|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
do dự muốn mở miệng từ chối, Tôn Hành Chu đã lên tiếng trước, chỉ nói: “Cũng không phải thứ gì đáng giá, đại tẩu hãy nhận đi, cứ xem như đệ dùng nó đổi lấy củi đi, nếu tính ra thì nó cũng chẳng bằng công sức mấy ngày nay tẩu và Hoắc đại ca đã giúp đệ… Đệ đã suy nghĩ rất nhiều, thời gian qua đệ làm phiền tẩu thật nhiều nhưng không cảm tạ thì trong lòng không thoải mái. Bây giờ nếu tẩu không nhận thứ này, sau này đệ có chuyện gì khó khăn, cũng rất ngại mở miệng với tẩu.”
Hà Hoa biết mình nên khéo léo từ chối, nhưng nhìn hộp nhỏ son này trong lòng lại ngứa ngáy, không kìm được bèn đưa tay ra nhận.
Tôn Hành Chu cười nói: “Thật tốt quá.”
Hà Hoa nhận xong liền hối hận, nhưng đã nhận rồi thì khó mở miệng trả lại, do dự không biết nên nói gì.
Đúng lúc này, chợt nghe bạn bè của Tôn Hành Chu đang ở trong sân gọi y, Tôn Hành Chu lên tiếng trả lời: “Mọi người ăn trước đi, ta đưa Hoắc đại tẩu về.”
Hà Hoa vội nói: “Không cần, thầy vào nhà đi, ta tự về được rồi.”
Tôn Hành Chu nói: “Cũng trễ rồi, tuy nói là thôn nhà mình, nhưng tẩu là phụ nữ nên cũng không an toàn. Nếu trên đường về tẩu xảy ra chuyện gì bảo đệ phải làm sao đây? Cũng không biết nên ăn nói thế nào với Hoắc đại ca và thầy Chu?”
Hà Hoa tính nói tiếp, Tôn Hành Chu đã quay người đóng cửa sân lại. Hà Hoa không thể từ chối, đành để Tôn Hành Chu đưa cô về.
Trên đường về hai người không ai nói gì, Hà Hoa cảm thấy mình giống như tên trộm, trong lòng rất căng thẳng. Mỗi lần bên đường có tiếng động gì, cô đều nghĩ là có người, thiếu chút nữa tim cũng muốn nhảy ra ngoài, chỉ sợ người khác nhìn thấy cô đêm hôm khuya khoắt mà còn đi dạo với người đàn ông khác trong thôn. Lúc đến cửa nhà, lòng bàn tay Hà Hoa đầy mồ hôi, căng thẳng lo lắng nhìn Tôn Hành Chu nói: “Cám ơn thầy, thầy mau trở về đi, đừng để bạn thầy chờ lâu.”
Tôn Hành Chu cười nói: “Tiễn người phải tiễn đến cùng, để đệ nhìn tẩu đi vào trong, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.”
Ngực Hà Hoa đập bịch bịch mấy cái, cũng không dám nhiều lời với y, mím môi bước vào sân.
Trong phòng, Trường Sinh đang ghé mắt bên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy Hà Hoa vào sân, vội vàng đóng cửa sổ lại chui vào chăn.
Hà Hoa hơi ngẩn ngơ, hoàn toàn không nghe thấy tiếng động đó, lúc vào phòng thấy Trường Sinh chui vào trong túi ngủ, kêu hắn mấy tiếng hắn cũng không trả lời, chắc là hắn đã ngủ rồi. Cô lặng lẽ cầm chiếc gương đồng trên bàn đi ra gian ngoài, thắp đèn lên, lấy hộp son trong ngực áo ra, dùng đầu ngón tay quét một ít lên hai má, cầm gương đến trước mặt soi vào.
Trong gương là một cô nương hai má đỏ bừng, nhìn rất lạ không được tự nhiên, dáng dấp kém xa khuôn mặt ửng hồng của Đào Hoa…
Cô nghĩ chắc là vì cô không tô son môi, liền lấy một ít son thoa lên môi, rồi lại soi.
Nhưng nhìn càng kỳ lạ hơn… Thấy thế nào lại giống như thím Trương ở thôn bên hóa trang lúc lên sân khấu diễn tuồng…
Hà Hoa hơi chán nản, nghĩ rằng chắc là mình không đẹp bằng Đào Hoa. Cô lấy khăn ướt lau sạch, lại đem gương ra soi, thì ra khuôn mặt bình thường là dễ nhìn nhất, cô nghĩ có lẽ cả đời này cô chẳng thể nào xinh đẹp rực rỡ được.
Cô thở dài, đậy hộp son lại, trở về phòng cất nó vào ngăn tủ, rồi bước đến trước mặt Trường Sinh vỗ vỗ hắn mấy cái, nhỏ giọng nói: “Trường Sinh, huynh đưa chìa khóa bếp cho ta, ta đi lấy ít củi đốt lò sưởi.”
Trường Sinh không trả lời, Hà Hoa lại gọi vài tiếng, hắn vẫn không có phản ứng gì.
Hà Hoa biết Trường Sinh không phải không nghe thấy mà có lẽ hắn tức giận. Nếu nói lúc đầu vì chuyện đưa bó củi đi mà Trường Sinh cố tình gây sự với cô thì cũng coi như hợp tình hợp lý. Nhưng bây giờ cô cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu, thấy hắn cố tình không để ý tới cô, cô cũng không tiện lớn tiếng như mọi khi với hắn, chỉ đành ngượng ngùng cởi quần áo lên giường ngủ.
Chương 19
Edit: Ong MD
Beta: Vô Phương
Hà Hoa hơi mơ hồ, không biết vì sao mình lại đứng một mình ở cổng thôn, cô cảm thấy hình như mình đang đợi ai đó, nhưng cũng không biết là chờ ai, cứ đứng lặng lẽ như vậy. Trong chốc lát, cô mơ màng nhìn thấy một người chạy từ trong thôn tới, chính là Tôn Hành Chu. Y ôm một bọc đồ lớn mặt mày hớn hở, chạy đến trước mặt cô nắm chặt tay cô, nói: “Chuẩn bị đồ hết chưa? Chúng ta đi thôi.”
Hà Hoa ngây ra một lúc, phát hiện trong lòng mình bỗng nhiên có một cái bọc nhỏ, rõ ràng vừa nãy không hề có. Cô lờ mờ nhận ra tình huống này, giống như cô và Tôn Hành Chu hẹn nhau bỏ trốn, cô ôm bọc đồ, mơ mơ hồ hồ: “Xong rồi…”
Tôn Hành Chu rất vui vẻ, kéo tay cô chạy ra ngoài thôn, cô không tự chủ được cứ thế chạy theo y.
Đột nhiên phía sau có người lớn tiếng gọi cô: “Hà Hoa!”
Cô sợ tới mức giật mình, quay người lại, thôn làng đã trở nên mờ mịt, xung quanh đã biến thành vùng đất phía sau núi, nơi cô và Trường Sinh khai hoang. Trường Sinh đứng ngay trên bãi đất trống bên sườn núi nhìn cô.
Cô như dự cảm được chuyện chẳng lành sắp xảy ra, lo lắng nhìn hắn gọi lớn: “Trường Sinh! Huynh về nhà đi!”
Trường Sinh không trả lời, vẫn ngây ngốc nhìn cô như vậy, vẻ mặt đầy tủi thân.
Tôn Hành Chu đi phía sau túm lấy cánh tay cô, thúc giục: “Đi thôi, mặc kệ hắn, lát nữa bà nội hắn sẽ đến tìm hắn.”
Hà Hoa do dự quay người, nhưng mới vừa đi được một lúc lại nghe thấy tiếng Trường Sinh gọi cô từ phía sau, cô quay đầu lại lần nữa, nhưng không thấy hắn mở miệng, mà vẫn đứng thẳng tắp ở đó nhìn cô.
“Trường Sinh! Mau về nhà đi!” Cô lo lắng lại kêu lên, vừa mới dứt lời, đột nhiên đất rung núi chuyển, những hòn đá thật lớn từ trên đỉnh núi ở đằng sau điên cuồng lăn xuống chỗ Trường Sinh.
“Trường Sinh! Chạy mau! Chạy mau! ! Trường Sinh!! A!!!” Cô gào lên như xé nát tim gan, nhưng không thể thốt nên lời, Trường Sinh cứ ngơ ngác đứng như vậy, bị vô số tảng đá lớn lăn xuống chôn vùi.
…
Hà Hoa bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng, há miệng thở hổn hển, một lúc sau mới mới hoàn hồn lại, nghiêng đầu nhìn Trường Sinh, hắn đang ngủ rất ngon lành.
Cô nhẹ nhàng thở ra, trong lòng khó chịu vô cùng, tim đập ầm ầm không ngừng. Cô xốc chăn lên, kéo hết chăn đệm đến nằm bên cạnh Trường Sinh, trở người nhìn hắn chằm chằm, nhích sát lại gần hắn hơn. Nhưng dường như cô cảm thấy vẫn chưa yên lòng, cuối cùng xốc chăn của Trường Sinh lên chui vào, ôm chặt lấy hắn.
Như vậy là tốt rồi, không ai chạy được… Cô và hắn không ai chạy được…
Trường Sinh bị Hà Hoa làm thức giấc, mơ mơ màng màng: “Sao vậy?”
Hà Hoa không trả lời, chỉ càng ra sức ôm lấy hắn. Hiện giờ cô thầm nghĩ muốn ôm hắn, càng chặt càng tốt, tốt nhất là có một sợi dây thừng trói hai người bọn họ lại với nhau, có chết cũng chết chung.
Giấc mơ kỳ lạ vừa rồi như một đôi tay mở tung hết mọi thứ trong lòng cô, từ trong đó bay ra rất nhiều thứ hỗn độn và dơ bẩn, cô không thể lấn át được. Cô vừa sợ hãi lại vừa tức giận, cô cảm thấy mình là loại người giống mụ góa Trần, thậm chí còn không bằng mụ ấy, dù sao chồng mụ ta đã chết nhiều năm, mà Trường Sinh của cô vẫn sống sờ sờ ra đó.
“Trường Sinh…” Hà Hoa ngẩng đầu nhìn Trường Sinh, giọng nói hơi run run: “Để ta làm vợ huynh đi, vợ thực sự…”
Trường Sinh: “Cô là vợ ta.”
Hà Hoa: “Chưa phải, giờ ta sẽ làm một người vợ thật sự của huynh, ngủ cùng huynh, sinh con cho huynh!”
Vẻ mặt Trường Sinh mơ màng, nhìn Hà Hoa chằm chằm trong chốc lát, cái hiểu cái không: “Ừ, cô sinh đi.”
Hà Hoa biết Trường Sinh vốn không hiểu những chuyện này, nhưng cô không nghĩ nhiều như vậy, cô đoán trong lòng cô xuất hiện những thứ lộn xộn đó là vì cô và Trường Sinh chưa phải là vợ chồng thực sự. Đợi đến khi là vợ chồng thực sự rồi thì cái gì cũng tốt, cô sẽ không suy nghĩ lung tung nữa, sẽ giống như mẹ của cô, bất luận là vất vả hay là tủi thân, cũng một lòng một dạ với người đàn ông của mình. Chuyện gì cũng vì muốn tốt cho hắn, thực sự vững lòng sống với hắn cả đời.
Hà Hoa ngồi dậy, cởi từng lớp áo quần ra, coi như trước mặt Trường Sinh không hề có một chút ngại ngùng của con gái nữa. Bây giờ cô phải làm một chuyện rất thiêng liêng, gả cho một người đàn ông, làm người phụ nữ của người đó, từ trong ra ngoài, hoàn toàn là người phụ nữ của người ta.
Hà Hoa quay lưng lại cởi nốt lớp áo quần cuối cùng trên người xuống rồi quay người lại. Trường Sinh vẫn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tự nhiên chậm rãi lướt từ trên mặt cô xuống phía dưới, dừng lại ở trước ngực của cô. Ánh mắt của hắn rất thản nhiên, không có chút ngượng ngùng, không chứa dục vọng hèn mọn, chỉ là ánh mắt kinh ngạc, mơ màng đơn thuần.
Hà Hoa không đợi Trường Sinh có phản ứng gì, cũng không cho mình thời gian tự hỏi lòng, lập tức nhào về phía trước, nằm trên người Trường Sinh, thân mình hắn cứng đờ, hình như là bị sợ hãi.
Cô lần mò kiếm tay hắn, đặt lên lưng mình, đặt xong một tay rồi một tay khác… Sau đó… Cô cũng không biết nên làm gì nữa, cứ trần trụi nằm trên người Trường Sinh như vậy.
Một lúc lâu sau, cô cảm thấy cánh tay của hắn đang đặt trên lưng mình khẽ nhúc nhích, chỉ có điều đầu ngón tay trượt xuống rất nhẹ, giống như là thử cử động. Như để đáp lại, cô hơi nghiêng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




