cố tỏ ra cởi mở với anh trai mình. Cô lon ton chạy đến chiếc bàn ấy và ngồi cạnh Bảo Lâm. Lâm vốn rất yêu mến Thái Hà, nên khi khi cô vừa ngồi xuống, anh đã đóng ngay chiếc laptop lại để tập trung nói chuyện với cô

- Chào anh – Hà dịu dàng – lâu rồi mình không gặp nhau nhỉ
– Mới 1 tuần mà em? – Lâm nói giọng trêu ghẹo – à…hay nhớ anh quá nên thấy thời gian trôi chậm ta?

Hà cười gượng, khiến cơ mặt méo mó trông rất khôi hài. Thật ra cô chẳng ưa tên Bảo Lâm “trẻ con” này chút nào cả. Cô chủ động lại bắt chuyện với Lâm chỉ vì muốn khai thác thông tin về lý do khiến anh mình háo hức đến như vậy thôi.

- Anh này…! Anh cứ hay trêu em thôi. À mà…khi nãy 2 người nói chuyện gì mà trông anh Phong có vẻ phấn khích thế ạ…?
– 1 buổi casting vai diễn thôi mà – Phong xen vào – ngày mai em đến trông quán sớm hộ anh, có khi mai anh đi cả ngày!
– Vâng… – Hà mỉm cười, nói sau hồi im lặng

Cùng lúc ấy, Tuấn bước vào quán, trên vai vác cây đàn guitar trông rất ngầu. Anh cười nhạt chào Thái Hà rồi tiến về phía sân khấu nhỏ. Bất giác, Phong lại thoáng giật mình khi trông thấy Tuấn, rồi bằng cử chỉ lúng túng nhất, anh đứng phắt dậy, đi lòng vòng quan sát nhân viên của mình. Còn Lâm thì cứ vò đầu bứt tóc để cố nhớ xem anh chàng tóc hung đỏ kia là ai, nhưng khổ nỗi…anh chẳng thể nào nhớ ra… Nhưng cái vẻ mặt nghênh nghênh cùng với ánh mắt long lanh của Thái Hà dành cho hắn khiến Lâm bắt đầu cảm thấy không ưa gã này 1 chút nào!

——————–†—————–

Sáng hôm sau…

Hà hôm nay trang điểm thật kĩ và cố chọn cho mình bộ quần áo gợi cảm nhất để có thể dễ dàng quyến rũ Tuấn. Cô háo hức như vậy cũng vì riêng hôm nay, Phong sẽ không có mặt ở trong quán và sẽ chẳng ai có thể làm cô lo lắng, ghen tuông vô cớ được nữa. Nhưng khi đến nơi, chưa kịp hụt hẫng khi thấy Tuấn không có mặt ở trên phía sân khấu kia thì cô đã nhận được 1 tin nhắn từ anh

- “Anh đến chỗ bạn lấy món đồ để quên, trưa anh ghé.”

Sự ghen tuông lại dâng trào trong lòng cô, chuyện gì mà cả 2 cùng biến mất thế này? Hà nhíu mày, nhắn lại ngay lập tức:

- “Bạn anh là ai??”

5 phút sau, Tuấn hồi âm:

- “Diễn viên trong đoàn kịch Nguyệt thực, thôi anh đang chạy xe, em đừng nhắn lại”

Hà tức tối dậm chân xuống sàn rồi hét lên

như phát rồ, khiến các nhân viên trong quán đều giật bắn người. Sau đó, cố cứ hậm hực, kiếm chuyện chửi rủa các cô bồi bàn nữ bằng những lý do vô duyên nhất. Và ai nấy cũng lấy làm kinh ngạc trước sự đáng ghét của cô chủ vốn hiền lành, thân thiện của mình, rồi họ bàng hoàng nhận ra… gương mặt hiểm ác đằng sau lớp mặt nạ thiên thần kia… Quả là 1 sự giả tạo đáng sợ…

Buổi casting diễn ra trong 1 sân khấu nhỏ, giữa sân lúc này là 1 chiếc bàn to đùng với 3 vị giám khảo đang ngồi uy nghi trên đấy. Các thí sinh đều hồi hộp ngồi chờ đợi đến lượt mình trên khán đài. Phong thì ngồi 1 mình ở hàng ghế khá xa, anh cố căng mắt quan sát phần casting của những thí sinh đầu tiên trên sân khấu. Nhưng không chỉ riêng Phong, ai nấy cũng lấy làm ngạc nhiên khi 3 vị giám khảo chẳng yêu cầu phải đọc lời thoại hay gì cả, mà họ chỉ bảo thí sinh cười hô hố lên và tạo dáng ngồi trên 1 chiếc ghế đẩu. Có lẽ vì đây là casting cấp tốc, nên sự tuyển chọn khá gắt gao. Người đàn ông mang kính ngồi giữa, liên tục chau mày 1 cách khó chịu và loại thẳng thí sinh khi họ chỉ vừa đi về phía

chiếc ghế. Vì chọn lọc nhanh chóng như thế, nên 1 lúc sau, đã đến lượt Phong dự thi. Anh hít 1 hơi dài rồi tự tin bước lên sân khấu, cúi đầu chào Ban giám khảo và giới thiệu sơ lược về bản thân mình. Người đàn ông khó tính kia khẽ gật đầu hài lòng khi nhìn vào ngoại hình bắt mắt của Phong, rồi cất giọng nói nghiêm khắc lên:

- Vai hề chúng tôi đang cần là 1 vai thật sự quái đản, điên cuồng, thậm chí là bệnh hoạn. Vì thế… – đôi mắt ông ta chợt sắc lên – hãy cười như tên hề đó cho tôi xem nào!

Phong đảo mắt suy nghĩ, anh chắc chắn nụ cười điên cuồng chính là điểm nhấn của tên hề này nên mới được lấy ra làm đề thi như vậy. Anh gắng nhớ lại những gã hề quái dị trong những bộ phim mình từng xem để bắt chước, nhưng…không! Nếu bắt chước người khác anh sẽ không thể nhập tâm vào nhân vật được, anh phải là chính tên hề! Nếu anh là nó, là 1 tên quái đản, bệnh hoạn thì anh sẽ cười như thế nào…? Phong nhắm mắt lại…rồi từ từ mở ra… bất giác, đôi mắt sắc lẻm như dao cùng với nụ cười nửa miệng trông cực gian xảo của Phong khiến 3 vị giám khảo phải thoáng rùng mình. Rồi như trở thành 1 người hoàn toàn khác, anh bật lên cười 1 cách điên loạn nhất, quái đản nhất, vang vọng khắp khán đài…

Phong đâu biết rằng phía hàng ghế trên cùng kia, Tuấn đang ngồi lấp ló trong góc khuất; chăm chú quan sát anh. Và như bao người ở đây, Tuấn cũng ngỡ ngàng vì điệu cười bệnh hoạn đến điên cuồng của Phong. Anh không hiểu lắm về kịch nghệ, nhưng quả thật chỉ cần nghe cái cách Phong cười thôi, Tuấn cũng có thể cảm nhận được tính cách nhân vật mà Phong đang diễn.

- Cũng có tố chất đấy nhỉ, ra cũng không phải là tên công tử vô dụng – Tuấn nhếch mép lẩm bẩm

3 vị giám khảo đều luân phiên nhìn nhau vẻ thích thú, rồi người phụ nữ ngồi bên trái cất giọng nói dịu dàng:

- Chị thích điệu cười của em. Nào, giờ hãy ngồi trên chiếc ghế đó như 1 tên hề cho chị xem.

Phong ngoáy đầu lại, nhìn chiếc ghế đẩu phía sau lưng mình với vẻ mặt khá lo lắng… Từ những gì anh quan sát được khi nãy, anh nhận thấy bất cứ ai có dáng đi bình thường hoặc rụt rè đến gần chiếc ghế đều bị người đàn ông mắt kính kia loại thẳng! Phải chăng vì họ đã đi không giống 1 tên hề? Đúng rồi, 1 vai diễn cá tính như vậy đòi hỏi người diễn viên phải thật sự nhập tâm vào nó trong mọi hoàn cảnh, mọi hành động và trạng thái… Nghĩ đến đó, Phong cảm thấy mình tự tin hơn, phải, chỉ cần anh hiểu mọi vấn đề, chắc chắn anh sẽ làm được…

Chương 4: Tình yêu của gã hề

Phong bất giác cảm thấy 1 sự phấn khích đến điên loạn đang dâng lên trong lòng mình. Anh vừa đi vừa nhún nhảy trông rất khôi hài đến gần chiếc ghế đẩu. Anh duỗi thẳng bàn tay ra, vịn hờ thành ghế 1 cách điệu đà, rồi anh đặt cả 2 chân ngồi chồm hổm trên chiếc ghế, không quên kèm theo 1 nụ cười bí hiểm với ban giám khảo. Thậm chí anh còn tự nhiên đến mức dùng ngón tay út, ngoáy ngoáy lỗ tai của mình với vẻ thích thú…

Anh bây giờ không còn là Vũ Phong, chàng công tử kiêu ngạo nữa, mà đã thật sự biến thành 1 tên hề quái dị. Từ ánh mắt, dáng đi, đáng ngồi, phong thái không còn mang 1 chút tao nhã nào vốn là của riêng anh nữa, mà nó trở nên trần trụi, thô kệch và quái đến mức khiến Tuấn phải chồm cả người ra phía trước, miệng há hốc vì kinh ngạc

3 vị giám khảo luân phiên nhìn nhau, thì thầm to nhỏ điều gì đó, rồi người đàn ông mang kính săm soi vào hồ sơ của Phong, cất giọng nói nghiêm nghị:

- Được rồi, cậu đến đây.

Như gỡ bỏ chiếc mặt nạ của gã hề quỷ, Phong bỏ 2 chân xuống và bước đến gần chiếc bàn bằng 1 phong thái thật tự tin, nhưng không kém phần tao nhã, khác hẳn sự kì dị khi nãy. Trái tim anh lúc này đây đập liên hồi khi hồi hộp chờ đợi lời nhận xét của ban giám khảo.

- Cậu… – người đàn ông đó hỏi giọng tò mò – thật sự chỉ từng là sinh viên của trường Đại học Kinh tế thôi à?
– Đúng vậy…! – Phong trố mắt

Người đàn ông thôi dán mắt vào hồ sơ, ông ngước mặt lên nhìn Phong thật lâu, rồi nói:

- Cậu diễn kịch bao giờ chưa?
– Rồi, lúc còn đi học, tôi hay tham gia tiết mục kịch nghệ của trường – anh nhún vai – nhưng ông biết đấy, chỉ là những vở kịch nhỏ thôi, chẳng có quy mô hoành tráng gì cả.

Cái phong thái tự tin từ hành động cho đến cách ăn nói của Phong bắt đầu khiến người đàn ông này cảm thấy thú vị. Ông điềm đạm bảo Phong xuống khán đài chờ đợi kết quả; rồi nhanh chóng gọi tên thí sinh tiếp theo. Phong đang bước chầm chậm dọc lối đi giữa 2 hàng ghế, thì bỗng cái gã vừa được gọi tên “Hà Quốc Dũng” bèn cố ý hất mạnh vào vai anh với vẻ khiêu khích khi hắn bước ngang. Và điều này khiến Phong tức điên lên! Anh quay phắt lại định tẩn cho hắn 1 trận nhưng…lại thôi…Anh không nên vì cái tên chết tiệt ấy mà phá hỏng hình tượng của mình.

Tên Dũng ấy là sinh viên của trường sân khấu điện ảnh; nên rõ ràng hắn có rất nhiều lợi thế. Được đào tạo bài bản, có kinh nghiệm sân khấu, lại gây ấn tượng với ban giám khảo về cái mác có tiếng tăm ấy. Vì thế, hắn đã có phần dự thi khá tốt và Phong bắt đầu cảm thấy lo lắng khi ban giám khảo bắt đầu tỏ ý hài lòng về tên hống hách này.

Ngồi phía trên Phong, Tuấn vừa quan sát cuộc casting, vừa len lén nhìn chàng công tử đang tức tối vì đối thủ được khen ngợi; rồi nhoẽn miệng cười. Bất thình lình…1 bàn tay chạm vào vai Tuấn khiến anh giật bắn cả người

- Sorry nghen, đợi tôi lâu không? Nãy giờ ở trong cánh gà xem casting, hay quá chừng!

Tuấn quay sang lườm anh chàng với mái tóc highlight nâu vàng vừa ngồi xuống cạnh anh với vẻ trách móc

- Lúc nào ông chẳng để tôi đợi, hôm nay còn bày đặt sorry!
– Thôi, tôi biết Jack rộng lượng chẳng thèm để bụng mấy chuyện cỏn con này đâu – anh ta cười tươi, chìa 1 đĩa CD cho Tuấn – đây, bố tôi nói rất thích bài hát

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT