|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thân thể của mình rốt cuộc đã rời xa sự kiềm chế của hắn, chậm rãi rơixuống. Bỗng nhiên dưới chân đạp vào không khí, cuối cùng, khi nhìn thấy biểutình kinh hãi trên mặt Đường Diệc Diễm, sau lưng đã truyền đến một trận đaukịch liệt do va chạm, ngay sau đó là một trận quay cuồng, thân thể không ngừngva đập với những bậc thang. Toàn thân đau nhức lan tràn, tôi không thể kiểmsoát được thân thể, cuối cùng tôi nặng nề rơi xuống mặt đất, ý thức củatôi đã bắt đầu mơ hồ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy bóng người đang hoảng sợ trêncầu thang, có người rít gào, có người chạy, có người…
“Duyệt Duyệt, DuyệtDuyệt…”
Mí mắt càng ngày càngnặng trĩu, thân mình bị nâng dậy, vô lực dựa vào cái gì đó, toàn thân tê liệthoà với cơn đau đột ngột dưới bụng, trái tim rối rắm, phía dưới… có cái gì từtừ chảy ra, chân thật quá, quen thuộc quá…
Cuối cùng, tôi nhìn thấytrước mắt một màu đỏ sẫm, tràn ngập khắp xung quanh, mang theo sự đau đớn, cắnnuốt ý thức mỏng manh của tôi…
*Vôsự bất đăng tam bảo điện: Nghĩa là khôngcó việc cần thì không đến làm gì.
Đọc tiếp: Cấm tình ( Tập 3 – Yêu thú đô thị ) – Full – Chương 11
Chương21 – Báo Ứng
“Ông nói cái gì?”
Có tiếng nói chuyệntruyền đến bên tai tôi, trong tiềm thức, tôi không hề phát ra tiếng, chỉ nhắmmắt lại, lẳng lặng nghe, ý thức bắt đầu thanh tỉnh, sự đau đớn cũng dần lantràn khắp cơ thể, đau quá, phía sau lưng, khuỷu tay, đầu… Toàn thân cao thấptựa như bị chia rẽ.
“Sảy thai, ông nói làsảy thai sao?” Đó là giọng nói của Đường Diệc Diễm, vĩnh viễn đều chuyên trì,bá đạo như vậy, còn mang theo lửa giận.
“Thân thể của phu nhânrất suy yếu, đứa nhỏ còn chưa đủ tháng, lần này sảy thai đã tạo thành sự tổnthương rất lớn đối với cơ thể người mẹ, cho nên…” Giọng nói của bác sĩ có chútkhiếp sợ, mang theo sự run rẩy, tôi có thể tưởng tượng được, Đường Diệc Diễm đãdùng ánh mắt hung ác như thế nào để trừng ông ta.
Mà ông ta nói…
Cho nên… Báo ứng đã tới?
Chúng tôi dùng mạng sốngcủa người khác để đổi lấy hạnh phúc, cuộc sống như vậy, cho nên… báo ứng mớiđến đây?
“Chỉ sợ…. sau này, cơhội mang thai của phu nhân sẽ rất thấp!”
Bác sĩ nói rất nhẹnhàng, nhưng lại tuyên bố một sự thật quá tàn khốc!
Cho nên báo ứng quả thựcđã đến đây, rốt cục đã đến rồi!
Không khí quá mức imlặng, làm cho người ta không thở nổi.
“Đường tiên sinh, thựcra trong y học không có định luận tuyệt đối, chỉ cần sau này phu nhân cố gắngđiều dưỡng, có lẽ…”
“Được rồi, ra ngoài đi!”Rốt cuộc, tôi cũng nghe được tiếng nói đầy ám ách của Đường Diệc Diễm.
Tiếp theo là tiếng bướcchân, cửa nhẹ nhàng khép lại, “lạc đát” một tiếng, tôi còn nghe thấy được tiếngmiệng vết thương bị xé rách, máu tươi “róc rách” chảy ra, tụ lại!
Sự đau đớn trên ngườivĩnh viễn cũng không bằng được thương tích trong lòng.
Bàn tay bị ai đó nhẹnhàng nắm lấy, bao bọc, hơi thở nóng bỏng phả trên mặt, nhưng sự ấm áp lại bịngăn cách bên ngoài trái tim.
“Thực xin lỗi… Thực xinlỗi…” Một giọng trầm thấp vang lên bên tai tôi, mang theo chua xót, va chạm vàotrái tim yếu ớt.
Đường Diệc Diễm, anh cóthể nói với tôi “thực xin lỗi”, vậy còn tôi thì sao? Tôi biết phải sám hối vớingười nào đây, họ đều bị anh tự tay ném xuống địa ngục!
“Mang đi, mang nó đi!”Tôi hướng về phía vú Trương rít gào, ánh mắt giận dữ trừng lên, như thể ĐườngTinh Vũ đang khóc nháo muốn được tôi ôm một cái là điều tôi cực kì chán ghét.“Mang nó đi cho tôi, mang đi, tôi không muốn nhìn thấy nó!”
“Thiếu phu nhân!” VúTrương ôm con đang khóc nháo không ngớt, cố vươn cánh tay của con hướng về phíatôi, trong mắt tất cả đều là kinh ngạc, không rõ vì sao người luôn yêu thươngcon như tôi đột nhiên trở nên như vậy.
“Tôi bảo bác ôm nó đi rangoài, đi ra ngoài! Khiến nó cút ngay đi!” Tôi tàn nhẫn rống lên, mặc kệ ĐườngTinh Vũ khóc nháo đến thế nào tôi vẫn thờ ơ.
“Em đang làm cái gìđây!” Giọng nói đầy phẫn nộ của Đường Diệc Diễm vang lên, hắn tiến lên, liếcmắt nhìn Đường Tinh Vũ đang nằm trong lòng vú Trương một cái. “Nó là con củaem!”
“Nó không phải, làm chonó cút đi!” Tôi gạt hết chén cốc trên bàn xuống dưới, phòng bệnh trở nên càngthêm hỗn loạn không chịu nổi, đứa nhỏ khóc nháo, người lớn bối rối bước đi…
“Tôi không muốn nhìnthấy nó, cút!”
“Mẹ… Mẹ…” Tất cả mọingười đều giật mình, nhìn Đường Tinh Vũ liều mạng vươn cánh tay nhỏ bé hướng vềphía tôi, la lên, chỉ là một tiếng mơ hồ, nhưng cũng từng là tiếng mà tôi chờđợi, là tiếng mà tôi không nề hà phiền táo cầm lấy bàn tay nhỏ bé của con, dạycon nhớ kỹ: “Tinh Vũ, Tinh Vũ… Nào… gọi mẹ đi con… Mẹ… Mẹ!”
Mẹ, từ ngữ tốt đẹpnhất trên thế giới, vào lúc này lại thoát ra từ miệng của con. Đường TinhVũ vẫn khóc nháo, nước mắt không ngừng chảy làm người ta lo lắng, không rõ vìsao mẹ lại thất thường như vậy, theo bản năng đưa tay về phía tôi, thân mìnhmập mạp liều mạng nghiêng về trước, chỉ là muốn một cái ôm từ tôi.“Mẹ… Mẹ…”
“Thiếu phu nhân!” Trongmắt vú Trương đều là những giọt lệ chua xót, tôi đau đớn siết chặt tay lại,quay đầu “… Đi ra ngoài… Cút đi!”
“Thiếu phu nhân!”
“Đủ rồi!” Đường DiệcDiễm không thể nhịn được nữa, nói với vú Trương: “Đưa tiểu thiếu gia về nhà,chăm sóc cẩn thận!”
“Vâng… Thiếu gia!” VúTrương thở dài, trước khi đi còn oán hận liếc tôi một cái, con không rõ sự cựtuyệt của tôi, vẫn giãy dụa trong lòng vú Trương, mắt rưng rưng nhìn tôi lầnnữa, khóc nháo, thanh âm cũng bắt đầu trở nên khàn khàn!
Tôi cố gắng dùng sức kìmnén… Cho đến khi tiếng khóc của con càng ngày càng xa, tôi mới xoay người, dựavào gối, không nói gì!
Đường Diệc Diễm vẫn luônđứng ở cửa nhìn tôi, chợt đi tới, nắm lấy tay tôi. “Diệp Sương Phi, ý chí củaem là sắt đá sao? Em hận tôi, ngay cả con cũng hận luôn sao? Thằng bé là đứacon bảo bối của em!” Ngay cả hắn cũng hoang mang vì sao tôi lại trở nên vô tìnhnhư vậy.
“Không sai!” Tôi ngẩngđầu nhìn hắn. “Tôi chính là hận nó, hận đồ nghiệt chủng này!”
“Ba!” Rốt cuộc, tôi lạithưởng thức đến tư vị bàn tay của Đường Diệc Diễm, nóng cháy, nhưng không đau,như thế nào cũng kém nỗi đau trong lòng tôi, bởi vì đó là con của tôi, bởi vìđó là bảo bối của tôi, tôi mới không thể thương con, chỉ cần không tới gần, consẽ vĩnh viễn không tiếp tục trở thành công cụ để Đường Diệc Diễm uy hiếp tôi,con sẽ không bị thương tổn! Cũng chỉ có như vậy, Đường Diệc Diễm mới có thể cóchút nghĩa vụ làm cha, cho dù chỉ là một chút.
Cho nên, xin lỗi, thựcxin lỗi. Tinh Vũ, mẹ xin lỗi con!
oOo
Nửa tháng sau, thân thểđã khỏi hẳn, tôi lại bị đưa trở về Đường trạch, trở về toà nhà xinh đẹp này.Tôi không tiếp xúc với bất kì ai, trở nên càng trầm mặc hơn, gần như mỗi ngàyđều nhốt mình trong phòng, thứ thấy được nhiều nhất có lẽ chỉ là bóng tối, bóngtối tràn ngập phòng, nhắm mắt lại, mở mắt ra, tất cả đều phủ kín một màu đen uám!
Trong nhà cũng không cóai chủ động quan tâm đến tôi, quan tâm đến người mẹ nhẫn tâm này.
Tôi kinh ngạc đứng trướccửa sổ, hoa viên dưới lầu, tôi nhìn thấy Đường Diệc Diễm đang đón lấy Tinh Vũtừ trong tay vú Trương, tiểu tử kia vậy mà lại muốn hắn bế, quả thật là chacon, ngắn ngủi nửa tháng ở chung đã thân thiết không ít.
Trên khuôn mặt béo xinhcủa con đều là nét cười, tôi cách một lớp thủy tinh, tưởng tượng chính mìnhđang vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con, nước mắt rơi như mưa, không cómẹ làm bạn con cũng sẽ hạnh phúc, cũng chỉ có như vậy, con mới có thể hạnhphúc!
Tinh Vũ, con của mẹ! Hãytha thứ cho mẹ!
Tối nay, Tinh Vũ cứ khócnháo không thôi, tiếng khóc thê lương không ngừng từ phòng con truyền đến, tôilo lắng ở trong phòng đi qua đi lại, sao Tinh Vũ lại khóc dữ như vậy, con rốtcuộc bị làm sao đây, vú Trương đang làm cái gì, không biết là Tinh Vũ khôngkhoẻ sao? Vì sao con vẫn khóc nháo?
Tôi liều mạng đè nén sựxúc động muốn tông cửa xông ra ngoài xuống, một lần nữa nắm chặt tay, ngồi ởmép giường, Tinh Vũ, Tinh Vũ!
Dưới lầu truyền đếntiếng tắt động cơ xe, Đường Diệc Diễm đã trở lại? Hắn đã trở lại? Rất nghiêmtrọng ư? Tôi lập tức hoảng hốt, rốt cuộc không thể nào ngồi yên được, vội điđến cạnh cửa, nghe được những tiếng bước chân hỗn độn trên hành lang, còn cảgiọng Đường Diệc Diễm đang rít gào, tôi khẩn trương nắm chặt nắm cửa, Tinh Vũ,Tinh Vũ, con rốt cuộc làm sao vậy?
Cuối cùng, bên ngoàicũng nổi lên một giọng nói mà tôi quen thuộc, đó là bác sĩ riêng của gia đình,tôi nghe được tiếng bước chân vội vàng của ông ấy xẹt qua phòng tôi. Một látsau, tiếng khóc của Tinh Vũ rốt cuộc cũng ngừng lại, tôi nhẹ nhàng thở ra, thếnày mới phát hiện khóe mắt của mình toàn là nước mắt, tôi chua xót cười khổ,thân mình căng thẳng trượt dọc theo khung cửa, ngồi bệt xuống đất.
Tinh Vũ, mẹ cũng là bấtđắc dĩ, xin lỗi con, con trăm ngàn lần không được sinh bệnh!
Qua thật lâu sau, tiếngồn ào cũng chấm dứt, mọi thứ chậm rãi an tĩnh lại, tôi ở trong phòng vẫn nhưđứng đống lửa, như ngồi đống than, nhìn kim đồng hồ chuyển động như ốc sênchạy, trong lòng bất an không thôi.
Rốt cuộc, khi kim đồnghồ chỉ đúng 12 giờ đêm, tôi lén lút dán tai vào khung cửa, sau khi xác địnhkhông có động tĩnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




