watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10960 Lượt

thế thì sẽ thành tai nạn chết người mất!

“Cô đang sợ đấy à?”. Thư Thành Nhạc cau mày.

“Tôi sợ tôi sợ tôi sợ đó! Anh coi chân tôi mềm nhũn ra rồi này…”.

“Không sao, mang cái này theo là không sao rồi”. Phó tổng Thư hào phóng đưa ra một thứ siêu lớn – túi nilon, nhẹ nhàng cười, “Cố gắng lên nha. Tôi đến đích chờ cô chạy tới với tôi”.

~~~>___<~~~ Thế này không phải ngầm nói với cô là, dù có ụa ra thì cũng phải chạy hết chặng à? Hu… cậu chủ, em sai rồi, em không nên từ bỏ cậu! Giờ em muốn vào đội cậu quá!

“Tổng giám đốc có lệnh, người nào trong đội của tổng giám đốc không chạy hết chặng thì cơm trưa tháng này của người đó đổi hết thành Hoa Khai Phú Quý Cát Tường Hồng!”.

0__0 Cô vẫn quyết định bò lại ở cùng đội với phó tổng Thư thôi… cậu chủ còn nguy hiểm hơn, dữ dội hơn!

Một cốc nước kinh dị mùi vị vô cùng xoắn vặn cảm xúc đưa tới bên miệng Diêu Tiền Thụ. Cô sắp nhận gậy tiếp sức rồi.

Cô siết chặt túi nilon trong tay, bóp mũi nuốt ực xuống, cái vị đặc sệt dính dấp cuộn lên khiến cô lờ mờ có cảm giác buồn nôn.

Hai chân khua khoắng vừa khóc vừa chạy đi, thế mà tốc độ nhanh tới không thể ngờ được.

Tiếng cổ vũ “cố lên” xung quanh vang lên không dứt bên tai, Sương Nguyệt Hồng Vu Nhị Nguyệt Hoa xông lên trong miệng, chân cũng sắp muốn dừng lại… cầm túi nilon phó tổng Thư đưa cho vừa chạy vừa nôn, nhịn được một chặp, cô đã thấy được ánh sáng của đích đến rồi.

Đúng lúc này, cậu chủ đã từ chối tham gia kiểu thi đấu không tao nhã này đột nhiên đi tới đích, nghiêng mắt quay đầu nhìn cô, khóe miệng nhếch lên đầy mê mị.

Hơn mười năm chủ tớ không phải vô ích, cô lập tức hiểu ý của cậu chủ…

“Cô dám thắng thử xem”.

>o< Cậu chủ à, trước mắt quần chúng nhân dân, cậu kêu em bán độ à? Em nôn suốt chặng đua rồi, cũng khổ cực lắm đó!

“Không phải cô nói lòng của cô ở bên tôi à? Chứng minh cho tôi xem. Ngay bây giờ, ngay, luôn!”.

=___= Giờ không phải lúc nói chuyện thành tâm cầu tình cảm chân thật! Cậu chủ, cậu muốn em làm gì để chứng minh mảnh lòng son sắt của mình với cậu đây?

“Giả chết”.

= 0 = ||||

Tình thế đột nhiên xoay chuyển vô cùng nhanh, thành viên thứ tư đang cầm gậy tiếp sức của đội phó tổng tay cầm túi nôn, ngã dập mặt không bò dậy nổi. Tổng giám đốc lạm dụng quyền lực đạt được thắng lợi áp đảo.

Sau vòng thi đấu thứ nhất, đám đội viên không ngắc ngoải thì cũng nôn ọe, thương vong nghiêm trọng. Nhiệt tình với vòng thi đấu tiếp theo cũng giảm đi.

Nội dung vòng thi đấu thứ hai là – chống đẩy?!

Chống đẩy? Thi xem ai chống đẩy được nhiều hơn à? Đã có bài học trước, chuyện đương nhiên sẽ không đơn giản như thế!

Giám đốc bộ phận ẩm thực làm trọng tài cười hề hề một cái, “Mang những người vừa nôn ra đây”.

Diêu Tiền Thụ bị đồng nghiệp khênh lên tấm vải mềm, cô he hé mắt ra một tí, chờ cơ hội hồi máu sống lại, bỗng giọng nói của giám đốc bộ phận ẩm thực đáng chém ngàn dao lại vang lên.

“Tiếp theo, xin mời những người dự thi bắt đầu chống đẩy, điều kiện là chống đẩy trên những người vừa nôn. Ai làm đủ một trăm lần trước sẽ thắng!”.

=___= Giơ ngón giữa lên cũng không thể biểu thị cảm xúc đang dâng trào trong lòng cô! Giám đốc bộ phận ẩm thực, rốt cuộc trong đầu của ông chứa mấy cái phương pháp hành hạ khốn nạn gì đấy hả!!

Cái kiểu chống đẩy xấu xa thế này có thể làm trên người con gái à?! Có nghĩ tới nỗi u sầu e thẹn của cô không? Có nghĩ tới trái tim nóng bỏng của hoàng hoa khuê nữ cô đây không!? Có nghĩ tới thân phận là gái có chồng của cô không?

Tiếng bước chân đàn ông nặng nề tới gần, Diêu Tiền Thụ cứng đờ cả người lại, giờ còn muốn giả chết nữa sao? Bị đàn ông chống đẩy một trăm lần trên người, có khác gì bị cướp đi trinh tiết đâu?

Không chờ cô xoắn vặn tư tưởng xong, bóng đen đã phủ xuống, ngang ngược ép lên người cô, tóc mai bị người đó lấy tay khẽ đẩy ra, hai cánh tay đặt bên tai, luồng gió nóng bỏng mờ ám lướt lên má, cả người cô nóng bừng lên, cũng không biết vì vận động kịch liệt, hay vì rượu mạnh trong thứ nước kinh dị kia.

Người đàn ông hơi cúi đầu xuống, khoảng cách này gần tới mức có thể thấy từng lỗ chân lông và cái mụn đầu đen nhỏ trên mũi cô, cô lúng túng quay đầu đi, tránh bị người ta ép sát lại một cách suồng sã như thế, lẩm bẩm, “Anh… anh đừng có áp lại gần nữa… muốn làm thì làm nhanh cho xong đi!”.

=~= Sao cô lại nói ra những câu nặng nề như thế chứ? Có người đàn ông phải chống đẩy một trăm lần trên người cô, tự dưng cô lại bảo người ta đừng chậm chạp, làm nhanh cho xong…

“Hu… tôi hối hận rồi… đừng làm mà. Anh… anh đừng có đè lên tôi, để tôi ra đi mà, tôi không muốn bị anh…”. Cậu chủ đã nói rồi, cậu ấy không thích màu xanh, cô không thể để cậu chủ đội cái mũ màu mình không thích được!

Nói xong, cô lắc người muốn chui ra khỏi người đàn ông kia.

“…Ai cho cô xoay tới xoay lui thế hả! Không được xoay!”.

A? Giọng nói này…Diêu Tiền Thụ mở mắt ra.

“Cậu … cậu chủ? Sao lại là cậu?”.

“Không thì cô nghĩ là ai?”. Cậu chủ lạnh lùng, đội trưởng đội cô à? Hừ! Xin lỗi, hai đội đổi người chống đẩy cho nhau!

Vừa thấy là cậu chủ nhà mình, cô hầu nhất thời như trút được gánh nặng, không sao rồi! Bị cậu chủ nhà mình đè lên thì có gì mà mất mặt chứ, dù sao cô cũng bị đè nén hơn mười năm rồi, cũng chẳng kém lần này, nhưng mà, “Cậu… cậu chủ… sao giọng cậu nghe là lạ thế?”.

“…”. Trừng trừng trừng.

“Nghe đục quá khàn quá khó chịu quá. Cậu bị cảm sao?”. Ngay cả trán cũng đổ mồ hôi hột rồi kìa, thương quá.

“…”. Tức tức tức.

“Để em sờ xem”. Cô giơ tay muốn sờ lên cái trán phủ một lớp mồ hôi mỏng của cậu chủ.

“Đừng đụng vào”.

Âm thanh khàn khàn lại mềm mại của cậu chủ vang lên, âm điệu này cô chưa từng nghe thấy, không lẽ… đây là khi đàn ông không được thỏa mãn nhu cầu sau khi đã trưởng thành? >////<

Vì tư thế cơ thể cận kề lửa gần rơm của hai người bọn họ lúc này sao? Ừm… cậu chủ, cậu e thẹn như thế, hại em cũng ngượng rồi…

“Mọi người đừng nên đỏ mặt vội, chú ý! Tập trung tinh thần, đầu óc phải thuần khiết, ai vào vị trí người nấy… bắt đầu!”.

Trọng tài rất nghiêm túc tinh thần lên rất cao, sự thăng hoa vượt qua cả giới tính, nhưng Diêu Tiền Thụ thực sự không thể quên cậu chủ nhà mình là người đàn ông khỏe mạnh đã trưởng thành.

Cậu ấy thực sự có thể chuyên chú chống đẩy trên người cô được sao? Thế thì không tốt với cơ thể đâu?

“Cậu chủ, không thì chúng ta…”.

Hai chữ bỏ cuộc còn chưa nói ra, một giọt mồ hôi đã rơi xuống, đọng trên mi mắt cô, cậu chủ cúi người nói bên tai cô lời thoại mà chỉ đọc được trong mấy tiểu thuyết H nặng:

“Cô đã chuẩn bị xong chưa?”.

“A?”.

“Tôi phải cử động rồi”.

>///////////////////////< Cậu chủ… cậu nhẹ một chút! Người ta là lần đầu tiên đó!

Cậu chủ khó khăn lên xuống liên tục trên người cô hầu, tư thế chống đẩy rất trang nhã đúng tiêu chuẩn, không thể soi mói, ít ra là người ngoài nhìn vào thấy như thế, fan của tổng giám đốc bên cạnh la hét không ngừng, tỏ vẻ kính nể người đàn ông ý chí kiên cường, không nghĩ lung tung, không bị nửa người dưới tác động, tiện thể ghen ghét thù hận cái con cá chết may mắn được nằm dưới người tổng giám đốc.

Cô hầu hoàn toàn không biết hưởng thụ quá trình mê ly đó, cô chỉ biết phân tích sự tình trên khía cạnh sinh lý, thế nên, cô lo lắm. Cơ thể của cậu chủ có chuyện gì sao? Cậu ấy không thích không có hứng thú với chuyện chống đẩy với con gái? Hả! Chuyện này có hại với sức khỏe của cậu chủ lắm nhé! Thân là người hầu, cô phải thật quan tâm chăm sóc cậu chủ mới được!

“Cậu chủ, cậu ngẩng đầu nhìn em này, đừng nên cúi đầu chống đẩy mà…”. Sáu mươi tám, sáu mươi chín…

“…”.

“Cậu chủ, cậu chủ, là em không có mùi vị con gái, hoàn toàn không giống con gái sao?”. Bảy mươi chín, tám mươi…

“…”.

“Cậu chủ, cậu có khó chịu chỗ nào không? Không thoải mái?”.Tám mươi sáu, tám mươi bảy…

“…”.

“Cậu chủ, có phải cậu cũng nên có chút phản ứng của đàn ông không? Chín mươi hai, chín mươi ba…”. Lẽ nào cơ thể cậu chủ có chỗ nào không ổn?

“…”.

“Hả? Cậu chủ, sao đột nhiên cậu lại ngồi dậy không làm nữa, còn bảy lần nữa là OK rồi mà?”.

Không làm nổi nữa! Quay người, cậu chủ làm mặt nghiêm nghị bỏ đi.

“Cậu chủ, cậu chủ! Cậu bỏ cuộc như thế là thua đó!”. Cô quýnh lên, túm lấy tay cậu chủ.

“Bỏ ra”.

“Cậu chủ, cậu muốn đi đâu vậy!?”. Sao cậu chủ cố tình quay đầu đi không nhìn cô, tai còn đỏ lên một cách kì quái nữa chứ.

“…Toi­let”.

“Hả?”.

Sự nhẫn nại của đàn ông là có mức độ, hoàng hoa khuê nữ không

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT