watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10957 Lượt

thế à?”.

“Vâng vâng, phục vụ cậu chủ là vinh dự lớn nhất của em mà!”.

“Thế bản đăng kí đại hội cuối tuần này, cô điền tên ai?”.

“Phó tổng Thư… Óa!”.

“…”.

Ánh mắt sắc bén của cậu chủ, hình như… đang mắng cô là đồ khốn, bảo cô tự móc hai mắt ra, lấy cái chết đền tội.

“Cậu… cậu chủ! Cậu nghe em giải thích, em có lý do mà!”.

“Cậu… cậu chủ, mặt cậu nguy hiểm quá đáng sợ quá, em có thể rời mặt ra xa cậu một chút được không?”.

“Cậu… cậu chủ! Đau quá đau quá! Nãy không phải đã sờ rồi sao? Sao tự dưng lại bẹo mặt em!”. Giãy giãy.

“Nói! Cô muốn chọc tôi!”. Cậu chủ nổi giận.

“Ưm… không được đâu!”.

“Cô dám từ chối tôi?”.

“Không phải thế mà! Phó tổng Thư là cấp trên của em…”.

“Cấp trên là cái quái gì! Giờ tôi là chồng cô!”. Làm gì có bà vợ nào vì cấp trên mà trở thành thù với chồng mình chứ?

“Đúng đó! Cậu chính là cậu chủ em kính yêu nhất, vĩ đại nhất, có phong độ nhất mà!”. >

“Hứ!”.

Cái bẹo má nhẹ bớt, hóa ra chuốc thuốc mê có kiệu quả à? Ngay cả cậu chủ cũng không đỡ được hiệu quả thần kì của nó?

Diêu Tiền Thụ thông minh thừa thắng xông lên, “Nhưng mà trong công việc khó tránh được có lúc thân bất do kỉ! Cậu chủ cũng không muốn nhìn thấy em bị phó tổng Thư bắt nạt chứ?”. Cô chọc chọc hai ngón tay vào nhau, cố gắng làm ra vẻ đáng yêu.

“Hắn dám à!”. Có cậu chủ ở đây, chuyện bắt nạt cô đâu tới phiên Thư Thành Nhạc! Người hầu nhà mình, cậu sẽ tự bắt nạt!

“Nhưng mà, mấy chị em đồng nghiệp em toàn chọn phó tổng Thư hết, nếu em mà không chọn theo, chắc chắn sau này đi làm sẽ bị gây khó dễ mất…”.

“Tất cả đều chọn hắn ta?”. Cậu chủ nheo mắt.

“Ấy… cậu chủ, cậu đừng lấy việc công trả thù riêng mấy cô ấy nhé… bọn em chỉ là vì yêu cầu công việc đơn thuần thôi, tuyệt đối không có chuyện công tư lẫn lộn đâu”.

Không có công tư lẫn lộn à? Cậu liếc nhìn cô, như đang tính toán độ trung thành của cô.

“Hơn nữa, em với cậu chủ là người một nhà mà! Tuy em thân ở trại Tào, nhưng lòng lại ở bên cậu chủ! Cho nên… lần này cứ để em xuôi theo số đông đi, được không?”.

“…”. Cậu chủ lườm cô một cái, bực bội, suy xét, cuối cùng cúi người, chỉ vào má mình.

“Hả?”. Cô hầu nghiêng đầu ngớ ra.

Cậu chủ trừng mắt, “Đừng có giả ngu”.

“Vâng…”. Cô nhìn là hiểu, chỉ là không dám chắc chắn. >

Mím môi lại, chu miệng ra, cô gom đủ dũng khí rướn người hôn lên má cậu chủ chụt một cái rồi vội vàng lùi lại, ổn định lại trái tim như đang đánh trống trận của mình.

“Cậu chủ… cậu, thế này có tính là đồng ý không?”. =3= Hôn thì đã hôn rồi, cậu chủ đừng làm khó dễ cô nữa chứ?

“Hừ!”.

“Thế em cứ coi là cậu đồng ý rồi nhé!”.

“Thua thì cứ trừ tiền lương!”.

“Hả?”. Còn tưởng mình thông minh, hồn lìa khỏi xác là có thể chạy thoát khỏi số phận bi trừ tiền lương chứ!

“Ngay cả tiền lương người hầu cũng trừ sạch!”.

TT__TT Cậu chủ, em hôn xong rồi, cậu mới thừa cơ cháy nhà hôi của, có thể đừng xấu tính như thế không?

Cậu chủ, tuy như thế là đại nghịch bất đạo… nhưng giờ phút này vì số tiền lương ít ỏi của mình em muốn phó tổng Thư thủ tiêu quách cậu đi.
Trời xanh không mây, gió hè phơi phới!

Đại hội thể thao hữu nghị giữa các nhân viên khách sạn Hoàng Tước chính thức bắt đầu.

Phần lãnh đạo đọc diễn văn bị tổng giám đốc đẩy mi­cro đi pass luôn, mi­cro chạy vào tay phó tổng Thư, phó tổng Thư cũng không từ chối, đẩy kính lên, đằng hắng, nhã nhặn nói.

“Các vị, đầu tiên tôi xin làm sáng tỏ một chuyện với các chị em ở khách sạn. Đó chính là…”.

Anh quay đầu liếc nhìn cậu thái tử đang im lặng, lạnh lùng ngồi ngoài, tiếp tục nói, “Giữa tôi và tổng giám đốc không tồn tại bất cứ gi­an tình nào mà các chị em muốn”.

Tiếng cười ồ đột nhiên vang lên.

“Các chị em có hứng thú có mơ tưởng tới cou­ple chúng tôi, rất xin lỗi đã để mọi người thất vọng. Chúng tôi PK lần này không phải vì hai trái tim cùng hướng về nhau như các vị đoán, lại càng không phải thủy hỏa bất dung như các vị giám đốc suy luận, chỉ là…”.

“Xử lý việc nhà”. Ánh mắt thái tử sắc bén, lạnh lùng nói, kết thúc luôn mấy lời dông dài của phó tổng Thư, phòng chuyện anh xì ra nhiều tin hơn.

Thư Thành Nhạc cũng chẳng để ý, nhún vai nói tiếp, “Đúng. Xử lý việc nhà, mọi người đừng chú ý hai người chúng tôi, cứ chơi cho thoải mái. Hết”.

Cuộc thi đấu đội tổng giám đốc VS đội phó tổng bắt đầu.

Người trong đội phó tổng buộc dải băng trắng đề “Theo phó tổng”, tư thế oai hùng sôi sục.

Người bên đội tổng giám đốc mặc áo phông trắng đề “Tổng giám đốc oai phong”, khí thế bừng bừng.

Giám đốc bộ phận ẩm thực được lên làm trọng tài, tuyên bố luật thi đấu.

“Khụ, vòng thi thứ nhất, vật liệu thi đấu do bộ phận ẩm thực chúng tôi cung cấp. Cho nên, quy định như sau…”.

Loạt soạt mở tờ giấy lớn ra.

Fan và người của hai đội vội vàng đổ xô về phía trước.

“Luật thi đấu: Phó tổng và tổng giám đốc cùng rút một lá thăm, trong lá thăm có một menu tuyệt hảo, đội nào ăn xong trong thời gi­an ngắn nhất, rồi chạy đến đích là đội thắng. Đây là thi đấu tiếp sức, số người tối đa là bốn”.

=~= Luật thi đấu không khó mà cũng chẳng tồi lắm nhỉ! Chỉ là ăn no xong chạy bộ thôi, chắc là không khó đâu nhỉ? Cái này không khó lắm, cô muốn tham gia!

Giơ tay! Diêu Tiền Thụ trên đầu cột “Theo phó tổng” chủ động xin xông pha.

“Cô muốn tham gia?”. Thư Thành Nhạc nhìn cô từ trên xuống dưới vẻ không tin tưởng, “Cô sẽ không bán độ cho cậu chủ nhà cô chứ hả? Gián điệp!”.

“Phó tổng Thư, con người tôi rất có đạo đức nghề nghiệp đấy nhé, anh cũng thiếu tin tưởng vào nhân cách của tôi quá!”.

“Tôi không tin thực lực của cô hơn. Chạy đấy, cô chạy được không?”.

“Không phải chạy bộ sao? Đây là môn bắt buộc với người hầu đấy! Từ nhỏ tôi đã giúp cậu chủ chạy rồi!”.

Thư Thành Nhạc mím môi, miễn cưỡng đồng ý, “Được rồi. Nếu thắng, trừ nợ cho cô một nghìn tệ, nhưng nếu thua thì…nợ tôi thêm năm nghìn tệ nữa!”.

“Hả?”. Sao trên thế giới này lại có cái kiểu hiệp ước bất bình đẳng xấu xa như thế.

Đứng ở vạch xuất phát, Diêu Tiền Thụ là người chạy thứ tư.

Cậu chủ và phó tổng cùng đi tới thùng thăm, rút xong thì đưa cho giám đốc bộ phận ẩm thực.

Cô đang tưởng tượng hôm nay có thể ăn mấy món ngon cao cấp, thì chuyện đáng sợ đột nhiên xảy ra.

“Thực đơn đội tổng giám đốc rút được là: Hoa Khai Phú Quý Cát Tường Hồng”.

Ều, thực đơn này nghe ra rõ là ngon, rõ là tuyệt nha! Cậu chủ cũng may thật!

“Nguyên vật liệu của thực đơn Hoa Khai Phú Quý Cát Tường Hồng này gồm: súp lơ, hạt điều, đậu phụ khô, bánh quy linh, thịt gà, chuối, rượu đỏ”.

=_=||| Là ảo giác của cô à? Thực đơn này sao nghe là lạ…

Diêu Tiền Thụ liếm liếm môi, đã thấy một cái máy xay sinh tố được mang ra, giám đốc bộ phận ẩm thực lập tức hùng hổ tuyên bố, “Cho tất cả vào xay lẫn hết!”.

Tiếng máy xay sinh tố chạy ầm ì, theo sau đó là tiếng nuốt nước miếng “ừng ực” rất không hài lòng từ bốn phía.

Một loại chất lỏng sanh sánh nửa đỏ nửa vàng đáng sợ xuất hiện trong máy xay sinh tố!

=o=||| Đây là thứ đội cậu chủ phải uống rồi chạy sao? Chân mày cậu chủ đã nhăn tít lại, cổ họng cũng giật giật! Giám đốc bộ phận ẩm thực không muốn sống tiếp hay sao? Ọe…

Nhưng lão giám đốc bộ phận ẩm thực không thèm quan tâm tới tình cảnh của mình, rút ra một lá thăm khác, “Thực đơn của đội phó tổng là…Sương Diệp Hồng Vu Nhị Nguyệt Hoa!”.

Xong đời rồi! Nghe cái tên này… cô có cảm giác không ổn rồi! Không lẽ… chẳng lẽ… lẽ nào…

“Nguyên vật liệu của món này là: bánh quẩy, lá cải thìa, củ cải đỏ, canh cá tươi, rượu mạnh, bánh trung thu, bơ lạc! Người đâu, bỏ vào xay đi!”.

“Ọe ọe ọe!!”.

Tiếng nôn ọe liên hồi vang lên xung quanh, Diêu Tiền Thụ lảo đà lảo đảo vật ra đất.

Giám đốc bộ phận ẩm thực cái quái gì? Rốt cuộc ông ta có vị giác không hả! Cậu chủ, tại sao cậu không nhìn rõ ông ta sớm đi… còn để ông ta ở đây hại dân, đá ông ta về nhà dưỡng lão nhanh lên!

Nhìn thấy đồng bào cầm gậy tiếp sức nén hận uống “Sương Nguyệt Hồng Vu Nhị Nguyệt Hoa”, rồi nhốn nháo chạy loạn lên trong sân, Diêu Tiền Thụ đứng trên đường chạy nảy sinh ý đồ đào ngũ, “Phó tổng Thư… tôi… tự dưng bụng tôi hơi khó chịu, có thể đi WC được không?”.

Đẩy gọng kính lên, phó tổng Thư nghiêm túc nói, “Không được”.

“Nhưng mà tôi gấp lắm rồi…”. Hai chân xoắn qua xoắn lại.

“Phiền cô nhịn tới lúc thi đấu kết thúc được không?”.

TT__TT Phó tổng Thư,

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT