watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8866 Lượt

đứa vâng dạ rồi ngồi xuống ghế. Ly cúi sát mặt vào Duy, hỏi:

_Duy ui, cậu vẫn chưa nói vì sao cậu ghét tớ.
_Mày mún nghe lém à?
_Ừ. – Ly nói mắt long lanh.
_Thui, để sau đi, bố mẹ tao đang ở nhà mà, lên phòng tao không?
_Làm gì?
_Nghe nhạc, đi!
_Ok.

Nói rồi 2 người chạy đuổi nhau lên tầng. Trước khi vào phòng Duy, Ly còn qua phòng cô lấy 1 túi to sang phòng Duy. Duy nhìn thấy ngạc nhiên hỏi:

_Cái gì vậy?
_À, bim bim với bánh socola đấy, có cả kẹo cà phê cậu thích nữa này.
_Sặc, sao toàn đồ ăn vậy, mà sao mày biết tao thích kẹo cà phê.
_Hỏi thừa, tất nhiên là biết. – Ly vừa nói vừa chìa cho Duy thỏi kẹo Cospitop.
_Thanks.

Duy cầm lấy thỏi kẹo rồi bóc luôn. Ly ngồi xuống giường, lôi trong túi ra 1 quận len to tướng màu đen trắng, 2 que đan và 1 chiếc khăn mới đan được 1 nửa.

_Mày đan à? – Duy ngạc nhiên, không ngờ, con nhóc vụng về ấy mà cũng biết đan.
_Không tớ đan thì ai đan, xong 1 cái rùi nè, xem không?

Chẳng cần Duy trả lời, Ly liền rút trong túi ra 1 chiếc khăn gần giống chiếc khăn cô đang đan. Nhưng có vẻ nữ tính hơn nhiều. Duy cầm khăn mân mê trên tay, nhìn cũng đẹp đấy, không ngờ Ly cũng có thể đan đẹp thế.

_Mày đan một cái còn đan làm gì nữa? Thừa thời gian nhỉ?
_Không, 1 cái là cho tớ, còn cái kia là để tặng, cái đan dở ý.
_Tặng ai?
_Tặng cậu, thích không hả?
_Tặng…tặng…tao á?
_Ừ, cậu thích màu này không, tớ chọn mãi đó. Nhưng tớ đan không đẹp đâu, nếu cậu không thích đeo thì cũng đừng ném nó đi đâu nhé!.
_Làm gì đến nỗi, nhưng…nhưng…sao…lại tặng tao?
_Thì vì tớ…tớ…., mà cậu hỏi làm gì, tớ mún tặng để cảm ơn cậu về cây sương rồng thui.
_Chỉ lý do thế thôi sao, thế thì tao không nhận đâu. Không làm được gì thì không dám nhận quà.
_Nhưng…nhưng…mà lý do khó nói lắm, tại tớ…tớ… – mặt Ly bắt đầu đỏ ửng lên, cái lý do có lẽ Duy biết quá rõ rồi ý chứ thế mà cứ bắt Ly phải nói ra.
_Tớ…tớ làm sao, nói luôn đi.
_Thì vì tớ muốn tặng quà cho cậu, cậu không thích thì thui vậy, tớ không đan tặng cậu nữa, mang vứt luôn là vừa.

Ly chuyển sang giọng giận dỗi, cô nói rồi đi ra chỗ cái sọt rác, đang định ném chiếc khăn đan dở vào đấy thì Duy chạy ra ngăn:

_Đừng mà, đừng…, chiếc khăn đẹp thế, vứt đi phí lắm.
_Cậu không thích thì tớ còn đan làm gì nữa. – Ly phụng phịu.
_Tao bảo thế bao giờ, tao thích mà, mày đan tiếp đi.

Ly ngước mắt lên nhìn Duy, mắt long lanh:

_Thật chứ?
_Thật mà, thế mày đan tiếp nhé, không đến hết lạnh mới đan xong thì không đeo được đâu.

Ly gật đầu ngoan ngoãn, rồi cả 2 lại lên giường ngồi, Ly tiếp tục đan, cô đan nhanh thoăn thoắt từng mũi một. Duy cứ chăm chú nhìn Ly đan. Bỗng Duy hỏi:

_Sao mày không mua luôn khăn mà tặng, vừa đẹp vừa đỡ tốn thời gian.
_Nhưng mua làm sao ý nghĩa bằng tự tay đan cho người mình yêu thương chứ. – Ly nói đến đây vội lấy tay bịt miệng – Thôi chết, lỡ lời rồi.
Duy nhìn Ly, cười khoái trá:
_Nói ra rùi nhé, he he. Có thế mà nói mãi không ra.

Ly đang định nói lại nhưng mặt cô đỏ ửng lên rồi, cô cúi xuống, lại đan tiếp, không nói không rằng. Duy lại cười, trêu chọc Ly:

_Hí hí, sao không nói gì thế, xấu hổ rùi hả, thôi đỏ mặt làm gì, chuyện mày thích tao, đứa nào trong lớp chả biết.

Ly vẫn không nói gì cả, sao Duy có thể thản nhiên đến thế cơ chứ. Cô cúi xuống đan một lúc rồi ngẩng mặt lên nhìn Duy:

_Này, giáng sinh vừa rồi, có ai tặng quà cậu không?
_Thiếu gì. – Duy nói rồi vênh mặt – Còn mày?
_Cũng khá khá.
_Ai tặng?
_Bạn bè ý mà, mà thôi, muộn rồi, tớ về phòng đây.
_Ừ, mày cố đan cho xong đấy nhé.
_Tất nhiên rùi, cậu ngủ ngon nhé!
_Ừ, chào mày.

Ly nói rồi mang đồ về phòng mình. Duy nhìn theo bóng Ly ra ngoài, rồi cậu đóng cửa, cậu cũng phải đi ngủ không muộn mất. Ly về phòng mình ngồi, cô trùm kín chăn rồi tiếp tục đan, cô muốn chiếc khăn xong thật nhanh để Duy được đeo nó, thế là cô bé cứ lặng lẽ đan, đến đúng 12 giờ đêm thì chiếc khăn được đan xong. Ly để chiếc khăn bên cạnh rồi ngủ thiếp đi, cô bé mệt quá rồi.Đồng hồ mới chỉ 5 giờ mà Ly đã chẳng ngủ được nữa, chiếc khăn đan xong rồi, cô không biết làm cách nào để tặng cho Duy được đây. Cô cứ nằm suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng nghĩ ra 1 cách thoải mái nhất, đỡ làm cả 2 bị trêu nhất.

5 rưỡi, Ly bước ra khỏi giường, cứ nằm mãi thế cũng chẳng tốt gì vì cô hồi hộp, không thể nào ngủ được. Cô gấp chăn màn gọn ghẽ rồi đi tìm 1 chiếc hộp nhỏ, đủ để đựng chiếc khăn vào trong. Cuối cùng, cô cũng đã tìm được 1 cái hộp, hộp quà hẳn hoi luôn,

chiếc hộp màu xanh lá, lại còn có nơ hồng bên trên rất đẹp. Cô gập gọn cái khăn cho vào hộp rồi chuẩn bị đồ đi học. Hôm nay Duy cũng dậy sớm, mà thực ra có hôm nào cậu dậy muộn đâu, nhưng vì cứ phải chờ Ly đi học nên mới muộn thế đấy.

6 giờ đúng, cả hai cùng bước ra khỏi phòng, Ly đang định sang gọi Duy dậy đi học để làm cho Duy ngạc nhiên vì hôm nay cô đã dậy sớm thì Duy cũng có ý định tương tự. 2 người đi đâm sầm vào nhau.

_Cái gì vậy? – Duy xoa đầu đau điếng.
_Hic, đau quá, cậu không nhìn thấy tớ hả? Đau chết được.
_Mình mày đau chắc, tao cũng đau này. Mà hôm nay mày lại dậy sớm đột xuất thế, chắc bão lớn rồi.

Nói rồi cả 2 cùng đứng dậy, Ly phủi phủi quần áo rồi nói:

_Hôm nay tớ muốn làm cậu bất ngờ nên dậy sớm thui, hóa ra cậu cũng dậy sớm, chán, hic.
_Thế xong chưa, đi học luôn đi.
_Ừ, xong rồi, đi thôi.

Rồi cả 2 cùng chạy xuống tầng, bố mẹ Duy vẫn chưa ngủ dậy, 2 người rón rén đi ra, hết sức im lặng, rồi lặng lẽ đi học.

……

_Này Duy ơi, cậu có sợ không, hôm nay trả bài kiểm tra học kì đấy.
_Sợ chứ, không sợ mới lạ, điểm mà kém thì chết luôn đấy.
_Bị mắng à?
_Mắng là còn đỡ, bị đánh ý.
_Lớn rồi mà còn bị đánh á?
_Chứ còn gì nữa, bố tao mà đánh, là muốn chết luôn đó.
_Làm gì đến mức đấy, bác Hoàng trông hiền thế cơ mà. Thế bác đánh bằng cái gì?
_Bình thường thì đánh bằng dây điện, lúc thì đánh bằng roi, tóm lại có gì đánh bằng cái đấy.
_Ghê thế, tớ không nghĩ là bố cậu lại ghê thế đâu.
_Mày còn không biết đâu, bố tao bình thường ai cũng nghĩ là hiền, nhưng thực ra nghiêm khắc lắm, nói đến đã thấy sợ rồi.
_Tớ bây giờ chẳng bị đánh nữa.
_Thì mày học giỏi thế, làm gì mà bị đánh. Mà thôi, nói chuyện đấy tao ngán lắm, mà hôm nay mày đeo cái khăn mày đan rùi đấy hả?
_Ừ, hum nay lạnh lém, rét run này.
_Rét thật, tao cũng rét run rùi này, bao giờ mày đan xong khăn cho tao đeo đây.
_Hì hì.

Ly cười rùi vòng tay ra trước ôm lấy Duy, làm cậu loạng choạng tí thì đâm vào lề đường. Mặt cậu nóng bừng lên, cậu xấu hổ hết mức, nói không thành câu.

_Mày…mày…mày làm gì vậy? Bỏ tay ra đi, mọi người nhìn kìa.
_Cậu đang lạnh còn gì, tớ ôm thế này chẳng ấm à?
_Điên, bỏ ra đi!
_Cho tớ 1 phút, chỉ một phút thôi, nhé. – Ly nói giọng khẩn khoản.
_Nhưng….

Duy nói lửng vậy rồi thôi, cậu

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT