watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7685 Lượt

Hạnh phúc? – Phong trố mắt ra, trông anh càng kinh dị hơn dưới ánh đèn mập mờ – là gì vậy…?
– Là … – Vy ngập ngừng vẻ thẹn thùng – cảm giác khi yêu là được yêu, anh không biết sao?
– Yêu…? Là cái gì…?
– Là khi trái tim anh loạn nhịp vì 1 ai đó…!

Lúc này thì Phong diễn giống như đang lên cơn đau tim, khiến 3 vị giám khảo phải giật mình. Dưới ánh đèn phát ra từ chiếc iphone kia, hàng lông mi dài đổ bóng xuống, tạo thành những vệt đen dài ở mi mắt dưới khiến gương mặt Phong trở nên kì bí, quái dị hơn bao giờ hết. Rồi anh nhăn nhó, khổ sở bật những âm thanh eo ** phát ra từ cổ họng của mình:

- Trái tim của tôi…sao lại đau đớn…à không, sao lại hoạt động…hoạt động nhanh như thế này…?
– Anh…sao vậy?? – Vy hoảng hốt
– Lẽ nào… – Phong hơi hướng mặt về phía khán đài, đôi mắt pha 1 chút ngỡ ngàng, nhưng đầy mê dại – tôi…yêu cô…?

Tuấn báu chặt thành ghế 1 cách vô thức, 1 luồng khí lạnh khẽ len vào sau gáy khiến anh phải thoáng rùng mình…

Chợt…! Ánh đèn sân khấu vụt sáng lên, ai đó đã chỉnh sửa lại nguồn điện đã bị cắt. Khi đã quen dần với thứ ánh sáng chói chang này, Phong dần hé mắt ra và nhìn 1 cách dò xét vào 3 gương mặt đang cứng đờ kia…rồi đột nhiên, họ đồng loạt vỗ tay khen ngợi anh với thái độ thật lòng nhất. Và khi 3 vị giám khảo bước vào trong cánh gà để thảo luận chọn ra người chiến thắng; thì Tuấn liền đứng phắt dậy và bỏ về. Thật sự, anh không muốn phủ nhận những gì diễn ra trong lòng mình lúc này và cũng chẳng muốn bận tâm về nó thêm chút nào nữa…

Bên trong cánh gà, người thanh niên liên tục dùng những lời lẽ có cánh để khen ngợi tên Dũng:

- Em thấy chọn Dũng là hợp lý nhất. Cậu ta dù sao cũng là con nhà nòi, phần thi của cậu ấy lại khá tốt!
– Khang à…! – Vy chau mày chen vào – con nhà nòi thì sao chứ? Chúng ta nên công bằng với các thí sinh khác! Chị thấy Vũ Phong rất nổi trội, tuy cách đọc lời thoại chưa mấy truyền cảm nhưng…bù lại cậu ấy có 1 ngoại hình đẹp…!
– Lựa chọn giữa người chuyên và không chuyên, vớ vẩn quá đấy! – Khang phì cười kiểu chế nhạo.

Người đàn ông đưa tay ra hiệu cho cả 2 dừng tranh cãi, rồi ông đảo mắt suy nghĩ… Có lẽ bây giờ ông là người quyết định vai diễn thằng hề quỷ trong chính tác phẩm của mình, vì câu trả lời của 2 người kia đã quá rõ ràng rồi. Một bên là con nhà nòi, một bên là anh chàng nghiệp dư cùng niềm đam mê rực cháy…
Ngoài khán đài, Phong bước hiên ngang đến tên Dũng đang điềm nhiên ngồi trên chiếc ghế bọc nhung đỏ. Chẳng nói chẳng rằng, anh túm lấy cổ áo hắn và quát lên :

- Thằng hèn! Mày nghĩ dùng hạ sách cắt điện đó là có thể loại được tao sao??

Tên Dũng tỏ vẻ chẳng hề sợ hãi, ngược lại hắn còn đáp trả Phong tỉnh bơ:

- Bằng chứng đâu hả thằng ranh con?
– Khi bước lên sân khấu tao đã kịp nhìn xuống khán đài, và tao chả thấy mày đâu cả! – Phong lại quát lên đầy giận dữ – nói mày biết, cho dù tao bị loại, thì tao vẫn tin tao giỏi hơn mày, thằng đê tiện!

Bản tính tự kiêu trỗi dậy, khiến Phong không kiểm soát được lời nói của mình nữa. Bị cơn tức giận bao trùm, anh định vung tay định đấm cho hắn 1 phát thì… liền bị khựng lại ngay khi giọng nói nghiêm khắc của người đàn ông vang lên:

- Tất cả trật tự! Giờ tôi sẽ công bố người được nhận vai diễn thằng hề quỷ trong vở kịch Ánh sáng và Bóng tối.!

Phong miễn cưỡng buông tay ra khỏi cổ áo tên Dũng, rồi anh căng thẳng nhìn vào người đàn ông kia, chờ đợi 1 cái tên… Ông ta ngưng 1 hồi lâu, cố ý tạo sự hồi hộp thường thấy trong các buổi công bố kết quả. Rồi sau 1 cái tằng hắng đầy khiếm nhã, người đàn ông bắt đầu hé đôi môi khô cằn của mình ra…

————–†————–

Trong quán Sound of Paradise

Tuấn lướt những ngón tay thanh thoát trên phím dương cầm trông có vẻ rất say mê. Chỉ khi như thế này, anh mới thôi nghĩ về những thứ vớ vẩn mà anh luôn luôn muốn quẳng chúng ra khỏi tâm trí.

Nhưng…tiếng đàn của Tuấn bỗng bị lệch nhịp khi Phong mở cửa bước vào quán và đi như bay vào phòng vệ sinh. Thật sự, anh cũng tò mò…không biết anh chàng kia đậu hay rớt mà lại có thái độ như thế…
Trước tấm gương lớn, Phong vuốt gược mái tóc của mình lên kiểu như “không thể tin được”, rồi anh nở 1 nụ cười đắc thắng, tự hào với chính mình trong tấm gương. Anh đã được nhận vai thằng hề quỷ! Anh đã chiến thắng tên hèn hạ kia mặc dù hắn có nhiều lợi thế hơn anh! Thật sự lúc này, Phong hạnh phúc đến phát điên lên được! Anh sẽ được đứng trên sân khấu để sống cùng nhân vật, sẽ được đứng trước biết bao nhiêu khán giả, được quyền điều khiển cảm xúc của họ, làm họ cười, làm họ khóc,…Ôi ước mơ của anh, anh đã gần chạm tay được đến nó rồi…!!!

Tối hôm đó, đến giờ quán đóng cửa nhưng bên ngoài lại mưa tầm tã, sấm chớp thì giật liên hồi. Vốn sợ lạnh nên Tuấn ghét nhất là phải dầm mưa. Anh đứng ngán ngẩm nhìn từng giọt nước lăn dài xuống tấm kính, miệng thì ngậm chặt điếu thuốc như để sưởi ấm cho cơ thể vậy. Phong nhanh chóng nhận ra điều đó, rồi không ngần ngại, anh tiến đến gần Tuấn và bắt chuyện:

- Ngại dầm mưa à?
– Ừ – Tuấn đáp hờ hững – tôi sợ lạnh
– Ngồi trong xe hơi chắc không lạnh chứ? – Phong nói bâng quơ
Như hiểu được ý cậu chủ, Tuấn lắc nhẹ đầu, nói nhanh:
– Thôi khỏi, tôi chờ hết mưa rồi về.
– Đừng nghĩ tôi lo cho anh – Phong thở dài – tôi chỉ sợ giọng hát anh bị hỏng, rồi quán chúng tôi lại phải tìm đến ca sĩ mới, phiền phức lắm! Thôi theo tôi, nếu không từ mai đừng đến đây đàn hát nữa.

Dứt câu, Phong kéo tay Tuấn bước ra khỏi cửa, tiến về chiếc xe hơi màu đen bóng loáng của mình. Khi xe vừa chạy được 5 phút thì mưa bắt đầu thưa dần. Phong liếc sang chàng ca sĩ, tiếp tục bắt chuyện:
– Anh có bạn gái chưa Tuấn?

Tuấn giật bắn cả người khi nghe Phong nhắc đến 2 chữ “bạn gái”, rồi bằng giọng điệu khá cọc cằn, anh đáp:

- Cô ấy mất rồi!

Phong quay hẳn mặt sang nhìn chằm chằm vào Tuấn, trái tim khó hiểu lại nhảy múa lung tung trong lồng ngực anh. Sau cái tằng hắng, anh lúng túng nói:

- Ờ…tôi xin lỗi, tôi… vô ý quá.
– Không sao – Tuấn thở ra 1 hơi dài não ruột – còn cậu? Casting thế nào?
– Vai hề thuộc về tôi – Phong nhún vai vẻ tự mãn – như tôi đã đoán lúc đầu.

Tuấn phì cười, thật sự anh không biết cậu công tử này lấy đâu ra ngần ấy sự tự tin thế kia

- Phong này, cậu có khiếu đấy, sao không học trường Sân khấu – điện ảnh?
– Bố tôi xem thường nghề diễn viên, và muốn tôi theo kinh doanh giống ông ấy.
– Ồ – Tuấn trố mắt ngạc nhiên – không lẽ…
– Sao?? – Phong quắc mắt – đừng nói với tôi là anh sẽ giảng đạo cho tôi về bài học “Phải biết vâng lời cha mẹ” đấy nhé. Tôi thề sẽ quẳng anh xuống xe ngay đấy!

Anh chàng Tuấn chợt bật lên cười như nắc nẻ, cái kiểu nóng nảy trẻ con của Phong khiến anh buồn cười không chịu được

- Không, ý tôi là tụi mình giống nhau.

Đôi mắt Phong lúc này đã dịu bớt, nó trở thành 1 sự đồng cảm sâu sắc, có phần xúc động khi nghe đến 2 chữ “tụi mình”, nghe thật thân thương làm sao…!

Khi dừng bên vệ đường vì đèn đỏ, bất chợt có 1 người đàn ông với vẻ ngoài khắc khổ, liên tục gõ gõ vào cửa kính xe của Phong. Phong kéo cửa kính xuống, hỏi giọng cọc cằn khi nhìn vào bộ trang phục lôi thôi của ông:

- Gì vậy chú?!
– Cậu thanh niên tốt bụng, làm ơn cho tôi quá giang đến bệnh viện Gia Định để thăm vợ tôi, cô ấy vừa bị tai nạn, mà tôi chẳng còn đồng xu nào để đi xe đến đó cả – ông ta van xin tha thiết.

Vốn dễ mủi lòng, nên mặc dù không thích ngoại hình của người đàn ông, Phong cũng để cho ông ta mở cửa ngồi vào hàng ghế sau. Nhưng khi xe vừa chạy vào con đường khá vắng, thì người đàn ông tội nghiệp kia liền lộ ra bộ mặt của 1 tên cướp! Gã mạnh bạo kề dao vào cổ Phong và chìa cái túi đen cho Tuấn, quát lên:

- Muốn sống thì bỏ hết tiền và những thứ quý giá của 2 đứa bây vào cái túi này! Nhanh lên!

Chương 5: Ngông cuồng

Không khí trong chiếc xe hơi bỗng dưng trùng xuống 1 cách nặng nề. Thấy Tuấn vẫn đanh mặt lại, không có động thái gì nên tên cướp liền chuyển con dao sang kề sát cổ Tuấn, rồi trịnh thượng quát lên :

- Mẹ kiếp! mày điếc à?! Tao bảo bỏ hết tiền vào cái túi này!!!

Trông thấy sinh mạng của Tuấn đang bị đe dọa, Phong bất chợt chau mày lại vẻ vô cùng tức giận, tay anh run còn hơn lúc hắn kề dao vào cổ anh. Không kìm chế được cảm xúc trong lòng mình, Phong trừng mắt, gào lên :

- Ông mà dám động đến 1 sợi tóc của anh ấy, tôi thề sẽ băm ông ra làm trăm mảnh! Đồ khốn kiếp!!

Tuấn cảm thấy như có 1 dòng diện cực mạnh vừa chạy dọc sống lưng mình, nhưng đồng thời câu nói ấy cũng khiến cho lòng anh xôn xao vô cùng…

Tên cướp thì giật bắn người vì thái độ dữ dằn của Phong, và lời nói đầy xúc phạm kia vô tình làm hắn tự ái

- Tao đáng tuổi cha mày đấy, thằng mất dạy!!
– Loại người như ông – Phong gằng giọng – không việc gì tôi phải kính nể cả!!

Gã điên tiết dí thẳng mũi dao vào cổ Phong, khiến những giọt máu đỏ tươi từ từ ứa ra từ làn da khá trắng kia, nhưng trông Phong chẳng có vẻ đau đớn gì cả. Tuấn căng

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT