|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mở cửa khiến ánh mắt lạnh lùng của cậu bắn thẳng về phía cửa.
Diêu Tiền Thụ vừa vào cửa đã đứng đơ ra đó, cậu chủ mặc áo cổ chữ V khoét sâu màu xám, để lộ xương quai xanh tuyệt đẹp của mình, khoanh tay vẻ lười biếng, tư thế khiêu gợi như thế đi kèm ánh mắt chẳng có chút khiêu gợi nào khiến cô lạnh hết cả người.
“Cậu… cậu chủ, em đã về”.
“…”. Không đáp, trừng mắt nhìn cô.
“Em… hơi chậm một chút, tại tắc đường”.
“Cô làm vợ thế à?”. Về nhà muộn còn kiếm cớ.
“Khụ khụ khụ khụ!”. Cô vừa nghe tới từ nhạy cảm, lập tức lớn tiếng ho khan.
Cậu không hiểu, chỉ cảm thấy cô đang phản kháng mình, bỏ điều khiển ra đứng dậy hừ nói, “Cô ho cái gì! Tôi đang hỏi cô, cô làm vợ kiểu gì hả!”.
“Khụ khụ khụ!!”.
“Cậu chủ! Cậu nói gì với Tiểu Tiền thế? Có phải nó lại không nghe lời khiến cậu tức giận không? Chờ tôi sửa xong bụi hoa ở vườn sau sẽ vào chỉnh đốn nó!”.
Tiếng tổng quản bảo mẫu từ vườn sau vọng lại nghe có hơi xa xăm một chút. Cậu chủ nhếch mép, thế mới biết cái trò vừa rụt cổ, vừa lè lưỡi của cô là có ý gì.
Cau mày, cậu túm cô kéo ngay lên lầu, mở cửa phòng lôi cô vợ của mình đi vào, vung chân đá cửa.
“Tôi không thích vợ mình về nhà muộn hơn mình!”. Cậu bất mãn ra lệnh.
“… Còn em không thích chồng mình giữa đường bảo xuống xe tự về nhà đi”. Cô hạ giọng lẩm bẩm.
“Cô nói cái gì?”.
“Không ạ, em nói sau này em không dám về nhà muộn nữa”.
“… Hừ. Biết là được rồi”.
“Thế em ra ngoài đây”.
“Chờ một lát. Cái này cho cô”.
Một chiếc di động gấp màu trắng ánh bạc được nhét vào trong tay cô.
“Cậu… cậu chủ, đây là…”. Đây là quà cưới à?
“Tiện cho việc liên lạc”. Trời tối có không tìm được người cũng có điện thoại mà gọi!
“… Vâng”. Chỉ vì tiện việc sai bảo mới tặng di động cho cô mà.
“Tôi cảnh cáo cô, không được phép đưa số di động cho người khác. Cái này chỉ mình tôi biết thôi”.
Cô mở di động ra, trong danh bạ đã có số di động cậu lưu sẵn vào, chỉ có số của một mình cậu chủ, ngay cả vị trí của tổng quản bảo mẫu cũng không có, “… Ừm, em biết rồi”. Từ nay về sau, cô sẽ cố gắng nhớ số điện thoại của người khác, tuyệt đối không lưu số người ta vào trong di động.
Thật tốt quá! Cuối cùng cô lại có di động, không phải xa lánh xã hội nữa rồi! Oa, chức năng của loại di động này đầy đủ thật. Cô chỉ muốn bay về phòng mình mày mò nó, nhưng cậu chủ còn thao thao bất tuyệt.
“Mấy ngày nữa, theo tôi đi dự phỏng vấn”.
“Vâng vâng, được ạ”. Ôi trời, màn hình di động này còn có thể xoay tròn này, chụp ảnh tự sướng tiện lắm nha!
“Tới lúc đó không tránh được việc nói vài câu khách sáo”.
“Thế ạ? Em biết rồi”. Oa oa oa, độ phân giải cao quá, ảnh rõ nét quá! Có thể chụp rõ đường cong thâm thúy của xương quai xanh cậu chủ này.
“Những lời khách sáo đó, cô biết nói chứ?”
“Biết mà, biết mà!”.
“Nói thử coi”.
“…”.
“Cốp”.
“Cậu chủ, giờ cậu gõ đầu em, có thể tính là bạo lực gia đình không?”.
“Cốp cốp cốp”.
“… Hu hu”.
“Nhẫn tôi đưa cho cô đâu?”. Cậu nheo mắt liếc qua ngón tay trống không của cô.
Cô nghe thế lập tức đưa tay cởi cúc cổ áo ra.
“Cô làm gì đó?!”. Cậu giật nảy mình trước hành động đột ngột của cô.
“Cậu chủ, không phải cậu muốn xem nhẫn sao?”. Cô mở cổ áo ra, một sợi dây xuyên qua cái nhẫn kim cương bự chảng đeo trước cổ cô, phát ra ánh sáng lấp lóa, “Em sợ bị người ta phát hiện, nên làm thành dây chuyền giấu trong áo. Rất thông minh nhanh trí đúng không?”.
“… Phù”. Cậu còn tưởng cô muốn… thực hiện nghĩa vụ gì đó, làm chuyện sau khi kết hôn nên làm chứ.
“Cậu chủ, cậu thở phào nhẹ nhõm à? Em sẽ không ngốc đến mức đeo vào đi rêu rao, để cho người ta phát hiện đâu! Cậu yên tâm đi”.
Cậu liếc mắt sang chỗ khác đi, dời ánh mắt nóng rực ra khỏi cổ áo của cô.
Cô bị cậu nhắc nhở, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, bèn vỗ đầu, quay người tìm trong túi Doraemon của mình, “Suýt nữa quên. Cậu chủ, cái này tặng cậu”.
Cậu miễn cưỡng quay đầu lại, chỉ thấy một chiếc nhẫn bạc dành cho nam lóe lên ánh sáng nhàn nhạt trong lòng bàn tay cô. Ánh mắt đột nhiên bị hấp dẫn như bị hút sâu vào đó, không thể dứt ra được, lồng ngực cũng nhấp nhô xao động lạ thường. Giọng nói ồn ào của cô không ngừng vang lên bên tai.
“Em nghĩ có là kết hôn giả, cậu chủ cũng tặng nhẫn cho em, tốt xấu gì em cũng nên trao đổi nhẫn với cậu chủ. Cho nên, em tiện đường tới cửa hàng mua một cái nhẫn. Nhưng tiền trong thẻ của em không nhiều lắm, cho nên chỉ mua được nhẫn bạc nguyên chất thôi, không phải thứ gì quý giá, cậu chủ nhận là được rồi, không cần đeo…”.
“Đeo cho tôi”.
“…”.
Giọng nói khàn khàn của cậu khiến tim cô run lên, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cậu.
Cậu chìa bàn tay thon dài tới trước mặt cô, ngón áp út hơi cong lên như đang nhắc nhở cô đừng đeo nhầm chỗ.
Tay run run, cô cầm nhẫn nhưng không dám đeo vào.
“Đeo vào đi”. Cậu giục cô.
Chiếc nhẫn bạc cho nam lồng vào ngón áp út bàn tay trái, từ móng tay, đốt ngón tay, trượt xuống dưới, thít chặt lại.
“Hình như hơi nhỏ, em đem đi đổi cái khác”.
Cô làm bộ muốn rút nhẫn ra, nhưng bị cậu nắm lại không cho rút.
“Không nhỏ”.
“Nhưng… sẽ chật lắm, không tháo ra được đâu”.
“Thì không tháo ra”.
“Không… khó chịu chứ ạ?”. Đeo nhẫn chật
chật như thế sẽ khó chịu đúng không?
“Không đâu”. Ánh mắt cậu nhẹ nhàng lướt qua chiếc nhẫn, “Vừa lắm”.
Khẽ ngước mắt lên, ánh mắt chạm phải đôi mắt đen lấp lánh của cô. Trong nháy mắt, bầu không khí trở nên đặc quánh, nhiệt độ thoáng chốc tăng cao, dây chuyền ở cổ áo cô lấp lánh, giống như nam châm hút cậu lại gần, nhẹ nhàng ép cô lên cửa, vén lọn tóc mềm mại xõa trên vai cô, ép chặt tay lên lưng cô, đôi môi chỉ cần hạ xuống thêm chút nữa sẽ đụng vào cổ cô.
Hơi nóng mờ ám quẩn quanh trong căn phòng khiến người ta khó chịu, ngay cả việc run rẩy cô cũng phải e dè. Hơi thở nóng rực gần trong gang tấc, vấn vít trên hõm vai của cô, khoảng cách không phẩy mấy milimét ngượng ngùng khiến cô không biết nên đẩy ra hay vui vẻ tiếp nhận.
Cô đơ người tại chỗ, im thin thít chờ đôi môi hồng đang hé mở kia của cậu chủ xử lý mình.
Sắp chạm vào rồi, gần thêm một chút nữa, hương vị đôi môi của cậu chủ cô đã nếm nhiều lần, mềm mềm nóng nóng trơn trơn ướt ướt…
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa bên ngoài khiến Diêu Tiền Thụ sợ gần mất mật.
“Cậu chủ! Cậu có đó không? Con bé Tiểu Tiền có ở trong phòng cậu không? Tôi không tìm thấy nó! Không biết chạy đi đâu rồi!”.
Tổng quản bảo mẫu!?
Hồn vía cô cũng sắp chạy đi đâu mất rồi!?
Cậu chủ cậu chủ, cứu cô, mau cứu cô đi mà! Nếu bị tổng quản bảo mẫu thấy hai người bọn họ quấn quýt nhau liếm qua cắn lại, cô sẽ bị đánh bay lên trần nhà, dính lên cái đèn thủy tinh mất!
Cậu nhướn mày, thong thả cân nhắc coi cứu cô có lợi không, ngón tay như có như không gõ nhẹ lên má.
Nhận thấy cử chỉ này đầy tính ám chỉ, tư duy không trong sáng của cô hầu nhỏ lan ra, cô lập tức kiễng chân lên, chu môi hôn mạnh vào má cậu chủ, còn phát ra tiếng “chụt”.
“Hôn rồi, luyện tập hôm nay xong rồi, cậu chủ mau cứu em đi!”.
“…”.
“Cậu chủ, cậu đừng có đờ ra chứ. Sờ mặt thẹn thùng xấu hổ cái gì, đợi lát nữa hẵng tính đi!”.
“…”.
Tổng quản bảo mẫu cau mày dán sát người lên cánh cửa, ông vô cùng hận thù cái cửa khốn nạn có hiệu quả cách âm quá tốt này, khiến ông không thể nghe rõ được nhất cử nhất động của cậu chủ.
Sau cánh cửa chắc chắn có động tĩnh kì quái gì đó!
Là cậu chủ gặp nguy hiểm gì sao? Không lẽ có đạo tặc háo sắc thoát khỏi hệ thống an ninh cao cấp chạy vào khuê phòng của cậu chủ, ép cậu chủ lên giường, muốn quấy rối cậu chủ?
“Cậu chủ! Tôi tới cứu cậu đây! Kẻ nào dám nhúng chàm thân thể thanh khiết của cậu, tôi sẽ đánh kẻ đó thành thức ăn cho Hắc Thủ Đảng! A a a a!”.
Giơ cái chổi lên cao, tổng quản bảo mẫu định đạp cửa xông vào.
“Két”.
Cửa mở.
Cậu chủ bình tĩnh thò đầu ra, im lặng nhìn tổng quản bảo mẫu đang giơ cái chổi hãy còn rớt bụi.
“Cậu chủ! Cậu không sao chứ? Cơ thể thuần khiết của cậu không sao chứ?”.
Cậu nhíu mày, “Ông nên đi tắm đi”. Thân thể thuần khiết của cậu chẳng sao cả, nhưng thân thể của tổng quản bảo mẫu thì có sao đó.
“Ôi, tôi tắm là chuyện nhỏ, có phải trong phòng cậu chủ có cái gì không?”.
“Có cái gì?”.
“Chính là tên trộm đáng sợ vô sỉ tơ tưởng tới cậu, thèm muốn vẻ đẹp của cậu, tính toán nhúng chàm cậu đó!”.
“Ờ.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




