watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7682 Lượt

này, ổng còn hứa sẽ giúp ông thu âm, vui rồi nghen.

Tuấn cười nhẹ, mân mê chiếc CD trong tay. Đây là bài hát mà anh sáng tác dành tặng riêng cho Phương Nhi, giai điệu của nó ướp 1 nỗi buồn man mác, không có đoạn cao trào, mà chỉ tĩnh lặng, nhẹ nhàng như tình yêu của anh với cô vậy. Trong suốt 3 năm quen nhau, 2 người hiếm khi có những lúc giận hờn hay tranh cãi. Vì cô vốn là người hiền lành, hiểu chuyện. Còn anh thì lúc nào cũng nhường nhịn cô và luôn có những suy nghĩ chín chắn. Sự ra đi của Nhi đã để lại 1 lổ hỏng quá lớn trong trái tim của Tuấn, thời gian đầu đối diện với cuộc sống thiếu vắng cô, anh dường như suy sụp đến đánh mất chính bản thân mình. Anh điên cuồng lao vào rượu bia, đắm chìm vào trong hơi men; để nó có thể quay ngược bánh xe thời gian, đưa anh về với quá khứ hạnh phúc, nơi mà vẫn còn hình bóng cô, vẫn còn vương mùi hương và giọng nói ngọt ngào quen thuộc ngày ấy… Nhưng sau mọi sự động viên của gia đình và bạn bè, cùng với ý chí mạnh mẽ vốn có, anh dần lấy lại được tinh thần và cố gắng tiếp tục cuộc sống này…vì cô…

- Nè! – anh chàng kia lay mạnh vai Tuấn – làm gì mà thừ người ra vậy?

Tuấn thoáng giật mình như vừa hoàn hồn trở về, rồi anh nhìn mông lung xuống phía sân khấu, nơi mà 3 vị giám khảo đang thảo luận với nhau để quyết định xem những gương mặt ưu tú nào sẽ được lọt vào vòng trong. Sau 1 cái tằng hắng, anh nói hơi gượng:

- Bảo, ông nghĩ ai sẽ được nhận vai hề…?

Mắt anh chàng kia bỗng dưng sáng lên, và nhanh chóng hướng về phía…Dũng

- Cậu Dũng kia, trông khá chuyên nghiệp, nghe nói cậu ta còn là con nhà nòi nữa.
– Chỉ Dũng thôi à…? – Tuấn hỏi bâng quơ

Bảo đảo mắt suy nghĩ, rồi anh đập tay 1 phát khi ánh mắt vô tình lướt ngang Phong

- Đúng rồi, cậu tóc vàng kia! Lúc cậu ta bật cười lên tôi đã nổi hết cả gai óc đấy. Mà nói thật, gương mặt cậu ta đẹp đến mức ban đầu tôi cứ ngỡ là con gái ấy chứ.!

Tuấn chợt phá lên cười như nắc nẻ. Anh không biết Phong sẽ phản ứng như thế nào khi nghe lời khen :”Đẹp như con gái” ấy, nhưng nếu là anh, anh sẽ cảm thấy nó giống 1 lời nói đểu hơn là khen ngợi.

Lúc này thì người đàn ông mang kính rời khỏi chiếc bàn, ông bước đến gần mép sân khấu, dõng dạc nói:

- Chúng tôi đã chọn được 7 người vào vòng trong, cũng là vòng cuối của phần casting này. Những ai được tôi xướng tên, yêu cầu bước lên sân khấu. Còn những người khác, có thể ra về.

Không khí căng thẳng bao trùm khắp khán đài, ai nấy cũng chắp tay, nhắm mát cầu nguyện… Người đàn ông kia ngưng 1 hồi, rồi khẽ nhìn vào tờ giấy trên tay, bắt đầu đọc cái tên đầu tiên

- Hà Quốc Dũng!

Phong tặc lưỡi 1 cách cay cú, nhưng sau đó anh liền quên đi nỗi tức tối và tiếp tục lắng tai nghe. Nhưng…liên tục 5 cái tên thoát ra từ miệng người đàn ông ấy đều lạ hoắc đến đáng sợ. Chỉ còn 1 người cuối cùng có cơ hội nhận được vai diễn cá tính này… Anh có được chọn không? Chẳng lẽ anh chưa gây được ấn tượng tốt với họ? Hay tại phong thái tự tin đến ngạo mạn của anh làm họ có hiềm khích? Rồi người đàn ông kia nhấc nhẹ gọng kính, xướng to cái tên cuối cùng:

- Và…Vũ Phong!

Phong cố gắng mím chặt môi mình lại để không phải hét lên vì vui mừng. Anh cảm thấy những sự hồi hộp, lo lắng, căng thẳng đều đồng loạt thoát ra từ hơi thở của anh. Trong khi đó, tên Dũng lại tỏ vẻ khó chịu ra mặt, theo hắn, sẽ thật nhục nhã nếu để thua 1 tên con trai có dáng người mảnh khảnh đến ẻo lả như thế này.

Sau khi 7 thí sinh đều có mặt đầy đủ trên sân khấu. Chàng thanh niên với đôi mắt thâm quầng, trông có vẻ trầm tính ngồi bên phải người đàn ông; liền bước lên phía trước. Anh khẽ nhíu mày nhìn vào từng gương mặt của thí sinh, rồi nói:

- Vòng này các cậu sẽ diễn 1 đoạn ngắn về cảnh tên hề nhận ra tình yêu của mình dành cho 1 cô gái hiền lành. Vì tình yêu mãnh liệt đó đã giúp hắn thoát khỏi bóng đêm tội ác và hướng đến cái thiện. Nhưng hãy chú ý! Vì tình yêu là 1 thứ hoàn toàn mới lạ đối với tên hề, nên nó vừa làm cho hắn ngỡ ngàng, vừa khiến hắn cảm thấy hạnh phúc.

Nói rồi anh ta chìa cho mỗi người 1 tờ giấy ghi đoạn thoại nhỏ về sự gặp gỡ của gã hề và cô gái

v Julie : Nào, để tôi băng bó vết thương cho anh
v Tên hề ( ngạc nhiên ) : cô bị ngốc à? Biết tôi là kẻ thù của dân làng mà cô vẫn tốt với tôi sao?
v Julie ( mỉm cười dịu dàng ) : tôi chưa bao giờ xem ai là kẻ thù cả.
v Tên hề ( bị nụ cười của cô gái làm cho say đắm ) : sao tôi lại cảm thấy…vui…à không, hân hoan…, cũng không,… phấn khích trong lòng như thế này nhỉ?
v Julie : ý anh là hạnh phúc?
v Tên hề ( lại ngạc nhiên ) : hạnh phúc là gì?
v Julie ( cười hiền, thẹn thùng ) : là cảm giác khi yêu và được yêu, anh không biết sao?
v Tên hề : yêu…là gì?
v Julie : là khi trái tim anh loạn nhịp vì 1 ai đó.
v Tên hề ( hoảng hốt ôm lấy ngực mình ) : sao tim tôi lại đau đớn…à không…lại hoạt động, hoạt động nhanh như thế này?
v Julie ( hoảng hốt ) : Anh sao vậy?
v Tên hề ( bàng hoàng nhìn cô gái ): Lẽ nào… tôi yêu cô…?

Trong khi những thí sinh khác đang chăm chú đọc lời thoại thì người thanh niên ấy dụi dụi con mắt thiếu ngủ của mình, nói sau 1 cái ngáp đầy khiếm nhã:

- Tất cả các cậu sẽ có 15 phút để học thuộc lời thoại tên hề. Sau 15 phút, tôi sẽ thu lại hết những tờ giấy đó và phần thi của các cậu sẽ bắt đầu.

Sau đó, 7 người đều cắm cúi, tập trung học lời thoại. 15 phút sau, khi đã thu hồi lại những tờ giấy, Quốc Dũng – thí sinh đầu tiên – bước lên sân khấu và bắt đầu phần thi của mình. Không hổ danh là con nhà nòi, Dũng có những động tác búng tay quái dị, chuyển động rất điệu nghệ và hắn đọc thoại lưu loát, kiểu đã được đào tạo kĩ lưỡng. Khi đến cảnh gã hề bàng hoàng nhận ra mình yêu Julie, thì tên Dũng này diễn giống như vừa bị điện giật, nét mặt hắn trở nên thất thần và lắp bắp nói câu cuối cùng của đoạn thoại. Phần thi của hắn kết thúc với những tràng vỗ tay khen ngợi của ban giám khảo. Trong khi Phong ngồi đó cứ xùy xùy ra những âm thanh sặc mùi ghen tức.

Những thí sinh tiếp theo thì liên tục dẫm vào vết xe đổ của nhau. Họ đều chú tâm đến việc diễn tả cảm xúc yêu thương mà quên khuấy đi mất việc phải chèn vào những sự quái dị của tên hề. Vì thế, khi xem họ diễn, ai nấy cũng cảm thấy họ giống 1 con người bình thường hơn là 1 gã hề quỷ.

Và phần thi của Phong cũng đã đến, như lần trước, anh vẫn tự tin bước lên sân khấu, nhưng khi vô tình hướng mặt về phía khán đài bấy giờ đã khá vắng vẻ, thì trái tim Phong đột nhiên loạn nhịp 1 cách bất thường. Đôi mắt anh dán chặt vào bóng hình nhiều lần đã khiến anh rung động. Cái nhìn của Phong khiến Tuấn thoáng giật mình, trông nó giống…Nhi quá, giống đến độ làm anh phải khẽ chau mày lại vì bực mình!

“Cụp!!”, không gian của sân khấu và khán đài bỗng tối đen 1 cách đáng sợ, nhưng cũng nhờ vậy mà Phong mới có thể dứt ánh mắt của mình ra khỏi Tuấn, nhưng…tại sao lại mất điện trong lúc quan trọng như thế này chứ? Chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay kẻ nào đó đã rắp tâm hã m hại anh?

- Mất điện rồi, chắc phải dời phần thi của cậu này lại thôi. – giọng người phụ nữ kia cất lên
– Chị nghĩ sao vậy Vy? – chàng thanh niên càu nhàu – kể từ mai đoàn kịch ta sẽ chẳng còn thời gian rảnh nào nữa đâu!

Phong nghe thấy thế, liền nói vang vọng vẻ vô cùng kiên quyết:

- Khoan đã, không cần phải dời đâu! Tôi sẽ diễn đoạn ấy ngay bây giờ! 3 người chỉ cần nhìn thấy gương mặt tôi là được chứ gì?!

Không đợi cho 3 vị giám khảo kịp phản ứng, Phong nhanh chóng lấy chiếc Iphone trong túi ra, rồi rọi phần ánh sáng phát từ màn hình lên gương mặt thanh tú của mình, xong anh lại nói vang:

- 3 người thấy mặt tôi chưa? Nếu thấy rồi thì…phiền chị Vy gì đó hỗ trợ tôi có được không?

Vy mò mẫm bước về phía gương mặt đang phát sáng 1 cách kinh dị kia, rồi e dè bảo:

- Nhưng cậu không thể thấy rõ mặt tôi…diễn xuất sẽ không tự nhiên đâu…
– Tôi sẽ tự tưởng tượng! – Phong nói nghe rất chắc chắn

Trong đêm đen, vang lên tiếng cười khanh khách của người đàn ông mang kính. Rồi ông cất tiếng, bảo Vy hãy tiếp tục vai trò của mình. Sau 1 tiếng thở dài nhỏ, Vy chuyển sang giọng nói hiền dịu, ngọt ngào của nhân vật Julie:

- Nào, để tôi băng bó vết thương cho anh.

Phong méo mó gương mặt đang nở nụ cười quái dị, rộng đến mang tai của mình trông rất khôi hài

- Cô bị ngốc à? Biết tôi là kẻ thù của dân làng mà cô vẫn tốt với tôi sao?
– Tôi chưa bao giờ xem ai là kẻ thù cả. – Vy cố gắng cười lên thành 1 tiếng nhỏ để Phong nghe thấy

Phong mặc dù không thể thấy được nụ cười của bạn diễn, nhưng anh vẫn cố mường tượng ra hình ảnh rạng ngời đến nỗi khiến tên hề phải say đắm ấy. Bất giác… gương mặt của Tuấn lúc mỉm cười chào khán giả lại xuất hiện trong tâm trí anh, khiến anh không thể ngăn chặn được dòng cảm xúc mãnh liệt trong lòng lúc này. Bấy giờ, Phong mới nhận ra điểm chung của mình và tên hề, thứ tình cảm này vừa khiến anh hạnh phúc, vừa làm anh ngỡ ngàng đến sợ hãi. Rồi đôi mắt Phong bỗng dưng ngây dại đi, anh lắp bắp với những dòng cảm xúc rất chân thật:

- Sao tôi lại cảm thấy vui…à không, hân hoan…? Cũng không,…phấn khích trong lòng như thế này nhỉ…?
– Ý anh là hạnh phúc…?

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT