|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
còn đến muộn. Ly nhìn cả 2, cười:
_Thế nào đặt chuông cho thế còn dậy muộn à? Mà nằm dưới đất mát chứ cả 2. – Nhìn điệu cười của Ly lúc này vô cùng “đểu”
_À, thì ra là mày à? – Duy để cặp xuống bàn rồi nói.
_Không Ly thì ai, chị ơi, thằng Duy nó tưởng ma chị ạ, có hâm không.
Ly cả Quân cười sặc lên, mặc cho Duy phân bua, bọn ở lớp thì chẳng ai hiểu có điều gì xảy ra giữa 3 người.
……
Cuối cùng thì buổi học hôm đấy đã qua nhanh chóng, vừa nghe thấy tiếng trống, Ly đã vội chạy ra khỏi lớp, cô muốn về thật nhanh, hôm nay cô đã bảo bố mẹ cô gọi điện lên vậy mà lại để điện thoại ở nhà. Đi ra khỏi lớp, Duy chẳng thấy Ly đâu cả thì quay đi quay lại để tìm, Quân vỗ vai Duy cười:
_Mày tìm Ly hả? Tao thấy chị ấy đi ra trước rồi, mày đuổi theo giờ vẫn còn kịp đấy. Nhanh lên.
_Tao…có tìm nó đâu.
_Thật không, không thì kệ Ly đi bộ về đi, tao về đây.
_Đừng về, mày lai Ly về hộ tao, tao…ngại lắm.
_Tao có xe đâu, mà bình thường mày vẫn lai chị ấy về đấy thôi. Hôm nay lại ngại, hâm à.
_Đi mà, tao năn nỉ đấy.
_Mày lai đi, cơ hội tốt thế còn gì.
_Đi, để mày lai Ly về, tao đi nhờ thằng Dương nó lai về cũng được.
_Thế đằng nào mày chả phải lai tao về, rắc rối lắm, thôi mày đi đi, phải chớp lấy cơ hội chứ.
_Tao ngại lắm.
_Mày cứ ngại thế thì làm được cái tích sự gì hả, đi lai Ly nhanh lên, rồi 2 người nói chuyện, chả tốt à.
_Liệu có được không?
_Nản mày thật đấy, bình thường tao vẫn thấy mày lai Ly cơ mà.
_Ừ, biết thế, nhưng dạo này tao cứ thấy ngại ngại kiểu gì ý.
_Kệ mày, cố lên đi, đừng ngại nữa. – Quân nói với Duy rồi quay sang chỗ Dương – Mày chờ tao tí – rồi lại vỗ vai Duy – mày cứ đi đi, không sao đâu, tao về đây, chào mày nhé. – Quân nói rồi nhảy lên xe Dương.
_Mày….
Duy gọi với theo nhưng Quân đã đi ra khỏi cổng trưởng rồi, cậu đành lên xe đi, cậu đi nhanh hết mức có thể, nhưng mãi đến lúc gần về nhà rồi cậu mới gặp Ly đang đi bộ:
_Nhanh thế mày!
Nghe tiếng Duy, Ly liền quay lại, rồi cô bé cười với Duy, nụ cười thật hiề:
_Ừ, tớ muốn về nhanh, cậu về mở cửa trước đi.
_À ừ…
Duy nói rồi phi vội về nhà, cậu mở cửa xong thì dắt xe vào, lúc ấy Ly cũng về đến nhà rồi. Chờ Duy mở cửa trong 1 cái, cô bé liền chạy vội lên tầng, nhanh hết mức làm Duy cũng chẳng hiểu gì. Cậu vừa khóa cửa xong lại thấy Ly chạy xuống, mặt nhìn có vẻ thất vọng. Duy liền hỏi ngay:
_Sao thế?
_Bố mẹ tớ bảo là đi học về gọi cho tớ, nhưng tớ về thì đã thấy 1 cuộc gọi nhỡ rùi, chán thế. Bố mẹ tớ bảo là sắp về rồi mà tớ chưa biết bao giờ nên bảo bố mẹ gọi lên. Chán thật đấy.
_Tí nữa thể nào bố mẹ mày chả gọi lên, buồn làm gì.
_Ừ nhỉ, chắc là sẽ gọi lần nữa, hì hì – nghe Duy nói mà Ly lại vui lại được ngay.
_Thế…mày chán ở đây đến mức đấy cơ à?
Ly nhìn Duy rồi ngồi xuống ghế, quay mặt đi:
_Cũng không hẳn, nhưng…nhớ lắm.
_Ưm.
Rồi Ly lại quay lại nhìn thẳng vào mắt Duy, giọng buồn buồn:
_Nhưng cậu cũng có muốn tớ ở đây đâu.
_Ai bảo…
Duy tự nhiên nói to lên làm Ly giật hết cả mình, rồi Duy lại vội phủ định lại câu vừa rồi của mình, cậu quay mặt ra ngoài rồi nói:
_À…à…ý tao là….tại có mày ở đây…cãi nhau cũng vui vui.
_Thế thôi hả?
_Chứ còn gì nữa.
Duy nói xong tự nhiên cả 2 lại im lặng, một lúc sau, Ly mới bảo:
_Thôi kệ, cậu định ăn gì trưa bây giờ?
_Ăn phở đi, tao đi mua nhé!
_Ừ, thế cậu đi đi.
Nghe Ly nói, Duy liền vào trong nhà lấy cặp lồng rồi ra cửa, Ly cũng đi theo. Cô đóng cửa lại rồi hét to đằng sau Duy:
_Đi cẩn thận nhé.
Duy gật đầu nhưng không hề quay lại. Ly đi vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế. Cô cứ tưởng Duy đã thay đổi suy nghĩ về cô cơ, hóa ra chẳng hơn gì. Cô thở dài, bỗng bài hát Đôi mắt vang lên, là bố cô gọi, Ly vội vàng nhấc máy ngay: “Alo, bố ạ?”. Đầu giây kia có tiếng trả lời: “Ừ bố đây, thế lúc nãy bố gọi con chưa đi học về à?”. “Vâng, con vừa về nãy thôi ạ. Thế bố mẹ đã quyết định hôm nào về chưa ạ?”. “À, chắc mấy hôm nữa, thứ 4 hoặc thứ 5 con ạ. Thế ở đấy sống tốt chứ con?”. “Dạ vâng, mọi người ở đây đều tốt cả ạ”. “Thế thì tốt, thế con đã ăn gì chưa?”. “Tí con mới ăn bố ạ.”. “Ừ, đừng nhịn đói đấy nhá. Thế bố chỉ gọi điện lên hỏi con thế thôi, bố giập máy đây, chào con nhé!”. “Dạ vâng, con chào bố.”. Nói rồi Ly dập máy, cô nghĩ lại về câu nói của bố, vậy là Ly chỉ còn được ở bên Duy mấy hôm nữa thôi, sao mà cô thấy buồn thế, mấy hôm đầu cô chỉ muốn được về nhà thật nhanh thôi, vậy mà bây giờ….Cô đang ngồi thừ ở ghế nghĩ ngợi vẩn vơ thì nghe thấy tiếng xe của Duy và cả cái giọng ngang phè phè ấy nữa:
_Này, mở cửa cho tao nhanh lên!
Ly vội vàng chạy ra mở cửa, rồi cầm cái cặp lồng vào cho Duy dắt xe. Cô để cặp lồng ở bàn rồi vào lấy bát đũa, mùi phở thơm quá đi. Sắp xong bát đũa, cô bảo Duy ngồi xuống ăn luôn cho nóng. Hai người ngồi ăn mà chẳng nói câu gì, chỉ có tiếng xuýt xoa khen phở ngon hơn mì tôm của Duy. Mặt Ly giờ nhìn bí xị, thấy vậy Duy lại hỏi:
_Sao thế, bố mẹ mày vẫn chưa gọi lại à?
_Gọi rồi.
_Thế sao còn buồn thế?
_Bố tớ bảo 2, 3 hôm nữa bố mẹ tớ về.
_Nhanh thế cơ à, thế thì phải vui chứ?
Ly ngẩng mặt lên nhìn Duy rồi lại cúi xuống ăn tiếp, làm sao mà vui cho nổi khi cô sắp chẳng được sống cùng Duy nữa chứ, chắc cô nhớ Duy đến chết mất. Cứ nghĩ cô lại càng thấy buồn, cô gắp vài miếng phở rồi thôi.
_Sao mày ăn ít vậy, phí công tao đi mua.
_Không có hứng. – Ly nói xong liền định đi ra ngay sofa ngồi.
_Này, ngồi đây đi.
Ly quay lại nhìn Duy rồi hỏi:
_Làm gì
_Ngồi với tao thôi, mày đừng buồn nữa đi, nhìn chán lắm.
Ly quay lại ngồi xuống ghế, đối diện Duy:
_Chán thì đừng nhìn.
Nghe câu nói của Ly Duy bỗng cười lên, cậu vẫn ngồi ăn, miệng vẫn cười. Ly nhìn Duy ăn mà còn thấy ngon hơn là cô ngồi ăn. Duy thật dễ thương, đúng là rất dễ thương, mặc dù từ đó để dành cho con gái thì đúng hơn. Ly bỗng cũng bật cười, sao cô ngốc vậy chứ, sắp không được ở cùng rồi thì phải tranh thủ làm gì chứ, buồn vậy đâu có ích. Rồi cô bé lại cười, chưa bao giờ cô thấy sảng khoái như lúc nãy. Duy đang ăn thấy Ly cười liền ngẩng mặt lên, cậu nhíu mày:
_Mày sao vậy, hay buồn quá phát điên rồi.
_Ai mà thèm.
Ly nói rồi lại cười. Duy không thèm nhìn cô nữa, lại cúi mặt xuống ăn.
_Nhưng mà…thấy mày cười…tao còn thấy vui hơn là mặt mày cứ xị ra, nhìn như cái bánh bao thiu ý.
_Cái gì, đấm cho giờ.
Thế là cả 2 cười to lên, vang cả nhà. 2 người nói chuyện cũng hợp ra phết đấy chứ. Ăn xong, Duy liền lấy giấy lau miệng, Ly nhìn Duy rồi nói:
_Này, rửa bát hộ nhé!
_Tao rửa là vỡ hết đấy.
_Cậu làm vỡ thì cậu phải chịu.
_Cái gì, nhờ vả thế hả. Được rồi, tao sẽ rửa cho nhưng vỡ thì tao sẽ đổi tội cho mày đấy.
_Nản, thôi rửa đi, rửa cẩn thận đấy, tớ lên phòng đây, buồn ngủ sắp chết rùi nè.
_Mày lúc nào cũng ngủ, như…ý.
_Như gì hả, sao không dám nói nữa, thôi đi rửa đi. Tớ ngủ đây.
Ly nói rồi lên phòng, cô đang nằm đọc truyện thì nghe thấy tiếng bát vỡ đến “xoảng”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




