|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
hả.
Ly cũng khóc, giọng cô run run:
_Sao lúc bị đánh cậu không khóc hả? Bây giờ còn khóc làm gì nữa, cậu mới là ngốc.
Ly nói rồi lau nước mắt cho Duy. Cậu nhìn Ly rồi nói:
_Bị đánh đau thế nào tớ cũng không muốn khóc, nhưng nhìn thấy cậu bị đánh, sao mà tớ đau thế.
Rồi nước mắt lại rơi, dù cậu chẳng muốn, thấy Ly bị đau mà cậu đau hơn gấp trăm lần. Ly gạt nước mắt:
_Thôi, cậu lên giường đi, tớ bôi thuốc cho.
Ly dìu Duy dậy, nhưng cậu cứ gắng dậy lại khuỵu xuống, mãi Ly mới đưa Duy lên giường ngồi được. Rồi cô đi lau vũng máu trên nền nhà, có cả nước mắt của cô và Duy nữa. Lau xong, Ly mang bông băng và 1 cái khăn vải mềm lên giường. Cô ngồi cạnh Duy, nhẹ nhàng lấy khăn khô lau những vệt máu trên lưng cậu, sao bố Duy lại có thể dã man thế này cơ chứ. Bác Hoàng mà cô vẫn quý trọng vì hiền hậu và vui tính đây sao. Ly lau máu cho Duy mà xót xa quá.
_Á, đau, nhẹ thôi chứ.
_Tớ nhẹ hết mức rồi mà.
_Vẫn đau lắm, mà sao lần này rắc rối thế, mọi lần có phải băng bó hay bôi thuốc thế này đâu, vẫn khỏi mà.
_Trời, nhiều vết thương thế này mà cậu để nguyên được à, cậu ác thế, hành hạ bản thân dã man vậy mà được à.
_Thì mọi lần, bị đánh xong, tớ vẫn để thế mà, có sao đâu.
_Thôi, không nói nữa, còn đau lắm không, tớ lau nhẹ đi.
_Ừ, nhẹ đi, đau lắm.
Nghe lời Duy, Ly vội lau nhẹ hơn. Lau xong mà cái khăn đẫm máu luôn, cô vứt cái khăn vào chậu rồi lấy bông gạc để băng vết thương lại cho Duy. Cô đang băng thì Duy bỗng cầm tay cô rồi đặt vào tim cậu. Người cô nóng bừng, tim đập nhanh hẳn. Cô chưa kịp hỏi Duy định làm gì thì Duy đã nói:
_Cậu thấy tim tớ đập không hả?
_Tất nhiên là có rồi, không đập thì chết à? – Ly nói tỉnh bơ.
_Trời ơi, sao kém lãng mạn thế. Cậu có biết rằng lúc thấy cậu bị đánh, tim tớ như ngừng đập không hả. Đau lắm ý, đau hơn cả lúc tớ bị đau tim nữa. – Duy nói giọng trầm hơn hẳn. – Lần sau cậu đừng ngốc thế nữa nhé.
_Thế cậu nghĩ tớ không đau hả. Lúc bị dính đòn của bố cậu tớ cũng không đau bằng lúc nhìn thấy cậu bị đánh.
_Ừ, nhưng lần sau đừng thế, cậu làm tớ đau lắm đấy, nhé!
_Ừ, nhưng cậu bỏ tay tớ ra đã chứ, tớ băng nốt đã.
Duy liền bỏ tay Ly ra khỏi ngực, Ly lại nhẹ nhàng băng vết thương lại, may mà đủ bông băng để dùng.
_Xong rồi Duy này, cậu ngồi thẳng lên đi, dậy được không?
_Được mà.
Duy nói rồi ngồi dậy, dựa người vào cái gối Ly đã để đằng sau cậu. Ly nhìn thấy vội quay mặt đi, mặt đỏ lên, nóng bừng. Duy nhìn Ly và hiểu ngay ra được vấn đề, cậu liền kéo chăn lên che người đi rồi bảo Ly quay lại. Không hiểu sao, Ly cứ xấu hổ mỗi khi nhìn thấy người Duy. Cô nhìn Duy cười rồi khen Duy lần này “ngoan”, hiểu ngay được. Duy cũng cố cười nhưng cậu đang đau quá đi, lại không dám nói, cũng không dám biểu lộ ra ngoài. Vậy mà Ly vẫn biết, Ly kéo gối nhẹ để Duy thoải mái hơn rồi hỏi:
_Vẫn đau hả, cố chịu nhé!
_ Không sao mà.
Nói rồi, Duy liền nở một nụ cười “quảng cáo” để Ly đỡ lo lắng. Rồi cậu bất chợt nhìn vào vết thương của Ly, vội hỏi:
_Cậu không xem vết thương của cậu đi, đang chảy máu kìa.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Info Chúc các bạn online vui vẻ)
Nghe Duy Ly mới nhớ ra mình cũng bị thương, cô nhìn vào vết roi hằn trên áo rồi nói:
_Thôi kệ nó, để thế thôi.
_ Không được, băng vào ngay đi.
_Nhưng, không lẽ cởi áo băng ở đây.
_Ừ nhỉ, quên mất. – Mới nghe Ly nói thế mặt Duy đã đỏ lên rồi.
_Cậu kia, đang nghĩ gì đen tối mà lại đỏ mặt thế kia hả?
_Đâu…đâu…đâu…có, nhưng dù thế nào cậu cũng phải băng vết thương chứ.
_Cứ để như cậu ý, đằng nào chả khỏi.
_Thôi mà, băng đi, không thì tớ lần sau kệ đấy, không để cậu băng nữa đâu.
_Rồi, được rồi, nhưng cấm được nhìn đấy nhé.
_Ok.
Duy nói rồi quay mặt đi, nhưng Ly vẫn không yên tâm tí nào, cô về phòng băng lại rồi lại sang chỗ Duy, lại ngồi xuống giường. Duy quay ra nhìn Ly:
_Sợ tớ nhìn thế à? Tớ ngoan lắm, yên tâm.
_Thôi đi, bọn con trai các cậu, ai mà biết được ý.
Rồi 2 người cùng cười, bất chợt có tiếng xe máy, là bác gái. Bác vừa vào nhà đã hỏi Ly và Duy đâu rồi gọi vọng lên tầng bảo 2 đứa xuống ăn cơm. Ly quay ra nghe rồi lại nhìnDuy:
_Cậu có xuống ăn cơm không?
_Không, tớ đau lắm, với lại không muốn mẹ tớ nhìn thấy. Cậu xuống ăn đi, nếu mẹ tớ hỏi thì bảo tớ hơi mệt nên không ăn, đừng nói tớ bị bố đánh nhé.
_Sao lại thế?
_Cậu cứ bảo thế hộ tớ, mẹ tớ hay lo lắng lắm, rồi lại ầm lên, lần nào tớ cũng giấu mà.
_Ừ, thế tớ xuống đây.
_Ừ.
Ly nói rồi đi ra khỏi phòng, đóng cửa lại cẩn thận rồi đi xuống tầng. Vừa nhìn thấy cô, bác gái đã hỏi ngay:
_Bảo Duy xuống ăn cơm luôn đi con!
_Dạ, bạn ấy hơi mệt nên không ăn ạ.
_Mệt à, để bác lên xem sao, con dọn cơm hộ bác nhé!
Nói rồi, bác gái toan đi, Ly vội ngăn bác gái lại, trả lời ấp úng:
_À…à, bạn ấy…bạn ấy…ngủ rồi ạ, bạn ấy không muốn ai làm phiền đâu ạ. Để tí nữa cháu mang đồ ăn lên cho bạn ấy.
_Ừ, thế con giúp bác vậy. Mà sao nó lại mệt vậy con?
_Dạ, bạn ấy bảo hơi đau đầu ạ.
_Ừ, thôi vào dọn cơm cùng bác đi. Tí con mang cơm lên cho nó hộ bác nhé.
Ly vào bếp với bác gái rồi nói:
_Dạ, để con nấu cháo cho bạn ấy, chứ ốm mà ăn cơm khô thì khó ăn lắm ạ, để con nấu cháo cho.
_Vậy thì cám ơn con quá!
_Dạ không có gì ạ.
Ly nói rồi cười, cô dọn mâm bát đĩa ra bàn ăn xong rồi liền đặt nồi cháo lên bếp. Để lửa vừa phải, cô bé liền ra ăn cơm cùng “cả nhà”.
_Con ăn nhiều vào, đừng khách sáo nhé.
_Dạ vâng ạ. Cháu vẫn ăn mà. – Ly lại cười.
_À, thế bố cháu bảo bao giờ 2 người lên thế?
_Dạ, bố cháu bảo mấy hôm nữa ạ. Cháu sắp phải chuyển về rồi.
_Cháu ở đây 2 bác rất vui.
Cười ngượng ngùng, cô bé bắt đầu ăn luôn mà không nói thêm gì, thậm chí còn không ngẩng mặt lên nhìn ai, đặc biệt là bác Hoàng, cô đang giận bác ghê gớm mà. Sao bác lại có thể đánh Duy quá đáng như thế chứ, hic.
_Dạ thôi, cháu thôi ạ, cháu vào xem nồi cháo.
_Ừ, con cẩn thận không bỏng nhé.
_Dạ vâng.
Ly ngoan ngoãn đi vào, cháo ngon rồi, cô mút thử đầu đũa rồi bắc ra khỏi bếp, đổ vào cái bát tô đã có sẵn quả trứng phía dưới. Rồi cô bê bát cháo lên phòng Duy. Gõ cửa.
“Cốc…cốc…cốc…”.
_Ly à?
_Ừ, tớ đây.
_Thế thì vào đi, lại còn bày đặt gõ cửa nữa.
_Cậu bắt tớ gõ cửa còn gì. – Ly vừa nói vừa mở cửa đi vào.
_Tớ bắt cậu bao giờ?
_Quên à? Hôm đầu tiên tớ sống ở đây ý, tớ vào phòng gọi cậu xuống ăn sáng, cậu chả gắt lên, đuổi tớ ra khỏi phòng rồi bảo lần sau vào phải gõ cửa còn gì.
_Thế à? – Duy nheo mắt, gãi đầu gãi tai, mãi cậu mới nhớ ra. – À, nhớ rồi, trời ơi, lâu rồi, cậu nhớ làm gì nữa.
_Hì, tớ mang cháo cho cậu này. Ăn kẻo đói. – Ly nói rồi ngồi xuống giường, đưa cái bát cho Duy.
_Ơ, đưa tớ làm gì?
_Thế cậu định không ăn à?
_Hả? Cậu không thấy tớ đang bị thương hay sao?
_Tất nhiên là có rồi. Thì sao?
_Chậm tiêu vậy, thấy tớ đang bị thương mà còn bắt tớ tự ăn à?
_Thế còn muốn thế nào nữa? Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




