watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5974 Lượt

gì, tôi mới nhẹ nhàng vặn nắm cửa, nghiêng thân mình bướcđến phòng Tinh Vũ. Tôi vẫn là nhịn không được, nhịn không được muốn đến thămcon, vì thế giữa đêm khuya, khi mọi người đều đi nghỉ, tôi mới lén lút tới.
Trong phòng tối đen,thân mình to béo của vú Trương nghiêng trên giường, chắc là do chăm sóc Tinh Vũquá mệt mỏi, nên mới cuộn mình ngủ như vậy.
Tôi rón ra rón rén lầnmò đến bên chiếc giường nhỏ của con, tay nhẹ nhàng đưa vào, ngay khi ngón taychạm được đến thân mình con, nước mắt vẫn không kìm được mà rơi xuống, Tinh Vũ,Tinh Vũ!
Tôi gian nan cắn môi,không cho tiếng nức nở thoát ra, mơn trớn khắp cơ thể con, khuôn mặt nhỏ nhắncủa con, bàn tay bé xinh của con, tất cả… Tinh Vũ, mẹ đến đây, mẹ đến thăm conđây, Tinh Vũ!
“Ư…” Thân mình của conbỗng bất an mấp máy một chút, phát ra tiếng mơ hồ, tôi hoảng sợ, ngồi cúi ngườixuống, nín thở, đợi đến khi tiếng thở đều đều của vú Trương lại truyền đến, tôimới thở phào nhẹ nhõm, lau quệt nước mắt, lưu luyến vỗ về khuôn mặt của con,một lần lại một lần.
Cuối cùng, tôi vẫn làkhông thể không nhẫn tâm đứng lên, liếc mắt nhìn chiếc giường nhỏ kia một cái,cô đơn lui ra ngoài!
Chương22- Xoay chuyển
Mở cửa phòng ngủ, vừa đivào đã có người từ phía sau ôm lấy tôi, tôi vô lực nhắm mắt lại, ngoài hắn, còncó thể là ai nữa!
“Em vừa đi đâuvề?” Hơi thở nóng bỏng của Đường Diệc Diễm phả lên tai tôi, tay hắn từ phía sautiến vào trong áo của tôi, lồng ngực nóng bỏng lần nữa áp sát tới lưngtôi. Đêm nay, thiếu gia lại có hứng thú sao? Đường Diệc Diễm và tôi đã khôngcòn ở cùng phòng, hắn trở về cũng chỉ ngủ ở phòng khách, nếu không cũng ở trongthư phòng làm việc, chỉ có thời điểm tràn đầy “hứng thú”, mới có thể “đại giáquang lâm”!
“Anh hỏi em đã đi đâu?”Đường Diệc Diễm ôm lấy tôi, đi đến bên giường, bởi vì tôi im lặng, trong giọngnói biểu lộ sự bất mãn. Hắn vẫn như vậy, ngoài khống chế thân thể người khác,còn muốn bá đạo khống chế trái tim của họ.
“Không ngủ được, cho nênra ngoài đi dạo!” Trong phòng là một mảnh tối đen, tôi không nhìn thấy biểutình của Đường Diệc Diễm. Như vậy cũng tốt, ít nhất hắn cũng nhìn không ra tôihiện tại đang run sợ và chột dạ đến thế nào.
“Thật sao?”
“Ừm!” Không rõ tại saohắn lại lần nữa ép hỏi, chẳng lẽ hắn đã nhìn thấy? Dù sao biết rõ còn cố hỏivốn là thói quen hắn!
“Tôi muốn nghỉ ngơi, anhmuốn… thì cũng nhanh lên!” Sợ hãi hắn lại ép hỏi, tôi cố ý phá vỡ đề tài này,không muốn cảm giác được hơi thở của hắn lan tràn trên người tôi.
Lập tức, tôi nghe đượctiếng cười nặng nề của Đường Diệc Diễm.
“Em nghĩ rằng anh tìm emlàm gì, giải quyết nhu cầu chắc?”
Không phải sao? Tôi rấtmuốn nói, nhưng vẫn thông minh không mở miệng.
Đường Diệc Diễm nhẹnhàng thở dài bên tai tôi, thân mình vừa chuyển, tôi lâp tức ghé vào ngực hắn,chỉ nghe một giọng nói thản nhiên bên tai: “Ngủ đi!”
Tôi nhíu mi, sao hôm nayhắn lại hành động khác thường như vậy, hắn không phải đến để phát tiết sao? Ghévào trên người hắn, cảm giác được tim hắn đập lần lượt va chạm hai má của tôi,trước đó không lâu, tôi đã nghĩ khuôn ngực này sẽ che chở cho tôi, tôi nghĩhạnh phúc của tôi là ở đây, nhưng… Ai mà ngờ, hắn cuối cùng vẫn trở thành cơnác mộng của tôi.
Một người đàn ông làmtôi mang cảm giác tội lỗi nặng nề, một ác ma khiến tôi vạn kiếp bất phục, cũnglà người tôi yêu sâu sắc!
Tôi nên đi nơi nào, tôirốt cuộc phải làm sao mới có thể giải thoát, nhiều ràng buộc làm tôi lại lầnnữa do dự, lại lần nữa bồi hồi, lần nữa thương tổn mọi người, tôi thất bại,vĩnh viễn chịu thua sự yếu đuối của mình, bại trong do dự của bản thân!
Đường Diệc Diễm, nếu…nếu lúc trước tôi nghe lời hắn, từ bỏ tất cả để rời đi, chúng tôi có thể cóđược hạnh phúc không?
oOo
Thật hiếm có, Đường DiệcDiễm lại ở nhà dùng bữa sáng, một thời gian dài, hắn không ăn cơm nhà, có lẽ làdo sáng nay được bồi thường “tiếc nuối”một hồi, hắn rạng rỡ tiến vào phòng tắm,còn tôi mệt đến nỗi không thể cử động nổi một ngón tay, không rõ tại sao ở trêngiường hắn luôn dư thừa tinh lực như thế.Lúc đầu tôi nghĩ, đợi hắn đi, tôi cóthể từ từ nghỉ ngơi một chút, nhưng sau khi tắm xong, hắn lại nói với tôi ở nhàdùng bữa sáng, bảo tôi nghỉ ngơi một chút rồi xuống.
Tôi không rõ vì sao tâmtình của hắn lập tức trở nên tốt như vậy, tóm lại, cảm xúc của hắn giống nhưthời tiết, rất bất định, như thế nào cũng không đoán trước được!
Sau khi nghỉ ngơi nửatiếng, người giúp việc nhiều lần thúc giục, tôi miễn cưỡng rửa mặt, thay quầnáo, đi xuống lầu. Từ xa đã nhìn thấy thân mình nhỏ bé của Đường Tinh Vũ ngồitrong xe đẩy, vú Trương đang đút cháo cho con, bàn tay xinh xinh không an phậncầm lấy món đồ chơi nhỏ, không ngừng náo loạn, vừa thấy tôi là ríu rít kêu “Mẹ…Mẹ…”
Hơn nửa tháng không gặpcũng không khiến tiểu tử kia quên tôi, con vẫn cố ý nhoài cơ thể béo mũm mĩm vềphía tôi, tôi vội quay đi, kìm nén suy nghĩ xúc động muốn ôm lấy con, ra vẻbình tĩnh đi đến bàn ăn, ngồi xuống.
“Vú Trương, đem tiểuthiếu gia cho phu nhân bế!” Đường Diệc Diễm liếc tôi một cái, thản nhiên nói.
“Tôi không muốn ôm nó!”Tôi quay đầu, không thèm nhìn con làm nũng.
“Không sao, em ôm, hoặclà để nó ngồi dưới đất!”
“Đường Diệc Diễm!”
“Tùy em ôm hay không!”Đường Diệc Diễm ngừng chiếc đũa trong tay, ý bảo vú Trương đem con đặt xuống.
Vú Trương khó xử nhìntôi, lo lắng gọi: “Thiếu phu nhân!”
Tôi siết chặt tay, oánhận nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Đường Diệc Diễm, biết rõ đây là một hồi đấu tranhtâm lí, nhưng cho tới bây giờ, tôi đều chịu thua hắn. Cuối cùng, tôi đành bấtđắc dĩ thở dài, thỏa hiệp ôm lấy con trai, cảm giác đã lâu không chạm vào conlàm tôi gắt gao ôm lấy thân mình nhỏ bé của con, bàn tay bé xinh khôngngừng vuốt ve khuôn mặt tôi, nha nha gọi.
Tinh Vũ!
Tôi nhịn xuống xúc độngmuốn khóc, tiểu tử kia ở trong lòng của tôi, cười ha ha, nắm lấy góc áo củatôi, vú Trương khẽ thở phào, đưa chiếc bát đang cầm trong tay cho tôi, tôi runrun giữ thìa, cẩn thận đút cho con ăn, ánh mắt một chút cũng không muốnrời khỏi khuôn mặt con, mắt con, cái mũi nhỏ của con, bàn tay xinh xinh củacon… Tất cả mọi thứ đều khiến tôi nhung nhớ.
Tinh Vũ, mẹ cuối cùngcũng được ôm con, Tinh Vũ!
Sau khi con ăn no, cùngtôi vui vẻ một hồi, bèn say sưa ngủ, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm góc áo của tôi,cái miệng nhỏ nhắn, bộ dáng thật là đáng yêu, tôi không bất giác mỉm cười, ngóntay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của con, động tác lặp lại liến tục, Tinh Vũ!
Lơ đãng giương mắt, tôibỗng nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Đường Diệc Diễm, hắn đang chăm chú nhìntôi.
Trái tim bỗng kinh sợ,hắn vẫn nhìn ư?
Nụ cười trên mặt cườilập tức biến mất, tôi lạnh lùng mở miệng: “Được rồi, bây giờ có thể gọi vúTrương đến ôm nó, vừa nhìn đã thấy chán ghét!”
Đường Diệc Diễm chậm rãilắc đầu, tựa tiếu phi tiếu. Một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Đợi Tinh Vũ ngủ,ba mẹ sẽ đến đây!” Giọng hắn rất thoải mái, nói như thể ba mẹ ở ngay cạnh chúngtôi chứ không phải nước Mỹ xa xôi?
“Cái gì?” Tim tôi runlên, kinh ngạc nhìn hắn. “Anh mời ba mẹ tôi đến?” Hắn chưa bao giờ mời mẹ củamình, hắn nói ba mẹ thì hẳn là… Có ý gì, có ý gì chứ? Hắn biết dùng con khôngthể uy hiếp tôi nữa, nên bắt đầu chuyển sang ba mẹ tôi ư?
Mà động tác kịch liệtcủa tôi cũng đánh thức Tinh Vũ trong lòng, con lại bắt đầu khóc náo loạn.
“Em làm con sợ kìa!” Vẻmặt nhu hoà ban đầu của Đường Diệc Diễm chợt tắt.
“Tại sao, sao lại mời bamẹ tôi đến, anh còn e mọi chuyện chưa đủ loạn phải không? Anh còn muốn thế nàonữa, anh còn muốn thế nào?” Hắn còn chưa vừa lòng sao, còn muốn đối phó ba mẹtôi? Hắn muốn đuổi tận giết tuyệt ư? Tất cả những gì tôi quý trọng, hắnđều phải hủy diệt hoàn toàn sao?
Ác ma, ác ma!
“Em điên rồi!” ĐườngDiệc Diễm thấy tôi hoàn toàn không để ý tới con đang khóc, bế Đường Tinh Vũđang ở trong lòng tôi, giao cho vú Trương, giận dữ rống giận.
“Đúng, tôi sắp điên rồi,điều này cũng là do anh bức, Đường Diệc Diễm, anh không thể để yên sao,anh còn muốn tra tấn tôi thế nào nữa, anh định ép tôi chết phải không?”
Tôi hét to, giống nhưngười điên!
“Diệp Sương Phi!” ĐườngDiệc Diễm nắm lấy cơ thể đang run run của tôi. “Chết tiệt! Em rốt cuộcđang nghĩ gì vậy, anh chỉ muốn mời ba mẹ đến đây làm em vui vẻ một chút, emnghĩ anh muốn làm gì, bản thân vụng trộm khóc nhìn con, lại còn muốn ở trướcmặt anh làm bộ như tuyệt tình, em đang chống lại ai, chống lại anh à?”
“Không… Tôi không muốnnghe, tôi không muốn nghe!” Tôi gần như sụp đổ, hắn đã bắt đầu lợi dụng ba mẹtôi, bắt đầu muốn uy hiếp tôi!
“Không, đừng làm liênlụy đến ba mẹ tôi, tôi thật sự chịu không nổi!”
“Diệp Sương Phi, em nhìnanh đây!” Đường Diệc Diễm không chịu thỏa hiệp, liên tục kéo mạnh vai của tôi.
“Thiếu gia!” Ngay lúcchúng tôi tranh cãi, chú Lý bỗng kích động chạy vào, biểu tình trên mặtchú ấy…
Tôi giật mình, bất annhìn chú ấy nói gì đó bên tai Đường Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm biến sắc, chậmrãi quay đầu nhìn tôi… vẻ mặt kia, như vậy…
oOo
Tại sao lại là nơi này,hành lang này, nơi đã trở thành cơn ác mộng của tôi, nơi đã làm khiến tôi vạnphần đau thương, nơi

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT