watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10985 Lượt

cũng khó cười vui vẻ lắm.”.

“Anh ơi, không thì chụp cho anh trước, chụp cho vợ anh sau, rồi dùng pho­to­shop ghép hai người lại với nhau được không?”.

“…”. Cặp mắt lạnh lùng đảo qua, đây là đề nghị tệ nhất mà đời này cậu nghe thấy.

Cuối cùng ảnh cưới chụp ra vô cùng thê thảm, một trời một vực với ý tưởng tuyệt hảo của thợ chụp ảnh…

Tấm thứ nhất cô vợ vốn nên ngồi trên ghế, trang nhã giơ tay phải lên, anh chồng cúi người hôn lên mu bàn tay.

Nhưng trên ảnh chụp là cậu chủ cúi người xuống thấp, ánh mắt bắn ra tia nhìn sát nhân, cô hầu nhỏ sợ tới mức trượt ngay từ ghế tới cạnh chân cậu chủ, ôm lấy đùi cậu ta.

Tấm thứ hai anh chồng vắt chân ngồi trên ghế, cô vợ dựa vào một bên đùi chồng nhìn vào ống kính cười hạnh phúc.

Nhưng trên ảnh chụp là cô hầu bé nhỏ không để ý tới sự trang nhã thần thánh của áo cưới, ngồi xổm như con chó trung thành cạnh ghế cậu chủ, cậu chủ còn hơi vui vẻ vỗ lên đầu cô.

Bức thứ ba, vòng đeo cổ cho chó xuất hiện, tấm thứ tư, cậu chủ cầm dây dắt chó dắt cô hầu nhà mình, tấm thứ năm, cậu chủ lúng túng cúi người chạm môi lên má cô hầu, tấm thứ sáu, cô hầu cười sặc cả nước bọt, tấm thứ bảy, cậu chủ tức giận bẹo má cô lắc lấy lắc để, tấm thứ tám, cô hầu khóc lóc xin tha, tấm thứ chín, cậu chủ trở chứng không chụp, tấm thứ mười, cậu chủ xách cổ cô hầu kéo ra khỏi ống kính…

Rất tốt… liên tục liền mạch.

Đĩa ảnh cưới hoàn toàn không có cảm giác vui sướng để trong phong bì dán kín đưa tới tay đôi vợ chồng mới cưới, thợ chụp ảnh chỉ hy vọng bọn họ nhanh chóng mang nó đi! Cái kiểu này chẳng có hiệu ứng quảng cáo gì cả, thợ chụp ảnh thậm chí còn sợ ảnh này mà lọt ra ngoài sẽ bôi nhọ cửa hiệu.

Nhưng mà…

Cùng ngày nhận ảnh chụp, cậu chủ bị ông thợ chụp ảnh bí mật gọi qua một bên, Diêu Tiền Thụ vểnh tai lên, chỉ nghe thấy thợ chụp ảnh cười ha ha quyến rũ với cậu chủ, “Anh bạn này, mấy cái khác cậu có thể đem đi, tấm này có thể để lại cho chúng tôi làm ảnh mẫu được chứ?”.

“…”.

Cậu chủ cầm tấm ảnh, nhìn chăm chú, lát sau hét lên, “Không được!”.

“Hả, cậu này. Có làm sao đâu! Cậu không nên quá đáng thế chứ. Tấm ảnh này để cho tôi, coi như chụp miễn phí cho cậu, cậu thấy thế nào?”.

“Chẳng thế nào cả!”.

“Cậu ơi, cậu coi tấm này thực sự có feel lắm, cậu nên để lại cho chúng tôi…”.

“Cút ngay!”.

Nhét vào trong túi quần, cậu ép nhân viên hiệu ảnh phải xóa tấm phim gốc của bức ảnh đi, mặt mày hầm hầm lên xe.

Cô hầu không hiểu hỏi, “Cậu chủ, cậu không sao chứ?”.

“Im đi.”.

“Mặt cậu đỏ quá.”.

“… Bảo cô im đi mà!”.

“Không lẽ… cậu bị bọn họ chụp ảnh khỏa thân rồi à?”.

“…”.

Trong hiệu ảnh cưới, lão thợ chụp ảnh nào đó nham hiểm cười phớ lớ, “May là mình để lại một tấm, này này này, đem tấm này phóng to lên làm áp phích, chúng ta treo cao lên, cái này đúng là tác phẩm để đời của tôi!”.

Nhân viên rửa ảnh nhận bức hình, “Ông chủ, cậu chàng kia giận gì đấy? Cái này không phải khỏa thân à?”.

“Há, cậu thì biết cái gì. Cái này còn kích thích hơn cả ảnh khỏa thân, có lẽ cậu ta cả đời này chưa từng thấy mình lộ ra vẻ mặt này. Cho nên thẹn qua hóa giận, không thuyết phục được, hầy! Đàn ông ấy à, lúc nào cũng không thể chịu được việc bản thân lộ ra vẻ mặt hạnh phúc lại say mê ủy mị thế này được đâu.”.

“Thế à? Em cũng là đàn ông, sao em không nghĩ đàn ông chúng ta bí ẩn thế nhỉ?”.

Nhân viên rửa ảnh nghi hoặc nhìn tấm ảnh trong tay mình- cô gái mặc áo cưới truyền thống của Trung Quốc, khăn cưới trùm kín đôi mắt và gương mặt của cô, ngón tay thon dài của chàng trai dừng ở má cô gái, như muốn nhấc tấm khăn lên, trong đôi mắt dịu dàng sâu thẳm tràn ngập vẻ… hạnh phúc, say mê ủy mị!

Cậu chủ nhìn cô với ánh mắt thâm trầm, hít vào một hơi, đôi môi mỏng khẽ mở: “Cô ấy là…”

“Tôi là người hầu của cậu chủ, là người hầu riêng của cậu ấy. Chào các anh.”

Sắc mặt cậu chủ thật đáng sợ, xanh đỏ trắng cứ xẹt qua lần lượt, sau đó… hu hu, đang trừng mắt nhìn cô, đang lườm cô cháy mặt, đang bắn tia mắt vô cùng giận dữ về phía cô…
“Cậu chủ, cậu khỏe thật đấy chứ? Hình như đang phát sốt này.”

Ngồi trong xe cậu chủ, ánh mắt Diêu Tiền Thụ không thể rời khỏi khuôn mặt đỏ rần của cậu.

Cậu bị nhìn chằm chằm tới cáu tiết, đưa tay bật điều hòa lên nấc cao nhất.

Thấy cô còn đang nghiên cứu mổ xẻ mình, cậu chủ cau mày đẩy đầu cô đang áp sát ra xa: “Đừng có qua đây.”

“Nhưng em lo cho long thể của cậu, nếu cậu mà ốm, tổng quản bảo mẫu sẽ trừ sạch mớ tiền lương ít xịt của em mất. Em cùng cậu tới bệnh viện được không?”

Trong không gi­an kín, không thể tránh khỏi đôi mắt đáng ghét cứ chớp nháy lia lịa, cậu chịu đủ rồi!

“Két”.

Sau tiếng phanh gấp, cậu chủ nhắm mắt lạnh lùng ra lệnh, “Xuống xe”.

“Hả? Đây… ở đây à”. Cô nhìn biển trạm xe bus bên ngoài cửa sổ.

“Giờ tôi muốn tới khách sạn”.

“Vâng vâng vâng! Em biết rồi”.

Mục đích thật sự của việc kết hôn giữa cậu chủ và cô không phải là việc này sao? Cậu chủ vội vàng muốn tới khách sạn thông báo mình đã kết hôn, cô không thể đi cùng cậu chủ tới đó, nếu để anh Thư biết người cậu chủ lấy là cô hầu này, anh ta nhất định sẽ nghi ngờ cậu ấy.

Cô vội vàng đẩy cửa xuống xe.

“Cô…”.

“Cậu chủ, cậu còn dặn dò gì không?”

“… Không được phép về nhà muộn hơn tôi”.

“Vâng!”. Diêu Tiền Thụ cười đáp.

Cậu khởi động xe, trong kính chiếu hậu là hình ảnh Diêu Tiền Thụ đang nhón chân xem bảng xe bus.

Cậu mím môi, nhấn ga lao thẳng tới chiến trường của mình – khách sạn Hoàng Tước.

Cửa phòng phó tổng giám đốc bị thư kí đang thở hổn hển đẩy ra, tiếng giày cao gót lộp cộp khiến Thư Thành Nhạc đang chăm chú xem tài liệu phải cau mày.

Nhìn cô thư kí mới vào làm chưa đầy một tháng có vẻ khổ sở, anh đặt bút xuống cười khẽ, “Thư kí Tần, tốt nhất là cô báo cáo chuyện quan trọng cho tôi, không thì tôi tính lấy đôi giày cao gót quyến rũ của cô để lại làm kỉ niệm, tiện thể mời cô về nhà nghỉ khỏe luôn”. Lúc làm việc, phụ nữ lộ ra đặc điểm giới tính đúng là khiến người ta khổ không chịu được.

“Xin… xin lỗi! Thưa phó tổng giám đốc. Nhưng… con trai của chủ tịch, cậu ấy…”

Còn chưa nói hết câu, một bóng người mặc Âu phục chỉnh tề lách qua người cô thư kí như chẳng có ai ở đó, ngạo nghễ đi tới trước bàn làm việc của Thư Thành Nhạc.

Cậu đập quyển sổ chứng nhận kết hôn đỏ chót xuống trước mặt Thư Thành Nhạc cái “rầm”.

Thư Thành Nhạc không đứng dậy, vẫy tay cho thư kí đi ra, đẩy kính lên rồi mới ngẩng đầu cười chào đón, “Cậu chủ hành động nhanh thật. Xin hỏi chủ tịch có biết cậu chơi trò kết hôn chớp nhoáng không?”

“Chỉ cần kết hôn là tốt rồi, còn lại đừng nói linh tinh”.

“Tôi thấy rồi”. Anh miễn cưỡng cầm quyển sổ chứng nhận kết hôn, “Mùi vị mới kết hôn thế nào? Cô nhà là ai?”.

“Không phải việc của anh”.

“Chính xác không phải là việc của tôi”. Thư Thành Nhạc đẩy quyển sổ chứng nhận kết hôn tới trước mặt cậu, “Cái này tôi không cần xem, điều kiện tốt như cậu chủ Cẩm Ngọc đây, muốn tìm bừa một cô gái căn bản không làm khó được cậu, phải không?”

“…”.

“Không cần trừng mắt nhìn tôi phòng bị thế, dù cậu có tìm một cô gái giúp cậu kết hôn giả tôi cũng chẳng làm gì được, chủ tịch chỉ bảo tôi để cậu kết hôn, còn chuyện cậu với cô gái đó là tình cứng hơn vàng, hay là vàng dày hơn tình, tôi không quan tâm cũng chẳng muốn quan tâm”.

Anh mở ngăn kéo rút ra một tập danh thiếp dày, lật qua xem lướt rồi rút ra một cái, đưa tới trước mặt cậu chủ.

“Cái gì thế?”.

“Bạn tôi. Làm bên truyền thông.” Thấy cậu không nhận, Thư Thành Nhạc vươn tay nhét tấm danh thiếp vào túi quần Âu của cậu, “Không cần trừng mắt với tôi. Cái này cũng là chủ tịch dặn dò. Sau khi kết hôn cậu chủ và cô nhà phải trả lời phỏng vấn, thông báo cho mọi người biết”.

“…”

“Hy vọng lúc phỏng vấn hai vợ chồng cậu nhận ra được đối phương, đừng để lộ tẩy khiến người ta cười chê. Hai người bị chê cười cũng không sao, nhưng hình ảnh của khách sạn sẽ bị ảnh hưởng”. Giọng điệu Thư Thành Nhạc đầy mỉa mai, nói tiếp, “Cậu chủ này, kết hôn nhanh thế không vui đâu, giờ đổi ý còn kịp”.

“Rầm”.

Đáp lại Thư Thành Nhạc là tiếng dập cửa vô cùng mạnh mẽ.

Thư Thành Nhạc nhướn lông mày, cười khinh miệt, “Muốn mình cống hiến sức lực cho cậu chủ này, còn phải nhảy vào biển lửa vì cậu ta sao? Hừ, xin miễn đi”.

Đồng hồ đã chỉ quá tám rưỡi.

Thu lại ánh mắt lạnh lùng, cậu chủ Cẩm Ngọc ngồi ngay ngắn trên ghế so­fa, mặt mày hầm hầm, bấm bấm điều khiển ti vi.

“Kẹt”.

Tiếng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT