watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8872 Lượt

mặt đi mỏi hết cả rồi này.
_Cậu là hư lắm đấy nhé! – vừa nói Duy vừa kéo chăn lên. – Được rồi đấy, quay lại đi.

Ly quay lại, lắc lư cái đầu:

_Hic, mỏi cổ quá đi.

Rồi cô bé ra bàn cầm cốc sữa đưa cho Duy:

_Này, uống đi, mẹ cậu bảo tớ mang cho đấy. Cả cam đây nè.
_Tớ không uống đâu.
_Sao thế?
_Mẹ tớ pha không ngon, cậu pha tớ mới uống cơ!
_Thôi, tớ có biết pha sữa đâu mà.
_Cái gì, pha sữa cũng không biết?
_Ừ, uống toàn mua luôn sữa tươi thôi.
_Chán nhỉ, thôi cậu uống cho tớ đi.
_Định đầu độc tớ đấy hả? Không thấy tớ béo thế này hay sao?
_Trời, cậu thì béo cái nỗi gì chứ, uống đi.
_Tớ bảo không uống mà, đừng có ép!
_Cậu không uống thì mang đổ đi, tớ không uống đâu. – Duy chu môi lắc đầu quầy quậy.
_Mẹ cậu mất công pha cho cậu mà, không lẽ mẹ cậu pha tệ đến thế. – Ly nói rồi nhìn vào cốc sữa xem xét sản phẩm.
_Nhạt lắm, chả có vị gì luôn ý , cậu uống thử thì biết.
_Để xem nào.

Nói rồi Ly đang định uống thử 1 hụm thì chợt nghĩ ra ý tưởng gì, cô bé đặt cốc xuống, bảo Duy:

_Này, để tớ uống một mình à, thế này nhé, tớ uống một nửa, cậu uống 1 nửa cho công bằng, được không?
_Được rồi, thế cậu uống trước đi.
_Ok.

Ly nói rồi đưa cốc sữa lên miệng uống, cô mới uống có 1 hụm thôi mà tí thì phụt sữa ra, đúng là nhạt chẳng có vị gì thật, may mà có mùi thơm củasữa chứ không cô cũng tưởng là nước trắng luôn.

_Thấy thế nào? – Duy cười nhếch mép.
_Đúng là nhạt thật đấy, mẹ cậu pha sữa giảm béo hay sao đây, đợi tớ tí vậy.

Nói rồi Ly vội chạy xuống nhà, một lúc sau, cô mang cốc sữa lên.

_Có vẻ đỡ hơn rồi này.
_Thật chứ?
_Có lẽ thế, để tớ uống thử đã, tớ cũng chưa thử lại . – đang định uống thêm ngụm nữa thì lại nghĩ ra cái gì, Ly nhăn mặt – Nhưng thế này thì tớ bị thiệt à, thế thì tớ phải uống nhiều hơn rồi.
_Thế mà cũng kêu thiệt, cậu sợ phải uống nhiều hơn thì đưa tớ uống trước cho.

Ly gật đầu rồi đưa cho Duy cốc sữa.

_Nhưng thế thì…gián tiếp hả Duy?
_Gián tiếp, gián tiếp gì?
_Thì….thì…kiss ý.
_Vớ vẩn, nếu vậy bọn lớp mình chả gián tiếp hết cả à?
_Ừ nhỉ, hihi, thôi cậu uống đi.

Duy liền đưa cốc sữa lên tu, 1 hơi dài, cậu bỏ cái cốc xuống rồi nói:

_Chết, tớ uống hết mất rùi.
_Sặc, thế thì tốt chứ sao mà chết, nhưng vừa bảo không thích cơ mà?
_Tớ bảo cậu pha thì tớ uống còn gì, cậu pha sữa ngon đấy chứ, thế mà kêu không biết pha.
_ Không phải khen.
_Tớ nói thật mà, này để cái cốc ra bàn hộ tớ.

Ly liền cất cốc hộ Duy, bất chợt, cô nhìn đồng hồ, cũng muộn rồi đấy.

_Thôi, tớ về phòng làm bài tập đây, muộn rồi.
_Mang sách vở sang đây học đi.
_Ngồi đây sao học được, tớ về phòng cho yên tĩnh.
_Sang đây học cho vui đi mà, tớ ngồi một mình buồn lắm.
_Không đâu, tớ sang đây học thể nào cậu chả nhờ tớ chép bài cho, tớ về phòng đây.

Nói rồi Ly về phòng luôn, không để cho Duy kịp nói thêm câu gì. Cô về phòng một lúc, ngồi học 1 mình yên tĩnh hơn nhiều, lại không bị nhờ vả. Nhưng sao Ly thấy khó tập trung đến thế. Một lúc sau, cô bé lại phải mang sách vở sang…phòng Duy. Cô mở cửa, nói nhỏ:

_Duy ơi, tớ vào nhé!

Vừa nhìn thấy Ly, Duy đã nhìn Ly cười sằng sặc:

_Tưởng sang không học được cơ mà.
_Ngồi một mình bùn lém. Tớ ngồi học ở đây nhé.
_Ừ, nhưng chép bài cho tớ nhé! – Duy nhìn Ly cười gian.
_Cậu tự xử đi. Tớ còn chưa làm xong bài tớ mà.
_Giúp đi mà, năn nỉ đấy.
_Cậu tự làm cho quen đi, ỷ lại thế không được đâu.
_Cậu nói nhìu thế, tóm lại là cậu không chịu giúp tớ chứ gì.
_Ừm.
_Thế thì cậu về phòng cậu đi, tưởng sang giúp người ta chứ không thì cậu sang làm cái gì, thôi về đi. – Duy vừa nói vừa xua xua tay.
_Vậy thì thôi, đuổi thì tớ về.

Ly nói rồi sắp sách vở, đi thẳng luôn ra cửa. Duy thấy vậy vội đính chính lại lời nói của mình ngay.

_Thôi thôi, không phải dỗi, đúng là con gái, thôi học ở đây cũng được, để tớ tự làm bài tập vậy.
_ Không thèm, cậu đã đuổi thì tớ còn ở lại làm gì. – Ly vênh mặt giận dỗi.
_Thôi mà, tớ chỉ trêu cậu thôi mà. Đừng giận mà, tớ xin lỗi.
_Ghét rồi, kệ cậu.

Nói xong Ly đi ra mở cửa, đang định đóng sập cửa cho Duy biết sự tức giận của cô thế nào thì bỗng có 1 bàn tay níu giữ tay cô lại.

_Đừng mà, tớ xin lỗi. Thật lòng đấy, tha cho tớ đi mà.
_Cậu lần sau mà còn nói thế là tớ ghét thật lun đấy.
_Rồi mà, vào phòng đi, cậu nhìn tớ xem.
_Á, câu lên giường ngay, không thì mặc ngay cái áo vào cho tớ.
_Rồi rồi.

Vừa nói Duy vừa chạy vào trong giường nằm, kéo kín chăn lên đến cổ.

_Biết điều thế là tốt đấy.
_Ngoan thì phải thưởng chứ.
_ Không đâu.
_Bất công thế, nhưng mà thui, tớ biết cậu bất công nhưng đành chịu chứ biết làm sao, vào phòng đóng cửa đi, rét ghê á.
_Được rồi.

Ly nói rồi vào phòng đóng cửa, cô lại để đống sách vở xuống bàn rồi ngồi xuống. Đang cố nghĩ bài toán thì cô lại cảm tưởng như có ai theo dõi mình vậy, mà trong phòng lại chỉ có 2 người.

_Cậu nhìn tớ đấy à? – Ly nói rồi quay sang nhìn Duy.
_Ai mà thèm. – Duy nói rồi quay mặt đi, rõ ràng cậu đang che dấu “hành vi lén lút” của mình.
_Tớ thấy rõ ràng mà.
_Thôi thôi ,ngồi học đi hộ tớ – Duy xua tay – Đừng tưởng bở nữa đi.

Ly “hứ” 1 cái rồi lại quay vào học, cái bài toán khó thế không biết. Một lúc, cô lại cảm thấy là có người nhìn mình, và người này chắc chắn là Duy.

_Rõ ràng cậu nhìn tớ mà.
_Tớ bảo không mà, nghi ngờ vớ vỉn thế nhỉ.
_ Không lẽ đầu tớ vấn đề.

Ly quay lại rồi gãi gãi đầu, không lẽ cô học nhìu quá bị lẫn? Nhưng cô thấy vậy thật mà. Lại một lần nữa, cô thấy Duy đang nhìn cô, cô quay lại ngay chỗ Duy, lần này cậu còn không thèm quay ra chỗ khác nữa.

_Cậu nhìn tớ mà.
_Ừ, đúng rồi. – Duy không chút phủ nhận.
_Sao lại nhìn tớ hả?
_Thích thì nhìn, tớ có mắt phải nhìn chứ.
_Cậu cứ thế sao tớ tập trung được.
_Thì thôi không nhìn nữa. – Duy nói rồi quay mặt đi.

Ly nhìn Duy một lúc rồi lại suy nghĩ bài toán. Đúng là không còn cảm giác bị nhìn nữa nhưng mà sao cô vẫn thấy khó tập trung đến thế. Đầu óc cô còn nghĩ lan man hơn trước, cuối cùng, Ly đành quay ra Duy:

_Này…, tớ không tập trung được.
_Gì, tớ không nhìn nữa đâu đấy nhá. – Duy nói luôn, trước khi Ly kịp đổ lỗi cho cậu nhìn làm cô không tập trung được.
_Biết rồi, nhưng…
_Nhưng sao?
_Nhìn tớ đi.
_Sặc, vừa kêu tớ nhìn không tập trung được xong bây giờ lại bảo nhìn.
_Thì bây giờ tớ muốn cậu nhìn.
_Tớ nhìn rồi không học được thì đừng nói tớ đấy nhá.
_Được rồi.

Ly cười rồi cúi mặt vào quyển sách đặc chữ trước mặt.

“Tích tắc, tích tắc….”

“Huraaaaaaa……”, cuối cùng thì Ly cũng làm xong đống toán khó nhằn đấy. Rồi cô bé lại lôi hóa, sinh ra làm. Hóa với sinh thì khá là đơn giản, nhất là hóa, cô học khá hóa mà, mấy bài cỏn con trong sách bài tập sao làm khó cô được. Vậy

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT