|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
cần đâu, tí là khỏi thôi.
_Bôi vào đi. – Duy quát lên – mày không bôi là tao bôi cho đấy.
_Được rồi. – Ly nói rồi cầm lấy lọ dầu – 2 người quay đi đi.
Nghe lời Ly, cả 2 đều vội quay mặt đi. Ly vén áo lên rồi bôi dầu vào bụng, không biết có ăn thua gì không.
_Được rồi.
Nghe vậy Duy vội quay lại:
_Mày ăn gì cho nóng nhé?
Chẳng đợi Ly trả lời, Duy đã định đi vào trong bếp, cậu quay lại nói với Quân:
_Mày trông Ly nhé, tao vào nấu mì.
Quân nhìn Duy rồi gật đầu, lần đầu tiên, không chỉ Ly mà cả Quân nữa, thấy Duy đi nấu nướng đấy. Quân ngồi bên cạnh Ly rồi cười:
_Thằng Duy này, nó đối xử với chị tốt thế mà cứ kêu ghét.
_Thôi đi em, làm gì có chuyện Duy tốt với chị.
_Thế mà nó lại đi nấu mì cho chị à?
_Hic, chắc tại cậu ấy đói, mà chị lại đau bụng, không nấu thì để ai, mà em lại là khách nữa.
_Ưm, thôi kệ, thế chị đã đỡ hơn chưa?
_Khá hơn rồi em ạ.
_Sao em thấy chị hay đau bụng thế, ở lớp cũng thế, chị bị bệnh gì à?
_Không, làm gì có bệnh gì, từ bé đã hay đau bụng rồi.
_Sao không đi khám ạ?
_Đi rồi đấy chứ, nhưng mà bác sĩ bảo không sao.
_Sao không bảo bố chồng chữa luôn cho.
_Em này, thích trêu không hả? – vừa nói Ly vừa cù vào người Quân làm cậu cười sặc cả lên.
Duy trong bếp giờ đang vô cùng tức tối, nhưng biết làm sao giờ, đành chịu thui. Duy quay lại bê bát mì tí thì bỏng, cậu quay ra gọi to:
_Quân ơi, bảo Ly vào ăn này.
_Thế tao không có phần à?
_Thì mày cũng vào luôn mà, tao nấu cho cả 3 luôn.
_Chị ơi, vào đi, chị có đi được không vậy?
_Chị không sao, đỡ rồi mà.
Nghe Ly nói vậy, Quân đã yên tâm phần nào, cậu cầm tay Ly rồi dắt vào trong bếp. Duy nhìn thấy cũng không thích cho lắm, nhưng Ly đang đaumà.
_Ngồi xuống đây đi bọn mày. – Duy kéo ghế cho Ly và Quân ngồi. – Mày ăn đi nhé, đừng khách sáo, mày ăn thử xem tao nấu thế nào, có thua mày không Ly nhé.
Ly nhìn Duy rồi cười:
_Hì hì, để tớ xem nào. – Ly nói rồi gắp 1 miếng mì đưa vào miệng – Được đấy, nhưng thua tớ, he he.
_Ngon hơn chứ, thôi ăn đi, tao đói lắm rồi.
Nói rồi, cả 3 cùng ngồi ăn rất vui vẻ, Ly đã cảm thấy đỡ hơn rồi, không còn đau nữa. Ăn xong, cô bé đứng dậy rồi bảo Duy và Quân:
_Ăn nốt nhé, tớ phải lên làm bài tập đã, chưa làm gì cả.
_Thôi chết, tao cũng chưa làm. – Quân giật mình.
_Tao cũng đã làm đâu.
_Thôi, 2 người ăn xong mau mà lên học đi, tớ lên trước đây.
Ly nói rồi đi lên phòng, cô bé ngồi trên bàn học mà rét hết cả người, thế mà lúc nãy Duy và Quân vẫn cởi trần được, sợ thật.
Trong lúc Ly làm bài tập, Duy cả Quân vẫn đang ngồi dưới tầng, trong bếp.
_Mày ơi, tao lười làm quá đi.
_Sời, lo gì, tí nữa mượn Ly, có sao đâu, tao chép tí là xong.
_Mơ đi, nó không cho đâu, tao mượn bao nhiêu lần rồi, chẳng lần nào nó cho đâu.
_Mày trình độ gà mới thế, tao mượn phát được ngay. – Quân liền vỗ ngực ra oai.
_Ghê, nếu mày không mượn được thì sao?
_Thì tao sẽ làm cho mày, được chứ?
_Ok.
_Nhưng mà thể nào chả mượn được, tao là em trai mà, Ly dễ nịnh lắm, nói tí là siêu lòng ngay.
_Tùy mày, mượn được thì tốt, mà không mượn được vẫn tốt, he he.
Duy cười mà Ly ở tận trên tầng 2 cũng nghe thấy, điệu cười thật rợn người. Lúc sau, Quân và Duy đã ăn mì xong, Quân liền nói:
_Mày rửa bát đi nhé, tao đi mượn.
_Ừ.
Rồi Quân chạy ngay lên phòng Ly, gõ cửa, nói giọng ngọt hết cỡ:
_Chị ơi, em vào nhé?
_Ừ, vào đi em.
Chỉ nghe có thế, Quân liền mở cửa nhẹ nhàng đi vào.
_Chị à, chị làm xong bài tập văn cả địa chưa ạ?
_Chị xong rồi, đang làm tiếng anh, có chuyện gì không em?
_Cho em mượn chị nhé, được không ạ?
_Ơ, bài tập em phải tự làm chứ?
_Chị yêu, em rét run rùi nà, lại còn mệt mệt nữa, chắc lúc nãy dính mưa, cho em mượn đi mà, hic hic.
_Bài tập em làm được mà, không khó đâu.
_Đi mà chị, em năn nỉ chị đấy, hay là em phải quỳ xuống van xin thì chị mới cho đây.
_Thôi được rồi, em nói nghe ghê quá, này cầm lấy đi, chép xong nhớ mang trả chị để chị soạn sách vở nhé.
_Vâng ạ.
Quân nói rồi cười rất tươi, cầm quyển vở Ly đưa mà cậu cảm ơn Ly đến mấy lần. Rồi cậu lại đi ra hết sức nhẹ nhàng để Ly học bài tiếp. Ra khỏi phòng Ly, Quân liền về phòng Duy, cậu đã ngồi trong đó từ lúc nào, Quân ngạc nhiên hỏi:
_Mày rửa bát gì nhanh dữ vậy?
_Tao rửa mà lại, thế nào, có mượn được không?
_Tao nói mượn được là phải mượn được mà, đây này. – Quân nói rồi chìa 2 quyển vở của Ly ra.
Thấy thế, Duy không khỏi cười tít mắt, thế là cậu chỉ việc chép, đỡ phải làm còn gì.
_Mày siêu thật đấy Quân ạ, thế mà tao mượn bao nhiêu lần nó không cho.
_Chuyện, tao mà. Thôi mày, chép nhanh còn trả.
Nói rồi, 2 người vội vào bàn học, bài cũng không dài lắm, chép tí là xong. Đang chép bỗng Duy nói:
_Chữ nó nhìn cũng đẹp phết nhỉ?
_Chuyện! Chị tao mà.
_Mày cái gì cũng chuyện! được.
_Hé hé, chuyện, tao mà.
_Mày…
Nói đến đây, 2 người lại cúi đầu vào chép. Chỉ 1 lúc sau Duy và Quân đã chép xong bài tập địa và văn. Để vở địa và văn sang 1 bên, Duy liền đứng dậy đi đến chỗ tủ sách.
_Mày làm gì vậy Duy? – Quân thắc mắc.
_Lấy sách giải anh chứ còn gì nữa.
_Sời, thần đồng anh văn ở đây mà mày còn phải chép giải à.
_Eo ôi, mày không chép thì thôi, tao chép.
_Thôi, đưa đây tao chép với.
Rồi 2 người cười phá lên, làm Ly đang ngồi yên tĩnh lại bị mất tập trung, cô cũng sắp làm xong anh rồi, chỉ còn viết từ mới nữa xong, bây giờ lấy điểm học kì II rồi nên cô phải cố gắng giơ tay nhiều 1 tí.
_Mày ơi, tao xong anh rồi.
_Mày viết từ mới chưa?
_Tao viết rồi.
_Nhanh thế, thôi mày đi trả vở cho Ly đi.
_Mày đi mà trả cho nó, mày là em nó cơ mà.
_Thế ai mượn rồi. – Quân giở giọng “côn đồ” – tao mượn thì mày phải trả, công bằng thế còn gì.
_Thế ai nấu mì rửa bát cho mày, ma chắc.
_Nói chung là mày đi trả đi, mày đi trả biết đâu lần sau chị ấy lại cho mượn thì sao?
_Nhưng tao ngại lắm.
_Ngại gì mà ngại, đi đi. – Quân vừa nói vừa ẩn Duy về đằng trước.
_Rồi, mày khỏi phải đẩy tao, tao tự đi được.
Duy nói rồi cầm vở Ly rồi ra khỏi phòng, đứng trước cửa phòng Ly một lúc cậu mới dám gọi:
_Này, mày ngủ chưa vậy, tao vào nhé!
_Ưm, tớ còn thức, cứ vào đi.
Nghe thế Duy liền nhẹ nhàng đi vào, Ly đang ngồi trên bàn kia, Duy để quyển vở trên bàn rồi nói:
_Tao…tao…trả mày quyển vở này, cám ơn nhé! – Duy nói mà lắp ba lắp bắp, mặt đỏ bừng lên, chẳng hiểu cậu ngại vì chuyện gì nữa.
_Ơ, tớ có cho cậu mượn đâu mà cám ơn.
_Nhưng cho Quân mượn mà.
_Ừ, thế sao cậu lại chép?
_Bạn bè mà, he he. Thôi, tao về phòng đây.
Chưa kịp nghe Ly trả lời Duy đã vội ra khỏi phòng Ly rồi đóng cửa lại, tim cậu đập nhanh như trống giục vậy. Cậu bước vào phòng, thở không ra hơi.
_Mày làm gì mà như vào hang cọp đi ra thế hả, chị tao có ăn thịt mày đâu mà sợ.
_Trời ơi, xấu hổ chết đi được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




